Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”  

Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”. Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt: Dạo quanh vườn hoa tươi Nhìn từng cánh hoa cười Hương tình xuân thấp thoáng Xào xạc lá khô rơi. Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm (CHÂU THẠCH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/10/2017
Xem chi tiết bản tin

NHỚ TRĂNG

NHỚ TRĂNG



* TRẦN HỮU NGƯ


“Đêm nay trăng sáng soi làng tôi/ Một vài cô thôn nữ/ Xay lúa cho ngày mai/ Cười vui theo án trăng huyền lan/ Đưa câu hò tình tứ/ Lúa thoáng bao mùi hương”…
(Nhạc phẩm Trăng sáng trong làng – Tiến Đạt).


Bây giờ tôi là dân cư ngụ tại Saigon. Mấy mươi năm nay coi Saigon là quê hương thứ hai, nơi đây đất chật người đông và tháng năm cuốn hút theo nhịp sống nên tôi đã quên… trăng! Trăng thì ở đâu, tháng nào cũng có, nhưng Saigon này hình như không còn chỗ cho trăng? Và thời buổi bây giờ mà đi tìm một nơi yên tĩnh để ngắm trăng thì có người sẽ cho là… cá biệt, đôi khi hơi bị… hâm?! Trăng thì muôn đời vẫn thế, xưa như trái đất có gì đâu để ngắm, và cái thời lãng mạn của Lý Bạch và Hàn Mặc Tử khác xa chúng ta lắm rồi, còn gì để mà mơ với mộng nữa? Tôi bảo đảm rằng, trăng Saigon không sáng bằng trăng quê tôi, vì bị muôn vàn cây đèn cao áp thành phố thi nhau sáng, nên sáng hơn… trăng?
Năm lên mười tuổi, cái tuổi ham “hôi” cá hơn ham học, tôi thường bị mê hoặc bởi những đêm trăng sáng. Mỗi tháng có chừng năm mười hôm có trăng, dù tỏ hay lu dân làng cũng xem đó là đèn trời. Và có không ít người lợi dụng những đêm trăng sáng tranh thủ làm thêm những việc mà ban ngày làm chưa xong.
Tôi có cảm tưởng rằng trăng ở biển huyền diệu và kỳ bí hơn trăng nơi khác? (Nếu không tin, bạn hãy thử ngắm một đêm trăng ở biển). Nhất là vào những đêm trăng rằm, gió êm, sóng lặng, trăng mười sáu nhô khỏi đường chân trời chỉ độ một sào, tỏa một thứ ánh sáng như nghe có… mùi hương, nhuộm mặt nước biển một màu vàng loang loáng bạc và trên mặt nước có những đóm lân tinh nhảy múa… Lúc này trăng và biển như một bức tranh khổng lồ không có đường chân trời.
Quê tôi vào thập niên sáu mươi không có điện, nên những đêm trăng sáng gần như cả làng đều thức cùng trăng. Mọi sinh hoạt ngừng lại. Trăng của biển và biển của trăng sóng sánh quyện thành một không gian yên ắng, chỉ còn nghe tiếng vỗ rất nhẹ của sóng biển chạm bờ, và tiếng sột soạt của những con còng biển săn mồi.
Hẹn năm lần bảy lượt, tôi mới trở về thăm quê vào những đêm trăng rằm. Biển còn đây, trăng cũng còn đây, nhưng đã có cái gì khang khác trong tôi. Động cát mịn một thời chúng tôi nô đùa đã bị xẻ để cất hàng quán, nước biển đã xâm thực vào làng đến không ngờ. Vào những đêm có trăng, mặt trăng dường như cô đơn hơn. Cũng thứ ánh sáng đó nhưng đã bị các chùm đèn xanh đỏ tranh sáng, bờ biển thì đầy rác rưởi, tìm một chỗ tắm hơi khó và trên bờ biển có ai đó giăng dây cắm cọc, rồi sẽ có một ngày của chung thành của riêng, nên biển mất tự do rồi!
Ông bạn thời niên thiếu của tôi vẫn một lòng bám biển, lạnh lùng nói: “Cá biển hết rồi! Giờ chỉ còn những nàng tiên cá trong quán cà phê đèn xanh đèn đỏ và trăng đã không còn hấp dẫn bọn trẻ bằng những ánh đèn màu, không giống như tụi mình ngày xưa cũng trên bãi biển này chơi với trăng thâu đêm suốt sáng!”.
Thế thì làng tôi thật sự không được “bình yên” rồi!
Quê tôi, một làng chài, nơi đây không cửa sông, một bãi ngang nên ghe thuyền tả tơi mỗi lần có dông bão, những ngư dân quanh năm phanh ngực thách thức phong ba, nhưng lại là nơi thơ mộng vào những đêm trăng sáng. Ngày ấy, mặc dù chiến tranh vô cùng ác liệt, nhưng người dân quê tôi một đời bám biển, cũng tay làm hàm mới có nhai, nhưng họ cũng rất “hiện sinh”, vì họ quan niệm làm cho lắm “tắm cũng ở truồng”, nên quyết biết xếp lưới, kéo ghe lên bờ nghỉ nơi, thư giãn vào những đêm trăng sáng. Đặc biệt đến mùa trăng, con cá biển cũng ít hơn, vì chắc nó cũng tìm về một nơi an toàn để hưởng “trăng mật”?
Trăng biển đẹp còn nhờ những động cát. Trăng cao, động cao, tưởng chừng đứng trên động cát có thể bắt được trăng! Vậy mà giờ đây hoà bình rồi làng tôi mất một thứ vô giá: Động cát. Người ta đào bới động cát để tìm titan, và đã lợi dụng du lịch phá nát những cái gì mà thiên nhiên đã ban tặng cho biển.
Những ngày trở lại biển, tôi ngỡ ngàng thấy những động cát tan hoang, đào bới, xới tung… Có những bàn tay sắt tàn phá còn ghê gớm hơn bom nguyên tử, và lòng tham con người vô tận.

Tôi giã từ quê tôi, đến cũng như đi, tôi mang tâm trạng của một kẻ xa lạ ngay chính quê hương mình, nhưng không từ giã quá khứ - một quá khứ êm đềm, một nỗi nhớ khôn nguôi, một cuộc sống mặn hơn nước mặn, của những đêm trăng sáng bên làng chài thơ mộng…

TRẦN HỮU NGƯ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem