Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”  

Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”. Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt: Dạo quanh vườn hoa tươi Nhìn từng cánh hoa cười Hương tình xuân thấp thoáng Xào xạc lá khô rơi. Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm (CHÂU THẠCH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/10/2017
Xem chi tiết bản tin

Mẹ và trăng

Mẹ và trăng


* TRẦN HỮU NGƯ


Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày…(Nhạc phẩm Mẹ tôi - Nhị Hà)

Hồi còn trẻ, mẹ tôi là nông dân thứ thiệt, suốt ngày làm lụng ngoài đồng, bà đoán giờ bằng mặt trời: sáng trưa chiều tối. Dân quê tôi cả làng không có một chiếc đồng hồ, gần sáng nghe tiếng gà gáy là biết trời còn tối hay sắp sáng. Ban ngày thì dùng đứng bóng, xế trưa, xế chiều… và còn tính toán có vẻ toán học: Mặt trời lên một sào, trước khi trời lặng một sào. Đồng hồ mặ trời chính xác một trăm phần trăm lại không tốn pin và không sợ vô nước, chỉ sợ những ngày mưa mây đen che kín bầu trời, lúc này thì nhớ theo thói quen, hoặc biết con trâu cày đến đó là mất bao nhiêu lâu, cấy xong đám ruộng này đứng bóng hay xế trưa. Bây giờ mẹ già rồi, suốt ngày quanh quẩn trong nhà, thời gian đối với bà không còn cần thiết nữa.
Mỗi tháng mẹ chỉ nhắc một câu: Hôm nay rằm! Đó là lúc ánh trăng xuyên qua cửa sổ, nơi mẹ ngồi quệt vôi ăn trầu. Con cháu trong nhà để ý, dù bà mẹ đi đứng không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng trí nhớ bà rất tốt và y như rằng hôm nào trăng soi đúng chỗ cửa sổ là rằm. Mẹ tôi chỉ nhớ Rằm, và thời gian ngày tháng kể cả chuyện tử sinh, mẹ tôi không còn quan tâm đến nữa! Có lẽ vì vậy, mà mẹ tôi sống thọ chăng?
Tôi từ giã làng quê nghèo vào Saigon để mưu sinh. Khi đi mẹ dặn: “Rằm này con nhớ về”. Tôi nhìn mẹ rồi ậm ừ… Nhưng đã bao lần rằm trôi qua, tôi cũng chưa về thăm mẹ. Có lần mẹ hỏi: Mày làm gì ở trỏng mà không có ngày nghỉ?. Quê tôi miền Trung, “ở trỏng” là ở Sài Gòn. Tôi sống trong một con hẻm sâu hút, chật chội, nhiều ngõ ngách. Hai bên được che phủ bởi những căn nhà cao tầng và rất nhiều ánh đèn cao áp, nên ít có dịp nhìn thấy trăng. Cho nên trăng trong tôi không còn. Trăng trong tôi mất hút. Đã qua rồi cái thời ngắm trăng. Nhớ những ngày ở quê những đêm có trăng, đi đứng nằm ngồi, đâu đâu cũng nhìn thấy trăng.
Một buổi sáng lững thững dắt xe ra cửa, thấy con hẻm ngập nước, tôi sực nhớ ra hôm nay rằm nên nước sông dâng cao. Tôi nhắn về quê: Rằm tới con sẽ về thăm mẹ.

TRẦN HỮU NGƯ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem