Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH"  

Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có một miền quê, một vùng đất để nhớ, để thương. Nơi ấy có dòng sông, con đò, bờ biển dài mênh mang cát trắng… Ở đấy có những con người mà ta đã từng gắn bó, gần gũi, yêu thương, neo lại trong đời bao kỉ niệm êm đềm, dẫu năm tháng đã qua vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức. Đọc tập thơ “Đêm tự tình” của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch tôi thật sự đồng cảm với anh, trong từng trang sách thấm đẫm những giai điệu - cảm xúc dạt dào sâu lắng, chân thành, nồng ấm mà anh giành cho bạn bè, quê hương, với người mà mình từng yêu mến. Thông điệp ấy đã nói lên lòng thiết tha sâu nặng trong tập thơ “Đêm tự tình”. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 24/9/2018
Xem chi tiết bản tin

Chạm vào La Gi

Chạm vào La Gi

+ HOÀNG HẠC


Lúc này là 17 giờ 30 phút, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc với chiếc máy tính. Tôi đang nghĩ về những ngày tháng tới khi mà tuổi nghỉ hưu buộc tôi rời chiếc bàn gỗ, chiếc bàn phím vốn thân thuộc. Tôi sẽ trở về La Gi, nơi mấy chục năm trước, một đứa trẻ nghèo mơ ước thành nhà văn, đã viết những trang văn đầu tiên của đời mình gởi đăng trên một số báo, rồi khi được tòa soạn báo trả lời, dù là “đang đọc” lòng cũng vui như tết! La Gi mấy chục năm đi qua đời tôi (hay tôi đi qua đời La Gi), nhưng cảm giác lúc nào cũng bồi hồi thương yêu.

Vâng tôi yêu La Gi bởi ở đó có con đường tuổi thơ tôi đi, có những hàng phượng vĩ đỏ rực trong ngày hè, cùng những con mưa làm cho nhiều con đường ngoài sự ẩm ướt còn dày lá phượng rơi. Ở đó còn những buổi chiều ra sông Dinh, chỗ cầu Tân Lý bây giờ xem nước lụt về, xem gỗ củi mục từ trên rừng phăng phăng trôi ra biển; xem những người thả câu mặt giãn nở hết mức, cười hết mức khi câu được những con cá nước ngọt giãy đành đạch trên dây câu. Ở đó, còn có ngôi trường tuổi thơ tôi, tình yêu đầu đời của tôi, cũng như những ngày (vì làm không kịp bài) tôi cùng Tuấn trốn học, mò vào bãi hoa mua, rừng cây bụi đối diện Trường trung học Bình Tuy (nay là Lý Thường Kiệt)… ngồi chờ cho hết giờ. Ở đó còn có những buổi chiều mùa hè, buổi học cuối cùng của năm học kết thúc, bạn bè tôi, con trai, con gái đều không muốn chia tay nhau sớm, cứ theo con đường nhựa mà đi bộ về phố để có thể trò chuyện với nhau… vì biết rằng: Sau một mùa hè sẽ có nhiếu bạn chuyển trường đi.

La Gi của tôi 40 năm trước là thế đó. Đường nhựa không nhiều, nhà dân cũng không nhiều, học trò cũng không quậy phá nhiều, gần như là hiền lành, chân chất… đã đong đầy trong tôi, một người chọn nghề viết báo làm nghề chính (sau khi biết rõ mình không đủ tài năng để trở thành nhà văn tiếng tăm). La Gi của tôi 40 năm sau thay đổi nhiều, cây xanh không còn nhiều, nhưng hồn cốt của La Gi, của người La Gi vẫn còn đây đó. Hồn cốt của một nơi rất hiền hòa, người ta sống với nhau thật nghĩa tình… La Gi của tôi ngày này vẫn sống dựa vào biển như 40 năm trước, cũng như hướng tới một tiềm năng về du lịch. La Gi có những con phố vì quy hoạch nhà cửa chưa tốt, vỉa hè thấp cao, trồi ra sụt vào… Thế nhưng, trên tất cả tôi vẫn yêu nó vì cuộc đời tôi lớn lên từ đó.


H.H

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)
Vườn xưa (04/07)
Những trận bóng ở làng (29/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem