Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 15/12/2018
Xem chi tiết bản tin

Vườn xưa





















Vườn xưa


+ H.H



Hôm qua, tình cờ đọc lại bài thơ Vườn xưa của Tế Hanh: “Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh, bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc, hai ta ở hai đầu công tác, có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?”. Mấy câu thơ mở đầu của bài thơ ấy đã gieo vào lòng tôi hình ảnh khu vườn của Yến ở ven bờ sông Dinh xưa (nay thuộc phường Bình Tân, thị xã La Gi). Vườn ở đấy gần như bốn mùa xanh. Khi ấy Yến mười sáu tuổi. Cái tuổi mang vẻ đẹp tràn đầy của một thời con gái. Và tôi, trong một ngày có mưa nhẹ đã đọc 2 câu thơ của Trần Dạ Từ cho Yến nghe: “Em mười sáu tuổi, trăng mười sáu, áo lụa phơi buồn sân gió xưa”. Câu thơ có hơi chút buồn buồn, có lẽ vì vậy mà sau đó Yến bảo tôi thay vì ngồi chơi dưới tán vú sữa hãy cùng em đi men theo sông và cũng nhờ đó tôi bất ngờ khám phá ra một thế giới vườn của bờ sông Dinh. Những khu vườn tiếp giáp nhau qua một hàng rào cây, hoặc một lối đi nhỏ làm ranh giới. Những khu vườn đó trước 1975 gần như có rất nhiều thứ quả, mỗi mùa một thứ, tuy không nhiều (chỉ vừa đủ giúp chủ vườn có đồng ra đồng vào khi đi chợ). Đó là, tháng tư- xoài; tháng năm - nhãn; tháng sáu - mãng cầu ta, tháng chín, tháng mười - vú sữa…

Những khu vườn bên bờ sông ấy, gần như suốt ngày im vắng, thỉnh thoảng mới xuất hiện vài bóng người làm vườn bên dưới những tàn cây dày màu xanh và cũng nhẹ nhàng trong cách nói năng, đi lại lắm. Đa số chủ vườn là người bên chợ mới La Gi, sang sông lập vườn nên họ chỉ đến thăm vườn đôi chút trong ngày rồi về. Riêng khu vườn của Yến là do mẹ con Yến quản lý. Đã có lần tôi lấy làm lạ vì sao hai mẹ con sống biệt lập trong khu vườn thì Yến nói: “Mẹ thích vậy”, cũng như dặn tôi chớ nên ra một góc vườn phía Tây vì như lời mẹ Yến nói: “chỗ đó có nhiều rắn, không an toàn”. Tôi nghe và chỉ biết vậy.

Sau ngày giải phóng vài năm, tình cờ gặp Yến ở chợ, em lại mời tôi sang thăm vườn. Hôm ấy, Yến nói rằng em và mẹ sắp về quê. Mẹ sẽ bán vườn để về miền Trung vì ba em, một cán bộ quân sự đã nằm lại vĩnh viễn ở ngoài đó. Em cũng giải thích nhiều năm qua, mẹ em giữ khu vườn vì bà là cơ sở cách mạng. Phía Tây khu vườn ngày trước có hầm bí mật; là nơi cán bộ ở trên xanh về, trú lại mỗi khi muốn xâm nhập, tìm hiểu điều gì đó ở bên khu vực chợ mới, hoặc xã Tân Hòa (nay là Phước Hội). Vườn của Yến sau đó thuộc về chủ khác, cũng như không lâu, nhiều khu vườn ven sông cũng không còn, đất vườn được trồng cây ngắn ngày, cho nhiều mục đích. Bờ sông Dinh từ đó thiếu bóng cây xanh, nhìn cứ thông thống, cũng như thấy hết một phần con kè chống sạt lở đất được làm sau này. Bây giờ muốn tìm những khu vườn ở bờ sông Dinh, rộng ra là La Gi quả thật là khó. Ngay cả vài nơi, như khu phố 3, phường Tân Thiện, vườn gắn bó với người dân, nay cũng biến mất để thay vào đó là nhà nghỉ, cơ sở phơi cá khô… Lớp trẻ sau này lớn lên, có bao giờ biết rằng: ở La Gi, một thời có những khu vườn làm nên vẻ đẹp, vẻ đặc sắc của một vùng quê?…


H.H

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem