Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN  

Nhà thơ Nguyễn Tấn On, quê quán ở tỉnh Quảng Ngãi nhưng đã định cư, lập nghiệp tại thành phố Đà Lạt hơn 30 năm nay. Kể từ năm 2000, anh có tập thơ đầu tay “Thơ tặng người”, cho đến năm 2014, tập thơ thứ 8 được xuất bản. Năm nay, Đà Lạt tròn tuổi 125 hình thành và phát triển, nhà thơ Nguyễn Tấn On tiếp tục cho ra mắt tập thơ thứ 9 “Đà Lạt tôi” và dành trọn vẹn đối tượng thẩm mĩ về đất và người Đà Lạt, Lâm Đồng. (MINH ĐẠO) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/8/2018
Xem chi tiết bản tin

HOAN HỈ LÒNG XUÂN

HOAN HỈ LÒNG XUÂN


* B ù i D i ệ p




1.

Tháng Chạp người ta bỗng nhớ nhau nhiều lắm.
Nhất là người quê. Nói vậy chẳng lẽ cả năm không nhớ nhau sao? Có chớ. Đó là khi những người thân quen xa cách đã lâu chưa gặp lại. Hoặc giả một nơi chốn nào đó mình đã đi qua, sống tạm với những con người chỉ ở mức sơ giao nhưng vẫn còn lưu lại chút tình với nhau. Tôi nhớ, lúc năm thứ 3 đại học, chúng tôi đi điền dã về xã Vĩnh Tế, thuộc thành phố Châu Đốc, tỉnh An Giang. Nhóm chúng tôi gồm 4 đứa ngụ nhà chú Bảy S., thôn Vĩnh Tây 1. Lúc đó nhằm mùa nước nổi. Vui lắm và được cho ăn gần một tháng miễn phí. Hình như lúc đó cũng đang vào mùa sắp tết. Hơn 30 năm rồi. Chúng tôi giờ cũng chớm già. Chắc chú thím cũng đã già nhiều lắm. Vậy mà tôi vẫn nhớ như in ngôi nhà mái ngói xưa, có lẫm lúa, có nhà làm bột mì, cánh đồng nước trắng xoá trước nhà vàng tươi bông điên điển,...
Nhưng tôi lại đang nói về nỗi nhớ đặc biệt, như là một cách thể hiện tình người thông qua cách ứng xử cộng đồng rất nhân nghĩa. Đó, lòng xuân hoan hỉ của những ngày xưa cũ.


2.

Người Việt mình có thói quen tặng quà nhau ngày Tết. Ít ai gọi là “chơi Tết” mà thường nói thẳng ra là “ăn Tết”, mặc dù trong cách nói văn hoa người Việt mình vẫn tránh khéo những từ ngữ “thực dụng”. Vậy nên hiểu, ngày Tết chủ yếu là nghỉ ngơi, vui chơi và ăn uống.
“Ăn chơi ba ngày Tết”. Trước chuyện “ăn”, người ta nghĩ ngay đến cúng kiếng. Lựa trái bí đao to mượt, sởn sơ để già. Lúc hái đem bôi vôi lên cuống rồi đặt dưới giàn bếp cất dành, Tết xẻ ra làm mứt. Tháng Chạp đào gừng, lựa mấy nhánh tốt tươi, củ thon và mập đêm xắt lát ngâm nước vôi, rim mứt lát hoặc thái sợi mỏng sên mứt dẻo. Đem mớ khoai ngọt củ tim tím, vừa bùi, vừa ngọt để dùng nấu thịt hoặc nấu món chay. Coi lại quày dừa xiêm lấy nước cúng Phật. Quày dừa bung bào lát rim mứt. Để dành buồng chuối, 28 Chạp chặt xuống đơm bàn thờ tổ tiên...
Những thức nông sản ấy người có ít thì dùng cho nhà mình và đem biếu người trong họ hàng. Người có khá hơn thì ngoài hàng xóm họ còn gởi biếu phương xa. Nhà mình dùng gì thì chia ra, đem biếu thức ấy. Của ít lòng nhiều mà. Nhận nhau một miếng “lấy thảo” chớ có no béo gì đâu. Họ vẫn quen thiệt thà và khiêm nhường với nhau như vậy!
Nếu bạn là người quê hay đã từng là nhà quê như tui thì mới thấy Tết nhứt thiệt là vui và ấm áp nghĩa tình. Hình như những ngày xuân làm cho lòng người hoan hỉ và độ lượng hơn. Biếu nhau miếng thịt heo, cặp vịt, con gà mái, chục trứng để đổ bánh thuẩn,... Rồi rổ me già, rổ chùm ruột làm mứt,... Trong vườn, trong nhà có gì biếu nấy. Đã bảo cây nhà lá vườn mà. Có nhà tát đìa thì đem biếu hàng xóm mớ lươn, mấy con cá tràu, má cá rô gai ăn Tết. Đem biếu quà như tấm lòng hoan hỉ vô tư. Tết vậy là vui chung, tình làng nghĩa xóm, tối lửa tắt đèn.


3.

Ngoài quà cáp tự nguyện ra, có một số người mà người quê rất tôn trọng và nhất định phải có quà trong những dịp Tết: sui gia, thầy giáo, cha mẹ vợ, ông mai,... Có thể danh sách này còn dài và còn tuỳ từng vùng miền. Đối với những người đặc biệt kể trên, người ta nhớ biếu quà mỗi dịp xuân về là để tỏ lòng biết ơn. Duy chỉ có tình sui gia là muốn gắn kết tình nghĩa bền lâu vì là bên nội và bên ngoại của các cháu mình (“Bà con càng ngày càng xa/sui gia càng ngày càng gần”). Còn nói về chuyện biết ơn, không phải ơn một ngày một bữa mà ơn suốt đời.
Nhờ thầy mà ta nên người khôn lớn. Nhờ cha mẹ vợ ta mới nên gia thất. Nhờ ông mai mà ta mới có cuộc hôn nhân viên thành!
Người ta biết ơn cái việc đã rồi. Một việc đã xong, đã thành công và thuộc về quá khứ. Không ai bắt buộc được người thọ nhận phải đối đãi với ân nhân của mình thế này thế nọ. Và chỉ có tấc lòng hiếu nghĩa mới luôn thôi thúc người ta phải nhớ về, phải trân quý chuyện ngày hôm qua. Và, những ngày xưa đó chắc chưa có ai... dám quên!
Giờ thì giữa những ngày xuân về người ta càng dễ độ lượng hơn, dung hoà hơn và lễ mễ cũng nhiều hơn. Nhưng có điều hơi khác xưa là người ta ít nhớ ngày qua mà chỉ để tâm... củng cố cho ngày hiện tại. Người ta đang thực hiện phương châm “Ăn cây nào rào cây nấy”.
Và trượt dài theo đời sống hiện đại, quà cáp bây giờ cũng gọn nhẹ hơn, tiện dụng hơn. Ai lại rổ khoai, cặp vịt, quày dừa... lụm cụm lắm mấy em ơi.
Nhớ, cũng biết cách nhớ. Quà, cũng năm bảy đường quà. Và chuyện biếu xén, cũng cân đo kỹ lưỡng rồi mới lên danh sách. Chuyện quà Tết bây giờ chắc không đơn thuần là ơn nghĩa thân tình?!
Dù gì cũng thấy nôn nao lắm lắm:
Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng nêu ăn chè

Phanrang, 30.1.2018
B ù i D i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)
Vườn xưa (04/07)
Những trận bóng ở làng (29/06)
Nhớ lắm tình yêu tuổi học trò (26/06)
Ngõ quê thương nhớ (22/06)
Ký ức tuổi thơ... (16/06)
Dư âm mùa phượng vĩ (06/06)
Cha con và mùa hè (03/06)
Khúc hát của ngàn thông (31/05)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem