Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 15/12/2018
Xem chi tiết bản tin

Ký ức tuổi thơ...

Ký ức tuổi thơ...


+ NGUYỄN NGỌC PHÚ


Khoảng thời gian tuổi thơ để lại những ký ức sâu sắc, trong trẻo. Trong trẻo bởi con mắt tuổi thơ thật hồn nhiên khi phát hiện thế giới xung quanh mình bao sự bí ẩn mới lạ để khám phá, tìm hiểu. Phép tính đâu chỉ là những con số tự nhiên mà có thể bắt đầu bằng bước nhảy, bước thấp, bước cao “chi chi, chành chành”; hay trò chơi “ô ăn quan”, đánh khăng, đánh đáo... Các định luật vật lý thăng bằng đã được học đâu mà cái con gụ quay tròn quay tít theo quán tính hồ hởi của tuổi thơ...
Sắc màu của tuổi thơ ám ảnh nhất, rực rỡ nhất, tưng bừng nhất vẫn là màu hoa phượng đỏ. Cái màu hoa luôn cháy hết mình, bung nở bao nỗi niềm và khi lả tả rơi cũng xập xòe như những cánh chim lửa. Cái màu hoa ấy là người bạn lớn thân thiết ở sân trường chứng kiến bao cuộc chia tay mùa hè lưu bút.
Âm thanh trong ký ức tuổi thơ là tiếng dế nỉ non thấm ánh trăng suông mang cả hồn đất, khí trời trong suốt. Là dàn ve mùa hạ như cây vĩ cầm khổng lồ tấu lên khúc nhạc đồng quê – “Ve sầu” nhưng có bao giờ sầu đâu mà cứ rộn ràng da diết. Hương vị trong ký ức tuổi thơ là những món quà quê, quà vặt nhớ lại bây giờ vẫn còn thòm thèm: Này nắm xôi vò nhân đậu phụng bùi bùi, này hôi hổi nóng củ khoai nướng, này cái bánh tráng rôm rốp, cái kẹo bột giòn giòn...

Cỏ trong ký ức tuổi thơ cũng có bao nỗi niềm thân thiết với tên gọi, niềm nhớ. Cỏ gà thao thức ngoài đồng, cỏ mật mà có ngọt đâu, cỏ gấu là vị thuốc. Và ở biển thì cỏ lông chông xoay tròn như chong chóng. Cỏ may bờ đê không may vá cũng dệt vào ta, níu giữ bước chân người. Ký ức tuổi thơ có sông, nhưng sông thì dài lắm, mênh mang lắm đến nỗi “Ước gì ta hoá thành sông/ Băng ra đến biển là không còn mình” (thơ Lâm Thị Mỹ Dạ). Thôi, ta trở về với ao quê, với cái định vị tuổi thơ mình cái vòng ao tròn, nhưng đáp số không bao giờ là số không bởi: “Tuổi thơ ta hoá thành ao/ Viền xanh nỗi nhớ chênh chao bóng mình” để câu tuổi thơ mình câu cả những mảnh vụn thời gian giăng mắc vào mây vào nước.

Trong ký ức tuổi thơ, cây tre, bóng tre, bờ tre luôn hiện hữu và hình như theo mình đi suốt cuộc đời. Bắt đầu là trí tưởng tượng từ câu chuyện Thánh Gióng huyền thoại đến những trò chơi cụ thể với bó đũa đánh chuyền, đánh chắc. Và trưa hè ngả mình đung đưa trên chiếc võng tre với giấc ngủ chập chờn trong lời ru của mẹ...

Và cánh diều nâng bổng tuổi thơ ta. Xương diều bằng tre dẻo dai, còn tiếng sáo diều bằng ống tre. Đó là tiếng vọng hồn quê. Cánh diều như cái gạch nối giữa đất và trời - giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành.

Tuổi thơ là tuổi thần tiên, là cái nhịp đầu lấy đà cho những cung bậc mới. Và bấy giờ “Trái đất này là quả bòng tròn”- quả bóng cuốn hút tuổi thơ ta trên thảm cỏ xanh hoà bình. Đường bay của trái bóng tuổi thơ chính là cầu vồng 7 sắc đầu đời bắc qua những cơn mưa bóng mây thảng thốt bất chợt, cơn mưa rào mùa hạ tưng bừng. Và ký ức tuổi thơ theo ta mãi mãi...


Nguyễn Ngọc Phú

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem