Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…”  

Những ngày cuối năm, ở Cực Nam Trung Bộ , trong cái lạnh hanh hao của gió Bắc, làm cho người ta thường nghĩ về một thời xa xăm… Thì , tôi nhận được cuốn sách “Về ngang quán không” của Bùi Diệp do chính tác giả gởi tặng. Vui lắm! Niềm vui bất ngờ như gặp lại người bạn thân ngày xa xưa , … “Về ngang quán không” là tập văn của Bùi Diệp , do nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ vừa xuất bản. Đây là ấn phẩm đầu tay của Bùi Diệp. Thực ra tên tuổi của Bùi Diệp không còn xa lạ với những người yêu văn chương. Từ những năm 90 của thế kỷ trước ,Tùy bút tản văn…của Bùi Diệp thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn học trong và ngoài nước. Những trang văn của Bùi Diệp có sức hút kỳ lạ . Chúng tôi còn nhớ trên Kiến thức ngày nay thời bấy giờ , tôi lúc nào cũng ưu tiên lật tìm chuyên mục có tùy bút của anh để đọc trước tiên. Trong chúng tôi , nhiều người yêu thích tùy bút, tản văn của Bùi Diệp như “Đã từng mê” tùy bút của Mai Thảo, Nguyễn Tuân , Võ Phiến, Hoàng Phủ Ngọc Tường …(Lê Ngọc Trác ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/12/2017
Xem chi tiết bản tin

Mẹ và trăng

Mẹ và trăng


* TRẦN HỮU NGƯ


Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày…(Nhạc phẩm Mẹ tôi - Nhị Hà)

Hồi còn trẻ, mẹ tôi là nông dân thứ thiệt, suốt ngày làm lụng ngoài đồng, bà đoán giờ bằng mặt trời: sáng trưa chiều tối. Dân quê tôi cả làng không có một chiếc đồng hồ, gần sáng nghe tiếng gà gáy là biết trời còn tối hay sắp sáng. Ban ngày thì dùng đứng bóng, xế trưa, xế chiều… và còn tính toán có vẻ toán học: Mặt trời lên một sào, trước khi trời lặng một sào. Đồng hồ mặ trời chính xác một trăm phần trăm lại không tốn pin và không sợ vô nước, chỉ sợ những ngày mưa mây đen che kín bầu trời, lúc này thì nhớ theo thói quen, hoặc biết con trâu cày đến đó là mất bao nhiêu lâu, cấy xong đám ruộng này đứng bóng hay xế trưa. Bây giờ mẹ già rồi, suốt ngày quanh quẩn trong nhà, thời gian đối với bà không còn cần thiết nữa.
Mỗi tháng mẹ chỉ nhắc một câu: Hôm nay rằm! Đó là lúc ánh trăng xuyên qua cửa sổ, nơi mẹ ngồi quệt vôi ăn trầu. Con cháu trong nhà để ý, dù bà mẹ đi đứng không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng trí nhớ bà rất tốt và y như rằng hôm nào trăng soi đúng chỗ cửa sổ là rằm. Mẹ tôi chỉ nhớ Rằm, và thời gian ngày tháng kể cả chuyện tử sinh, mẹ tôi không còn quan tâm đến nữa! Có lẽ vì vậy, mà mẹ tôi sống thọ chăng?
Tôi từ giã làng quê nghèo vào Saigon để mưu sinh. Khi đi mẹ dặn: “Rằm này con nhớ về”. Tôi nhìn mẹ rồi ậm ừ… Nhưng đã bao lần rằm trôi qua, tôi cũng chưa về thăm mẹ. Có lần mẹ hỏi: Mày làm gì ở trỏng mà không có ngày nghỉ?. Quê tôi miền Trung, “ở trỏng” là ở Sài Gòn. Tôi sống trong một con hẻm sâu hút, chật chội, nhiều ngõ ngách. Hai bên được che phủ bởi những căn nhà cao tầng và rất nhiều ánh đèn cao áp, nên ít có dịp nhìn thấy trăng. Cho nên trăng trong tôi không còn. Trăng trong tôi mất hút. Đã qua rồi cái thời ngắm trăng. Nhớ những ngày ở quê những đêm có trăng, đi đứng nằm ngồi, đâu đâu cũng nhìn thấy trăng.
Một buổi sáng lững thững dắt xe ra cửa, thấy con hẻm ngập nước, tôi sực nhớ ra hôm nay rằm nên nước sông dâng cao. Tôi nhắn về quê: Rằm tới con sẽ về thăm mẹ.

TRẦN HỮU NGƯ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TRONG NGÔI NHÀ CỦA MÌNH (16/12)
Bên bếp lửa (14/12)
TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO (12/12)
Hoa phù dung (09/12)
VỚI QUÊ NHÀ YÊU DẤU (05/12)
Thanh âm mùa đông (03/12)
TÌNH VỜ của TRẦN HẠ VI (27/11)
Đông về... (26/11)
Tiếng gà quê (23/11)
ƠN THẦY GHI MÃI ! (19/11)
THẦY CỦA CHÚNG MÌNH (18/11)
Còn ai nhớ tiếng kêu đò? (16/11)
Hương xưa, mùa cũ... (14/11)
Tình đất (10/11)
Mưa quanh chỗ nằm (05/11)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem