Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 15/12/2018
Xem chi tiết bản tin

Những trận bóng ở làng

Những trận bóng ở làng


+ TRẦN VĂN LỢI



Một “mùa World Cup” mới đã về. Những ngày này, được thao thức cùng trái bóng lăn trên sân cỏ với bao giai điệu cảm xúc cùng muôn người trên khắp hành tinh, lòng tôi lại nhớ những trận bóng sôi nổi, hấp dẫn của bọn trẻ con ngày trước – những cầu thủ chân đất của làng.

Những năm tháng ấy, quê tôi chưa có điện và cũng chưa có tivi. Bọn trẻ trong làng đều quây quần với những trò chơi tập thể, như: Chơi khăng, đánh đáo, trốn tìm hay chia quân chơi đá bóng... Các trận bóng của chúng tôi dù rất đơn sơ, nhưng đã gắn kết những đứa trẻ trong làng với nhau, đem lại những giây phút giải trí bổ ích và hấp dẫn.
Những trận bóng của chúng tôi không theo “mùa” mà diễn ra mọi lúc, mọi nơi. Đó là những khoảng thời gian tranh thủ sau giờ tan học hay sau mỗi buổi mò cua bắt cá. Trận bóng ấy có lúc diễn ra ngay trên sân nhà hoặc đường làng rộng, nhưng phần lớn chúng tôi thường rủ nhau chơi trên bãi cỏ bên bờ sông hoặc trên khoảnh ruộng đã gặt xong, chân ruộng đã cứng lại. Đấy là những “sân bóng” có không gian rộng, tha hồ mà hò reo, chạy nhảy.

Cũng chẳng kể trời nắng hay mưa, mùa đông hay mùa hạ, tất cả những đứa trẻ trong làng đều có quyền thay nhau đá bóng. Đá bóng thường là trò chơi của tụi con trai chúng tôi, nhưng cũng có mấy đứa con gái cũng thi thoảng góp vui. Tụi con gái đá bóng dù chân tay vẫn lóng ngóng, vụng về, nhưng cái khoản hò hét cổ vũ thì cũng sôi nổi, nhiệt tình chẳng kém ai...

Quả bóng đá của chúng tôi được làm bằng nhiều “chất liệu” khác nhau, như bằng rơm hay lá chuối khô hoặc cỏ khô cuộn tròn lại, nhưng bền nhất, đá “êm chân” nhất vẫn là những quả bóng được bện từ vải cũ. Chúng tôi tìm quanh nhà mình những miếng giẻ rách, giặt sạch và phơi khô, rồi tụ tập cùng nhau nối những miếng vải ấy lại và xoắn những vòng tròn bao bọc nhau đến khi “quả bóng” to bằng khoảng vốc tay người lớn là được. Sau đó, chúng tôi dùng dây đay đan thành cái rọ, ôm khít quả bóng.

Thật là chán nếu trận đấu đang hay mà những miếng vải lại bung ra! Vì vậy, quả bóng phải được quấn thật tròn, chắc và buộc nịt rất cẩn thận. Cầu môn thường được chúng tôi xếp bằng hai hòn đất hoặc mô rạ, mô cỏ hoặc là mũ áo được cởi ra, vứt gọn lại. Đội hình mỗi bên cũng không cố định số lượng, đông người chơi thì bảy hay mười cầu thủ, ít người thì mỗi đội chỉ ba hoặc năm người. Đội hình cũng chẳng câu nệ lớn hay bé, trai hay gái. Cứ thấy bóng lăn là tưng bừng tiếng hò reo, là lại tụ tập đứng xem, thật sôi động và hấp dẫn...

Những trận bóng ở làng không có trọng tài, không cúp này cúp nọ, nhưng luôn hấp dẫn người chơi và người xem, luôn là niềm vui tuổi nhỏ. Trái bóng tuổi thơ vẫn lăn tròn trong nỗi nhớ của những đứa trẻ quê nghèo. Vẫn luôn hiện lên những đường bóng trên mặt ruộng mấp mô, với tràn ngập tiếng hò reo náo nhiệt như một phần ký ức của làng...


TRẦN VĂN LỢI
(Quảng Ngãi)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem