Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
Xem chi tiết bản tin

Phượng yêu!

Phượng yêu!


* NGÔ THẾ LÂM



Nếu ai đó hỏi, kỷ niệm nào đẹp nhất tuổi học trò, tôi sẽ trả lời ngay: Kỷ niệm về tuổi học trò. Và ai đó có hỏi, ký ức nào làm tôi day dứt nhất, thì đó chính là ký ức về những chùm phượng đỏ - màu hoa của tiếng lòng thổn thức, đầy lưu luyến những ngày cuối cấp.

Để hôm nay, trên khắp mọi nẻo đường, phượng đã nở rợp trời một màu đỏ. Những cô cậu học trò lớp 12 bịn rịn chia tay nhau giữa sân trường đầy nắng, cái nắng hòa tấu cùng bản đồng ca mùa hạ râm ran của những tiếng ve đầu mùa.

Trôi theo dòng hoài niệm, tôi gặp lại chính mình một thời áo trắng. Xa lắm rồi, mười năm có lẻ, ngày tôi bịn rịn đôi dòng lưu bút trong buổi học cuối cùng vào cuốn sổ xinh xinh của cô bạn gái cùng lớp, gửi vào đó biết bao nỗi niềm thầm kín. Một nỗi nhớ còn vẹn nguyên dẫu thời gian đã lùi vào xa lắc.
Cái màu hoa được ví như “màu máu con tim” nghiễm nhiên trở thành biểu tượng của mối tình đầu, mối tình học trò trong trẻo. Màu hoa là hành trang kỷ niệm được mang theo, được cưu mang như một phần ký ức đậm sâu của tuổi hoa niên vụng dại.

Bài thơ tôi viết cho phượng vụng về, không vần điệu, chẳng ý tứ và có chăng chỉ là những cảm xúc thật thà, ngờ nghệch tuổi mới lớn được trao tay như muốn được sẻ chia bao suy tư thầm kín, bởi sợ rằng ngày mai sẽ không còn cơ hội để tỏ bày. Ấy vậy mà cũng lấy đi biết bao nước mắt của cô bạn gái đa cảm, mộng mơ...

Mùa hạ cuối cùng, đó là thời khắc mà ai ai cũng muốn níu giữ những giây phút hiếm hoi, ai ai cũng vội vã chạy đi tìm cho mình chút kỷ niệm ít ỏi, chỉ mong ngày tháng này đừng lạc mất giữa những xô bồ mai sau.

Cô bạn gái học giỏi văn nhất lớp cũng kịp gửi lại bút tích của mình trên những tà áo trắng bạn bè bằng những câu thơ mềm mại: Kỷ niệm ơi, xin đừng bay đi nhé/ Trọn cuộc đời ta nhớ mãi không quên. Tất cả lặng im, bàng hoàng, khi những dòng chữ lần lượt được ghi vào những cuốn lưu bút học trò. Rồi trân người ra. Rồi khóc... Không ai dám nhìn vào sự thật, dám chấp nhận quy luật nghiệt ngã buổi tan trường. Những cậu bạn hằng ngày vẫn thường tinh nghịch, hay pha trò cũng im bặt. Tất cả đều chung một dòng cảm xúc, luyến nhớ khôn nguôi.

Ngoài sân trường, phượng vẫn vô tư cháy đỏ rồi lả tả rơi từng cánh mỏng, phong kín nỗi niềm, chật cả mùa thi. Bao giận hờn trẻ con đều bỗng dưng tan biến, nhường chỗ cho những khoảnh khắc yêu thương, trân quý ùa về, bởi biết rằng, chỉ mùa sau thôi, sẽ không còn gặp lại...

Buổi học cuối cùng, bài giảng của thầy sao bỗng ấm áp và hấp dẫn lạ kỳ. Không tiếng nói cười huyên náo nơi cuối lớp, không lời chọc ghẹo, bông đùa mà đâu đấy run lên những tiếng thút thít khe khẽ như thể không muốn để ai nghe thấy.

Tôi cũng ghi tạc vào lòng mình ký ức về năm tháng tinh khôi, nơi có những chùm hoa mang tên nỗi nhớ. Để hôm nay đây, đi giữa nồng nàn sắc thắm phượng hồng, ngoái đầu nhìn về ngày xưa xa lắc, chợt chạnh lòng thầm gọi: Phượng yêu!


NGÔ THẾ LÂM

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
NỤ HÔN (21/08)
Ngôi nhà kỷ niệm (19/08)
NHỚ NGÀY KHAI TRƯỜNG ! (16/08)
Mùa thu tựu trường (14/08)
Dùng dằng hương cỏ (10/08)
THƯƠNG NHỚ BÁT CANH RAU DỀN (06/08)
THÈM QUÊ (02/08)
Đi giữa mùa hạ (01/08)
Mênh mông tiếng vịt phía đồng (28/07)
BÁT CANH BỒ NGÓT DẠT DÀO TÌNH QUÊ (26/07)
Đêm nằm nghe mưa (23/07)
Thanh âm ngọt ngào (20/07)
Đi qua vài cơn nắng khác (17/07)
TÔI VẪN YÊU MÀU NẮNG HẠ (14/07)
Những câu thơ mùa thi... (14/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem