Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
Xem chi tiết bản tin

Lang thang miền hạ

Lang thang miền hạ


* LÊ VĂN TRƯỜNG



Mùa hạ mãi ngân dài trong thao thiết tiếng ve ngân. Mùa hạ thả vàng rơi giọt nắng oi nồng. Gió cứ vi vu như khúc tự tình lãng đãng. Những cơn mưa cũng chợt đến chợt đi như đùa trên hoa lá. Và mùa hạ là cả một màu đỏ rực của màu hoa phượng lúng liếng phía sân trường làm bối rối lòng ai.

Không hiểu sao cứ mỗi độ hè về là trong tôi lại thấy nhớ mong, lại hồi tưởng rồi lại hoài niệm mông lung về hình ảnh thân quen của ngày tháng học trò đã đi qua. Ngày tháng ấy đẹp như những bông hoa đang rộ nở trên cành rất đáng được yêu thương.

Nhớ hồi ấy học trò có đứa rất lắm trò để đùa với thầy cô, vậy mà vẫn được thầy cô thương yêu trìu mến như những bông hoa đẹp. Thầy tôi ngày ấy vẫn thường có câu nói: “Mỗi cô cậu học trò của thầy cũng đều ví như một bông hoa vậy. Chính vì vậy mà thầy vẫn luôn mong ngoài chút tinh nghịch của lứa tuổi học trò ra thì các em cũng phải biết cố gắng để sau này mỗi bông hoa của thầy cũng đều thành trái ngọt mà đem đến lợi ích cho gia đình và xã hội các em nhé”.

Ngày tháng ấy thầy và trò cùng học cùng vui cùng biết bao câu chuyện tâm tình với nhau để thấy yêu thương và quý mến nhau hơn. Cứ mỗi lần tiếng trống báo giờ tan học vang lên, cả lớp bước ra sân chẳng khác gì là một vườn hoa đầy màu trắng. Những đứa học trò chúng tôi là những bông hoa. Còn thầy là người đang dày công chăm sóc bằng cả nền kiến thức bao la của mình. Niềm hạnh phúc của người thầy không có gì quý hơn là được nhìn các học trò của mình thành công trên bước đường tương lai sự nghiệp.

Rồi mùa hạ đến trong náo nức tiếng ve ngân và màu hoa phượng cháy đỏ cả góc trời. Tất cả những bông hoa màu trắng của thầy lại ráo riết với mùa thi. Trong lòng của mỗi bông hoa vẫn canh cánh nỗi niềm thì ngoài kia tiếng gió gọi mùa sang vẫn lao xao, lao xao như từng con sóng vỗ. Và thầy sẽ đứng lặng phía sân trường mà nhìn những bông hoa màu trắng trưởng thành trên muôn vạn lối đi. Bông hoa nào rồi cũng sẽ buông rơi từng cánh mỏng để lớn lên. Và những bông hoa màu trắng của thầy cũng vậy. Những sợi thời gian cứ thoi đưa làm màu hoa trắng rớt lại phía sân trường để mỗi học trò lại lớn khôn thêm mà trở thành trái ngọt giúp ích cho vườn đời.

Đã qua rồi bao mùa nhạt phai màu hoa trắng, nhưng sao lòng vẫn đầy ắp nhớ thương khi nhớ về trường xưa lớp cũ. Nhớ giọng nói thân thương của thầy, nhớ bao bè bạn sớm hôm kề cận bên nhau. Tất cả giờ đã trở thành kỷ niệm.

Hè lại về với nức nở tiếng ve ngân và màu hoa phượng đỏ rực phía sân trường. Có ai đó nhận ra có người học trò trở về chốn nhớ. Vẫn lặng tìm mình với những ngày áo trắng thơ ngây.

Cơn mưa hạ vẫn vô tình chợt đến chợt đi. Gieo cho lòng ai thêm quay quắt nhớ. Phía bên kia có giọng ca nào thủ thỉ: “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy cứ ước muốn cho thời gian trở lại. Cho bao khát vọng, đam mê cháy bỏng”...

Tôi cũng ước gì có thêm lần nữa mình được làm một bông hoa mãi đáng yêu nở giữa sân trường. Ngày ấy trong tôi cứ mãi còn ước mơ
.

Lê Văn Trường

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
NỤ HÔN (21/08)
Ngôi nhà kỷ niệm (19/08)
NHỚ NGÀY KHAI TRƯỜNG ! (16/08)
Mùa thu tựu trường (14/08)
Dùng dằng hương cỏ (10/08)
THƯƠNG NHỚ BÁT CANH RAU DỀN (06/08)
THÈM QUÊ (02/08)
Đi giữa mùa hạ (01/08)
Mênh mông tiếng vịt phía đồng (28/07)
BÁT CANH BỒ NGÓT DẠT DÀO TÌNH QUÊ (26/07)
Đêm nằm nghe mưa (23/07)
Thanh âm ngọt ngào (20/07)
Đi qua vài cơn nắng khác (17/07)
TÔI VẪN YÊU MÀU NẮNG HẠ (14/07)
Những câu thơ mùa thi... (14/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem