Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH"  

Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có một miền quê, một vùng đất để nhớ, để thương. Nơi ấy có dòng sông, con đò, bờ biển dài mênh mang cát trắng… Ở đấy có những con người mà ta đã từng gắn bó, gần gũi, yêu thương, neo lại trong đời bao kỉ niệm êm đềm, dẫu năm tháng đã qua vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức. Đọc tập thơ “Đêm tự tình” của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch tôi thật sự đồng cảm với anh, trong từng trang sách thấm đẫm những giai điệu - cảm xúc dạt dào sâu lắng, chân thành, nồng ấm mà anh giành cho bạn bè, quê hương, với người mà mình từng yêu mến. Thông điệp ấy đã nói lên lòng thiết tha sâu nặng trong tập thơ “Đêm tự tình”. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 24/9/2018
Xem chi tiết bản tin

Cổ Thạch - miền đất nhớ

Cổ Thạch - miền đất nhớ


+ Ngân Liên



Những năm gần đây, năm nào tôi cũng ghé thăm Cổ Thạch vài ba lần. Vùng biển Nam Trung bộ này gắn bó với tôi từ thời “cầm bút, cầm máy mặc áo lính”.
Chùa Cổ Thạch có vẻ đẹp thuần khiết, hoang sơ, uy nghiêm và cổ kính, với hơn trăm năm tuổi. Biển xanh gần đó với những hòn đá kỳ thú và nhiều sắc. Đặc biệt, hòn Gù (bà con địa phương gọi là hòn Còng) như người khổng lồ vững chãi, mắt nhìn đăm đắm về phía mặt trời mọc, canh giữ biển trời, tay dang rộng ôm trọn tình non nước. Nhiều lần trong đêm, dân đam mê nhiếp ảnh chúng tôi ngồi trước biển gần bãi đá cạnh hòn Gù uống rượu và truyền nhau câu chuyện mang màu huyền thoại mà người già ở đây kể lại: Hòn Gù chính là người đàn bà chờ chồng hóa đá. Người chồng đi biển và mãi mãi ở ngoài trùng khơi không trở về. Chờ đợi chồng mỏi mòn, nước mắt bà rơi đến đâu gặp nước biển xanh chát mặn thì vón lại, cô đọng thành những hòn đá cuội lăn trước sóng đêm ngày…

Dưới chân hòn Gù, cứ mỗi độ tết đến, xuân về, rêu xanh từng lớp, từng lớp kết lại đan dệt vào đá mang màu xanh non tơ đẹp đến nao lòng.

Với tôi, Cổ Thạch luôn là miền đất nhớ. Đến Cổ Thạch để được nghe tiếng đêm mênh mang tĩnh lặng, văng vẳng tiếng chuông chùa, tiếng mõ cốc cốc hòa vào tiếng sóng biển xôn xao, rì rầm lan tỏa… Tiếng của hàng ngàn, hàng vạn hòn đá theo nhịp sóng vỗ ru dương, gõ vào nhau như những bản nhạc không lời, như tiếng thì thầm của tình yêu, của mùa xuân muôn thuở… Và như lời của gió, của sóng, của cổ xưa dội về:

Cuộc tình dâu bể người hóa đá

Máu lệ tuôn dòng tạc rêu phong

Bảy màu đá thiêng hồn thu tỏ

Cổ Thạch hòn Gù sóng biển ru


Ngân Liên

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)
Vườn xưa (04/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem