Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 15/12/2018
Xem chi tiết bản tin

Một góc nhớ mênh mông

Một góc nhớ mênh mông


+ Cúc Huỳnh




Sinh ra ở mảnh đất nghèo Quảng Nam, tôi ôm ấp trong lòng khát vọng được đi xa học tập, làm việc tại một thành phố lớn. Tôi từng nghĩ cứ ở mãi cái tỉnh lẻ bé nhỏ này thì đến bao giờ tôi mới khôn ra bằng người…Thế nhưng, tôi đã nhầm !

Từ ngày nuôi trong mình niềm hy vọng để đổi đời, tôi miệt mài học tập, thế rồi một ngày kia, tôi vui mừng khi đỗ vào một trường đại học danh tiếng ở Sài Gòn, nơi mà lúc ấy tôi chỉ muốn kéo chiếc ba lô để đi ngay đến đó.

Bao năm sống ở Sài Gòn, cái nơi đất chật người đông này chẳng thiếu gì cả, nếu thèm một món ăn ở quê, bạn có thể ra phố mua, nếu thiếu một bộ váy mới, bạn có thể ra phố đi bộ…Thế nhưng tôi vẫn thấy thiếu thiếu một chút gì đó, à tôi nhận ra rồi, đó là tình quê, là niềm tin của những con người sống với nhau.

Thế đấy, bao năm sống ở cái miền quê nghèo, bên đám ruộng cha cày, mẹ cấy, giờ đến lúc đi xa, tôi mới nhận ra người Quảng quê mình thật thà, chấc phát. Tự nhiên cái ý nghĩ “cần phải sống ở nơi rộng đẹp thì ta mới trưởng thành, giàu có” của tôi lúc xưa đã tan biến đi đâu, thay vì đó là tôi thấy nhung nhớ một chốn quê nhà.

Ngồi nghĩ lại, chắc chẳng có nơi đâu như quê tôi, nơi mà con người ta với nhau bằng tấm lòng thật thà, bằng chén trà ấm áp nhâm nhi mỗi khi trời đổ mưa. Không phải ở Quảng Nam thì đâu mới có “ mưa rồi, tui với anh lồm ly cho ấm bụng hè, để tui kêu thằng tý độp xe ra quán mua chút mồi”. Ôi cái giọng quê cục cằn, khô cứng ấy sao mà ấm áp quá. ừ nhỉ, chỉ ở Quảng Nam mới có xe Độp, chỉ ở Quảng Nam mới có đi lồm.

Từ lúc vào Sài Gòn, giọng nói của tôi luôn bị bạn bè tôi trêu chọc nhiều nhất, giọng quê tôi không nhẹ nhàng, dịu dàng như những nơi khác, nó khô cứng cộc cằn như tính tình con người vậy đó. Ai đó sẽ thấy thật khó chịu khi bắt gặp giọng Quảng giữa thành phố lớn, nhưng với tôi được nghe giọng thân thuộc ấy giữa chốn phồn hoa này quả là một điều hạnh phúc lớn. Có lẽ, chỉ có người Quảng mới hiểu, mới biết cái tiếng đặc biệt ấy, đó là tâm hồn, là rụt thịt, là máu mũ…là tiếng quê hương nức lòng của buổi trưa hè nắng gắt.

Người Quảng quê tôi là vậy, có gì nói nấy, ăn nói vụng về phán ánh tấm lòng họ, thật thà vậy đó nên cứ tiếp xúc là dễ thân lắm. Lam lũ cần cù chăm việc thì lấy đâu ra lúc rảnh rỗi để mà chau chuốt câu văn cho hay, câu nói cho ngọt. Cũng vì thế mà bao người mỗi khi gặp cứ bảo giọng Quảng Nam khô cứng quá ! Ừ thì cứng, cứng tiếng nói, cứng ở lâp trường và còn cả cứng ở tấm lòng…sự thật thì hay mất lòng mà.

Nói ra mới nhớ, có lẽ vì cái giọng cứng, tâm hồn ngay thẳng ấy mà người Quảng quê tôi đi đâu cũng hay cãi, cãi mọi lúc, mọi nơi, cãi để tìm cái đúng…cãi để thấy cái sai…Ngọt ngào làm sao được ? bởi cái nắng, cái gió, cái khắc nghiệt của cái mảnh đất miền Trung đã truyền cho con người Quảng quê tôi bao đời như thế.

Với nhiều người, có thể mảnh đất Quảng quê tôi không được đẹp, không được nên thơ cho lắm, nhưng với một cô gái đã lớn lên tại vùng đất này, giờ đi xa, đất Quảng luôn chiếm trọn cả trái tim tôi. Nơi đây đã ôm ấp, chắp cánh cho chúng tôi biết bao ước mơ, khát vọng. Và cũng từ nơi đây tôi đã học được cách làm người, nơi mà cha tôi luôn dặn tôi, dù có đi đâu thì cũng phải nhớ về quê hương, nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn…

Sài Gòn, buổi chiều mưa, tự nhiên tôi thấy lòng lắng lại, bất chợt đâu đó có tiếng rao thân quen giọng quê nhà“Ai mài dao, mài kéo, ai son nồi không ?” Tự nhiên tôi muốn trở về !

Cúc Huỳnh

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem