Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 15/12/2018
Xem chi tiết bản tin

Hũ dưa kiệu của mẹ

Hũ dưa kiệu của mẹ


* PHẠM VĂN HOANH


Những ngày cuối năm, bất chợt tôi nhớ mấy câu thơ không biết của nhà thơ nào mà mẹ tôi thường ngâm mỗi khi làm món dưa kiệu: "Người ta đón Tết lao xao lắm/ Mình Tết đơn sơ cũng rộn ràng/ Củ kiệu dưa hành đòn bánh tét/ Bình hoa chậu kiểng khá tinh tươm".
Tôi nhớ ngày trước, cứ đầu tháng Chạp, mẹ tôi đã mua củ kiệu rồi. Củ kiệu mua về mẹ rửa sạch sẽ, cắt phần rễ và phần lá để một bên, phần củ để một bên. Phần củ mẹ làm dưa món chung với đu đủ, cà rốt. Còn phần lá và rễ mẹ cắt ngắn khoảng 10cm muối cùng với cải cây để đến Tết kho với thịt heo ba chỉ.
Những năm ra trường đi dạy gần nhà mẹ mới dạy cho tôi làm dưa kiệu. Mẹ chỉ cho cách muối dưa kiệu sao cho vừa ngon vừa đẹp mắt. Mẹ đã truyền hết bí quyết cho tôi. Vậy mà, bây giờ tôi muối dưa kiệu vẫn không ngon bằng mẹ. Dưa kiệu mẹ tôi dầm không quá mặn, không quá nồng mà vẫn vừa cay cay, vừa ngòn ngọt, thơm dìu dịu, ăn với bánh tét rất vừa miệng và không bao giờ thấy ngán. Đặc biệt dưa kiệu của mẹ làm để được rất lâu, có những năm ăn ra giêng, ra hai kiệu vẫn còn thơm nức.

Mẹ dặn muốn làm dưa kiệu ngon, đầu tiên, mua kiệu phải lựa tương đối đều củ, đẹp mắt, đem về cắt bỏ phần rễ và lá, hòa tro bếp với nước, để tro lắng lấy nước trong, cho kiệu vào ngâm qua đêm để bớt đi vị hăng, sáng mai đem kiệu xả sạch với nước lạnh, để ráo, đem phơi cho kiệu hơi héo bề mặt. Khi nhìn thấy củ kiệu không còn ẩm ướt, trút hết vào một cái thau lớn, đổ nước giấm nuôi vào. Đem thau kiệu dang nắng thêm một ngày, chịu khó cách một hai tiếng đồng hồ thì xốc trộn kiệu cho thấm đều nước giấm. Đợi thêm một đợt nắng nữa, vớt kiệu ra phơi khô ráo, rồi trút hết vào thau và ướp đường. Khi kiệu đã nằm yên trong thau với lượng đường phù hợp, cứ để như thế khoảng vài ba ngày cho đường chảy dần thành nước, thỉnh thoảng trộn đều. Sau đó mẹ xếp kiệu vào những cái hũ thủy tinh.

Tôi thích nhất là ăn dưa kiệu với bánh tét. Cho nên Tết nào, dù trời nắng hay mưa, mẹ vẫn cố gắng làm cho tôi một vài hũ dưa kiệu thật ngon. Cứ mỗi lần đi mừng tuổi ông bà về, bao giờ mẹ cũng chuẩn bị cho tôi đĩa bánh tét với đĩa dưa kiệu. Nhớ đĩa dưa kiệu với đĩa bánh tét xanh mướt mà thương mẹ quá chừng! Mẹ đã chăm chút cho các con từ miếng ăn ngay thuở ban đầu. Vậy mà, bây giờ trên đầu tôi đã hai thứ tóc rồi vẫn chưa phụ giúp gì được cho mẹ.

Không biết các bạn cùng lứa tuổi tôi hồi đó ở thị thành có bao giờ nhìn thấy cảnh làm dưa kiệu của các mẹ, các chị chưa? Cảnh làm dưa kiệu hơi vất vả, nhưng nuôi dưỡng rất nhiều tâm hồn ngây thơ, gắn chặt với từng hồi ức kỷ niệm làng quê. Mùi hương củ kiệu không lan tỏa xa như các mùi hương khác nhưng luôn đong đầy tình cảm lớn cho tâm hồn của những người con xa quê.

PHẠM VĂN HOANH

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem