Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/12/2018
Xem chi tiết bản tin

Nợ quê cả một trời thương nhớ...

Nợ quê cả một trời thương nhớ...


*Song Ninh


Ấy là những năm bom đạn trút trên mái nhà, lửa khói bao trùm cả một khoảng trời quê xám xịt. Bát cơm quê độn với khoai sắn cũng ấm lòng bao lớp người những xế chiều chập choạng. Thậm chí mấy ngọn rau đắng ngoài vườn cũng trở nên ngọt bùi hơn bao giờ hết, bởi cái đói chẳng chừa cơ hội cho ai được quyền lựa chọn thiệt hơn.

Nợ dáng bà lầm lũi sớm hôm ra sân ngóng đợi những đứa con đi xa mãi chưa trở về. Nhất là những đêm trời bỗng đen kịt vì khoảng mây kéo đến, che lấp cả khoảng trời quê trăng thanh gió lặng. Nghe tiếng dì Út nỉ non ru hời đứa con hoang sinh ra đã chẳng một lần thấy mặt cha của nó. Ngay cả mái tóc dài đen nhánh, cũng không thể nhớ bao lâu rồi dì chẳng chải chuốt như thuở thanh xuân. Cả đời dì chăm bẵm mấy đứa cháu bơ vơ, mẹ cha bỏ đi biệt biền vì miếng cơm manh áo, tủi thân nơi đất khách quê người. Ấy vậy mà ông trời còn nhẫn tâm lấy đi của dì một chỗ dựa vững vàng, để mình dì lay lắt như ngọn đèn trong bóng đêm mù khơi…

Nợ sợi khói chiều ngộp mùi rạ rơm một lời cảm ơn trong cảnh chiều đông hun hút, ngày ta trở về tìm lại mộ phần của những người thân đã khuất nơi đất lạnh bạt ngàn cỏ cây. Mùa gạo mới còn vẹn nguyên, mấy miếng cơm bén lửa cháy vàng giòn rụm thuở nào vẫn bung biêng theo miền nhớ. Ấy là hôm ta mắc phải cơn mưa chiều tê tái, bà hốt hoảng ra vườn xén vài ngọn sả, ít lá tía tô, hương nhu, đào thêm củ gừng nấu thành nồi lá xông to bự chảng để xông cho cơn cảm lạnh vơi dần. Bát cháo hành thơm nức, bà ngồi ân cần bón từng thìa cháo cho đứa cháu mồ côi, thi thoảng đưa vạt áo quệt ngang khóe mắt chi chít những lằn chân chim. Nhớ mùa hoa cau bà gom vào trong túi mà giấu nhẹm đi từ sáng tinh mơ, khi đàn gà còn chưa đi kiếm mồi. Sợ đứa cháu thơ nhìn thấy hoa cau trổ bông sẽ ngây thơ hỏi về cha mẹ, vì bà bảo rằng mùa hoa cau nở mẹ cha sẽ trở về...

Nợ tiếng gà ngủ mê năm canh nhưng vẫn le te gáy để báo thức cho ông thức dậy chèo đò ra sông giăng lưới những đêm yên bình. Nghe mùi tanh nồng của những cá những tôm níu mãi trong ngọn gió trời lả lơi bén vào tận cùng thớ vải, trên chiếc áo đã cũ nhàu ông khoác vội trên vai. Oàm oạp tiếng mấy con vạc ngoài sông vỗ cánh bay đi khi nghe tiếng sóng gợn lên dập dềnh đám lục bình tím rịm.

Ta trở về với quê sau những tháng năm tất tả nơi xứ người. Lòng ngậm ngùi khi vừa đặt bàn chân xuống con đường quê ngạt mùi hoa bạch đàn mùa này hăng hắc nở. Nghe tiếng thở quyện vào cùng sợi khói cay cay. Thấy đời mình may mắn biết bao, bởi sau bao nổi trôi, đã có khi ta tưởng mình sẽ lớn lên và bao diệu vợi ký ức ngày xưa theo đó mà lãng quên như mây khói. Hít căng lồng ngực một ngụm gió trời khô rát, ta thấy mình nhỏ bé như ngày lên bốn, lên năm cùng bà ra giặt áo nơi bến sông. Sóng ở trong lòng dâng lên, ta thấy mình chợt yếu mềm hơn và khóe mắt bỗng rưng rưng.

Song Ninh

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem