Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”  

Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”. Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt: Dạo quanh vườn hoa tươi Nhìn từng cánh hoa cười Hương tình xuân thấp thoáng Xào xạc lá khô rơi. Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm (CHÂU THẠCH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/10/2017
Xem chi tiết bản tin

Bóng nắng trong nhà

Bóng nắng trong nhà



* Trương Huyền Như Trân



Ngày nhỏ ai cũng từng có trò chơi thú vị: giỡn với bóng nắng. Một cụm nắng nhỏ bằng quả trứng gà lọt qua khe hở nào đó vào trong nhà, và di chuyển khắp nơi khiến đứa trẻ con thích thú chạy theo đuổi bắt. Bóng nắng in trên sàn, bóng nắng tót lên vách, bóng nắng đôi khi sa cả trong một hốc nhỏ. Có lúc không chỉ là một cái trứng gà, mà là cả một đàn bóng nắng xô nhau nhảy nhót trong vũ điệu sớm mai.

Nhà quê luôn đồng hành cùng với nắng khi mỗi buổi sáng nắng thản nhiên chảy tràn qua khung cửa sổ vào nhà. Luồng nắng mạnh mẽ chiếu xuyên qua phên vách luôn khiến đám trẻ con ngạc nhiên thích thú khi giữa luồng sáng đó hiện lên triệu triệu hạt bụi li ti. Trẻ con sẽ tha hồ tưởng tượng: đó là những con vi trùng, những chiến binh đến từ vũ trụ, hay cũng là một đàn trẻ nhỏ ham chơi nào đó? Người lớn ngừng tay chổi quét dọn, nheo mắt vì nắng chói, mỉm cười vui với đám trẻ thơ ngây đang chạy đuổi bắt nắng.

Mặt trời như cũng tham gia vào trò chơi, lúc ẩn lúc hiện, vừa ở trên thềm nhà, thoắt cái đã ra sân, xộc vào khua khoắng gian bếp nhỏ, đánh thức giấc ngủ của chú mèo đang cuộn tròn trong tro ấm.

Chỉ một thoáng sau thì căn nhà tràn ngập nắng và trò chơi kết thúc. Cô nàng nắng đã bỏ ra vườn tung tẩy một cuộc vui khác.

Trẻ thơ chỉ biết vin vào thiên nhiên mà chơi giỡn. Ở quê luôn phong phú món đồ chơi trời cho với nắng và gió hào sảng như thế. Với nhà phố, tìm được chút nắng không phải là chuyện tự nhiên nữa, mà phải có bàn tay sắp đặt của con người. Công việc này được giao phó tin cẩn cho kiến trúc sư cũng có tâm hồn ưa chuộng khí thiên nhiên, và một cuộc dạo chơi ngoạn mục của nắng trời vào nhà phố bắt đầu.

Thoạt tiên binh đoàn nắng tràn vào hiên, tô màu sáng rỡ cho khoảng sân trước nhà. Cửa nhà sẽ được mở rộng, rèm cửa kéo hết ra cho nắng tự do chiếm lĩnh cả phòng khách. Gió cũng theo nắng ùa vào, dòng không khí đối lưu xua đi những “tên giặc” ẩm mốc đang âm mưu giấu mặt trong từng ngóc ngách nhà.

Sau màn chào hỏi niềm nở, nắng sớm điệu nghệ xiên vào vách tường ngay lối lên cầu thang với hình đan chéo phản chiếu từ kính lấy sáng trên mái. Nắng chạy dần lên cao, leo trèo trên giá sách đặt giữa thư viện, tò mò săm soi từng tựa sách như kẻ mọt sách thứ thiệt.

Dạo một vòng trên lan can khu vực giếng trời, đùa giỡn với chậu trầu bà bên gờ đá hững hờ rồi nắng rồi buông mình rơi thẳng xuống tiểu cảnh tận tầng trệt, lấp loáng trên tán lá xanh và đám cuội trắng. Nắng lại tiếp tục di chuyển loanh quanh trong nhà, vui mắt như một trò đuổi bắt của bầy trẻ nhỏ. Cuối cùng nắng chạy ra sân sau và hòa cùng một mảng nắng lớn rực rỡ trên tường, xuyên qua lớp khung sắt bảo vệ tạo thành đường dọc ngang biểu cảm.

Trò chơi vẫn chưa kết thúc khi bỗng nhiên chiều đến lại bắt gặp một cụm nắng ham chơi còn sót lại trên khóm thủy trúc đong đưa bên hồ cá.

Trên ban công nhà, nắng còn tiếc nuối quét cái đuôi dài của mình trên đám hoa lá rồi lui dần trên ngọn cây hoàng lan, nhấp nhô lượn sóng trên những mái nhà rồi mất hút đâu đó giữa thinh không.

Tưởng chừng như khi mặt trời đã qua bên kia của trái đất thì cũng kết thúc một chu kỳ nắng. Nhưng dường như nắng vẫn còn đùa dai, nấp đâu đó trong góc nhà, khi bình hoa trên bậu cửa đổ dài bóng của mình dưới ánh đèn vàng màu như nắng. Bóng hoa in trên sàn nhà hình thù mờ ảo, đâu khác gì bóng mát dưới ánh nắng dìu dịu của chiều tà. Nhưng ở đây là nắng của ban khuya, những chiếc bóng vẫn đổ dài tư lự. Bóng đâu cần biết là nắng hay là đèn vàng.

Có vẻ như là hơi quá khích khi mơ tưởng tới nắng lúc nắng đã rũ mình về trong giấc ngủ từ lâu. Nhưng cũng có vẻ là không khi mùi vị nắng, dư âm nắng còn đọng lại cả trên chăn màn được phơi phóng khô thơm trong một ngày “được nắng”.

Và đứa trẻ sinh ra ở phố đã cuộn mình trong chăn thơm, mỉm cười giữa cơn mê ngủ. Hẳn là có một cuộc chơi đầy nắng khác trong mơ?

Trương Huyền Như Trân

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem