Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/10/2018
Xem chi tiết bản tin

Khúc hát của ngàn thông

Khúc hát của ngàn thông


+ Vũ Đình Đông


Phố núi Đà Lạt có bao điều quyến rũ. Này là những cung đường quanh co, uốn lượn như dải lụa quanh các triền đồi. Những ngôi biệt thự cổ rêu phong thấp thoáng dưới rừng như lâu đài cổ tích. Những mùa hoa bất tận muôn hồng, ngàn tía. Những hồ nước xanh trong soi bóng bao phận người và thăng thầm của lịch sử. Những sớm mai sương mù giăng khắp lối… Có nhiều thứ ở đây để ta nhớ, ta yêu nhưng với tôi và có lẽ với nhiều người khác, có một loài cây đã ăn sâu vào tiềm thức, gắn bó mật thiết với cuộc sống để mỗi khi xa lại thao thiết nhớ về. Đó là cây thông...
Thông Đà Lạt có tự bao giờ? Ai biết? Người Đà Lạt sinh ra đã thấy thông trước hiên nhà. Từ mầm cây nhỏ bé như ngọn nến xanh đến những cây thông cao lớn, sừng sững, xòe tán trên cao như chiếc ô khổng lồ che bóng mát cho những con đường, dãy phố. Xa xa phía ngoại ô, thông kết thành rừng điệp trùng, bát ngát. Trên đèo Prenn, đèo Mimosa, thông đứng thành hàng, san sát, nghiêm trang chào đón người qua lại như hàng tiêu binh nghênh đón thượng khách. Thông đứng lặng lẽ bên hồ như kẻ cô đơn ngóng đợi người yêu. Thông còn là loài cây biết ca hát. Mỗi khi có cơn gió tràn qua, vòm lá trên cao lại tấu lên bản giao hưởng thầm thì, mênh mang, dìu dặt. Đi dưới rừng thông, hít mùi thơm của nhựa và nghe lá hát trên cao khiến hồn người an yên, tĩnh tại, mọi nỗi muộn phiền như tan biến. Thông Đà Lạt đã đi vào thơ, vào nhạc. “Đà Lạt lắm thông già phải không em? …Ta vẫn nghe Đà Lạt yên vui lắm, đó quê hương của nàng thơ”, “Đường quanh co quyện gốc thông già. Chiều đan tay nghe nắng chan hòa”, “Cơn gió về lang thang cho ngàn thông reo”, “Hàng thông rung rinh lá, hồ nghiêng soi trăng sáng, một nửa vầng trăng cuối trời dịu êm”…

Nhiều nơi cũng có thông nhưng có lẽ chẳng ở đâu, thông lại mang một vẻ đẹp độc đáo, có “hồn” và gắn bó thân thiết với cuộc sống con người như ở Đà Lạt. Không chỉ là “phấn son” tô điểm cho phố phường, thông còn là nguồn nguyên liệu hữu ích. Thông cho gỗ làm nhà, chế tác đồ gia dụng, cho củi đốt, cho nhựa thơm… Bên gốc thông là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, nơi tuổi thơ ta cùng lũ bạn chơi trốn tìm, cúp bắt, là chốn hẹn hò của lứa đôi, điểm tựa cho cái cầm tay và nụ hôn đầu đời run rẩy. Khi qua hết cuộc đời, thân xác ta lại gửi trong những nấm mồ dưới tán rừng thông lặng lẽ.

Yêu thông, người Đà Lạt càng xót xa khi thấy nhiều rừng thông đang lụi tàn, lùi xa thành phố. Những cây thông già gục ngã vì không thể chiến thắng nổi thời gian và lòng tham của con người. Nhiều nơi từng là rừng thông, vườn thông giờ chỉ còn là những bãi gốc mục hoặc bị thay thế bởi những khu vườn, công trình xây dựng, nhà ở. Có cây chết khô giữa phố, trơ cành khẳng khiu như bàn tay giơ lên cầu cứu. Đã có những tiếng thở dài luyến tiếc của du khách và cả nỗi bức xúc của người dân về sự mai một của thông Đà Lạt.

Đà Lạt là thành phố của ngàn thông. Đó không chỉ là một danh xưng mà còn là tài nguyên quý giá. Nếu chẳng còn thông, Đà Lạt sẽ không còn là Đà Lạt. Mong rằng, thời gian tới, các cấp chính quyền và người dân sẽ có những hành động thiết thực hơn nhằm bảo tồn và phát triển loài cây biểu tượng của Đà Lạt. Cho tiếng hát ngàn thông vang mãi trên phố núi mộng mơ.


Vũ Đình Đông

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem