Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG  

Với tôi ư phiêu linh trong những miên man có khi còn hạn chế của mình cái chất “quỷ” của Phạm Văn Hạng dường như có cả chất “quái nhân” “kỳ nhân” và cả “hiền nhân” tôi cố gắng làm hạt bụi kết dính vào cái cõi thơ ma quỷ- thần Phật của ông mà chiêm nghiệm may mà ngộ chút ít để “ Có thương đau/ mới thẩm thấu cuộc đời/ Có suy tưởng/ mới/ tìm/ ra/ hư/ thực” vậy… (TRẦN HOÀNG VY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/8/2018
Xem chi tiết bản tin

BẾN SUỐI NGÀY XƯA!

BẾN SUỐI NGÀY XƯA!



@ NGÔ VĂN TUẤN




Dòng suối Đó đổ ra sông Dinh nằm ở mép làng Phước Bình (khu phố 8 phường Tân An thị xã La Gi).
Nhà tôi ở cuối làng, cách cái bến suối chỉ vài trăm mét. Gọi bến suối, bởi đây là nơi bà con dân làng sớm chiều ra gánh nước, giặt giũ, tắm gội. Tuổi thơ của chúng tôi gắn liền với cái bến nước trong xanh mát lạnh này.
Bến suối hồi ấy mùa khô nước vẫn ăm ắp, người lớn lội xuống nước sâu quá thắt lưng. Trên bến là những gọp đá nổi, có tảng đá lớn hơn cái bàn, mấy bà, mấy chị tắm gội đều chọn mấy tảng đá ngồi cho tiện. Nông dân đi làm đồng về, hầu như ai cũng như ai, xuống suối hụp lặn một hồi cho xua tan hết mệt nhọc, bụi bặm rồi mới thong thả về nhà.
Phía trên bến suối là bãi cát trắng rộng trải dài, nơi đây, những đứa trẻ của làng ngày ngày ra thả diều, đá banh, đuổi bắt, đêm về chơi trò u mọi, trốn tìm…và tất nhiên tắm suối là điều thích thú nhất.
Những đêm trăng sáng, bến suối là nơi hẹn hò của những đôi tình nhân nơi miền thôn dã. Và từ những đêm hò hẹn này, rất nhiều những cô gái, chàng trai của làng đã thành chồng, thành vợ. Họ sống hạnh phúc trong đầy ắp kỷ niệm về một thời bên suối vắng.
Bến suối đông vui nhất những ngày giáp tết.Tôi còn nhớ, cứ độ 28, 29 tết, sớm chiều người làng ra đông chật suối, tiếng cười, tiếng nói rộn vang. Chuyện làng, chuyện xóm, chuyện cũ, mới cứ theo nhau suốt ngày trên bến suối.
Làng hồi ấy rất hiếm giếng nước, quanh năm bà con sống nhờ vào dòng suối. Tết đến suối phải vắt cạn dòng cho dân làng. Nhà ai, vợ chồng, con cái cũng tranh thủ gánh gồng nào mùng mềm, chăn chiếu, quần áo, soong nồi, lư lọ … ra suối chà, giặt. Họ cố giũ, gội cho sạch bụi bặm, những điều xui rủi năm cũ, với hy vọng sang năm mới được nhiều may mắn.
Ngày mới lập làng (1966), người dân quê tôi gọi suối Đó là suối Đá, bởi trên dòng suối có rất nhiều đá. Sau này không biết do đâu, trên sổ sách, bản đồ lại ghi tên Suối Đó. Có người giải thích: Sở dỉ có tên Suối Đó, là do cư dân sống hai bên suối thường dùng “đó” để bắt cá, lập luận này tôi thấy chưa thuyết phục lắm, bởi trên 50 năm sống bên dòng suối, sống từ khi làng Phước Bình mới lập, xứ đạo Tân Tạo có trước vài năm, tôi ít thấy người dân ở đây dùng “ đó” bắt cá, cũng chưa từng nghe dân làng gọi tên Suối Đó. Điều rất có thể xảy ra khi ghi chép địa lý người có trách nhiệm đã ghi nhầm “Đá”, thành “ Đó”. Nói để biết vậy thôi, chứ mấy mươi năm rồi , cái tên Suối Đó đã thành quen thuộc, nó như phần hồn mãi gắn bó với cư dân nơi đây.
Chớp mắt, mới đó đã hơn 50 năm, nhớ lại ngày xưa còn truồng trần tắm suối, bây giờ tóc đã bạc phơ. Người già đi, suối cũng tàn hơi. Thời gian bào mòn sự sống con người, con người lại tàn phá sự sống của thiên nhiên!
Suối bây giờ vẫn còn đây, bến xưa vẫn còn đó, nhưng tất cả chỉ là chứng tích. Suối đã chết từ lâu, bến đã vắng từ lâu. Dòng suối Đó bây giờ như cái xác không hồn! Mùa mưa, mưa chưa thấm lũ đã tràn bờ, rồi những dòng nước thải đen như mực, đục như nước hến cứ nối tiếp chảy ra sông dinh ngày này qua ngày khác. Suối bốc mùi hôi, cá tôm giãy chết. Người làng không ai dám đặt chân xuống suối. Trâu bò cũng ngơ ngác lánh xa!
Mùa khô về, suối không còn giọt nước, lòng suối bày ra như một trận địa hoang tàn.
Gần cả đời tôi gắn với suối, gắn từ tàu lá kè chặt ở Cầu Rơm về tước làm chổi, gắn với những sợi mây nước dài ngoằn rút hoài không hết, gắn với cái bến suối ngày nào nay chỉ còn đôi bờ đá lạnh đứng bơ vơ. Gắn từng con tôm, con cá những chiều mưa lay phay ôm cần ngồi đợi. Suối là phần hồn của mảnh đất Tân An, là cội nguồn tạo nên hương sắc quê hương, là mạch sống ươm xanh bãi bờ, làng mạc . Suối chảy qua đời tôi- muôn trùng nỗi nhớ!
Tôi đã nói với tôi, với quê hương, với bà con, bè bạn nhiều lần như thế đó. Và rồi tôi lại ao ước, ước một ngày nào đó, gần thôi, cây sẽ mọc xanh hai bên triền suối, suối sẽ ăm ắp dòng chở nặng cá tôm, và tôi lại được một lần ra ngồi lại chỗ ngày xưa ở bến nước xưa.


NGÔ VĂN TUẤN

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)
Vườn xưa (04/07)
Những trận bóng ở làng (29/06)
Nhớ lắm tình yêu tuổi học trò (26/06)
Ngõ quê thương nhớ (22/06)
Ký ức tuổi thơ... (16/06)
Dư âm mùa phượng vĩ (06/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem