Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Lục bát Trần Vạn Giã  

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình… Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/10/2017
Xem chi tiết bản tin

THÈM QUÊ

THÈM QUÊ

* BÙI DIỆP


1.

Hôm qua lúc vợ chồng chuyện trò linh tinh bỗng dưng tôi nhớ ra, rồi nhắc bà xã, bữa nào đi chợ gặp con dắt mua về nấu khế một bữa.
Đã vài lần , tôi có đọc những bài viết về món canh don. Qua những dòng chữ ấy, tôi biết anh rất thèm món quê. Đúng hơn là rất thèm quê!
Mà có lẽ thật vậy. Cách đây độ mươi năm, trong một dịp vào chơi SG, có một người bạn trẻ, nhà thơ làm báo LTN có mời tôi ăn trưa ở một quán cơm của một nhà văn rất nổi tiếng người Quảng Nam. Người ta dọn ra món cá nục kho mẳn ăn với rau muống luộc chấm mắm dằm ớt xiêm. Quả tình khi thưởng thức những miếng đầu tiên thì tôi có hơi ngạc nhiên. Cá kho chắc là đậy nắp nồi hay sao mà làm đổ phấn, nước cá kho đục ngầu. Rau muống thì luộc chưa đạt độ chín tới nên nhựa còn hăng hăng và rin rít trong miệng. Vậy mà tôi nhìn quanh, thực khách rất đông. Phải ngồi khá lâu mới được phục vụ. Nếu không giữ kẻ với người bạn nhà thơ nọ, chắc tôi đã thẳng ruột ngựa mà rằng, tớ mà nấu món này chắc chắn là ngon hơn ở đây.
Vậy, chẳng lẽ thực khách, mà đa số là người miền Trung không cảm nhận được sao. Vậy thì họ đến đông chẳng lẽ chỉ vì yêu mến ông nhà văn chủ quán? Tôi không lý giải được nhưng chắc chắn một điều là họ đến để được ăn món quê. Có lẽ với người xa xứ, họ rất thèm quê.
Nói điều này không phải là thi vị hóa chuyện ăn uống. Nhưng thực lòng, mỗi món ăn vùng miền là hồn cốt của một xứ sở, nơi chốn, thậm chí là một gia đình. Đúng ra đó là thói quen, "quán tính ẩm thực" mang tính địa phương và cá nhân một cách "cực đoan". Ví như hai nhà láng giềng nhau nhưng nhà này gốc Huế nấu canh nêm chút mắm ruốc, nhà kia gốc Phan rang nêm chút mắm nêm (mắm cái). Ai cũng nghĩ tô canh của mình ngon hơn, đậm đà hơn!


2.

Trở lại câu chuyện canh don. Nghe anh bạn nhà văn miêu tả là phải ăn canh này với bánh tráng mè nướng giòn và nêm chút nước mắm dằm ớt. Tất cả các nguyên vật liệu này phải được gửi từ Quảng Ngãi vào. Nghĩa là phải "chánh gốc, chánh hãng".
Ôi chao, người xa xứ, bảy tám trăm cây số mà còn được ăn món quê chánh gốc huống là mình, chỉ cách con sông Dinh có vài cây số. Món canh dắt quê tôi tương tự như canh hến, canh don quê bạn. Nhưng con dắt, một loại hến vỏ mỏng hình thù tựa con trai nhưng nhỏ bằng ngón tay cái chắc chỉ có ở đoạn cuối sông Dinh, chỗ giáp biển, thường có nước chà hai (nước lợ). Về tên gọi, tôi nghĩ gọi tên dắt đúng hơn là vắt. Vì dắt là chỉ việc con người dắt díu nhau từ đời này qua đời khác theo con sông mà nương nhờ, kiếm sống. Con vật trời cho vì thương người nghèo khó mà dắt díu tìm về để mong cứu rỗi quê nghèo bằng bát canh mộc mạc trong những bữa cơm quê.
Không phải vì thèm tô canh dắt "cho có phong trào" với người ta, mà thực sự tôi muốn thưởng thức cái tô canh chỉ lõng bõng là một thứ nước đục lờ đờ nấu cùng khế chua, nêm chút hành é, chút mắm ngon rồi cũng ăn cùng bánh tráng nướng giòn rụm. Này nhé, bóp bánh tráng nướng vào chén, chan vài vá canh, rưới muỗng mắm nhỉ dằm trái ớt xanh tươi giòn rồi thưởng thức... Và xin lỗi bạn, chỉ ai ăn mới cảm biết mà thôi!


3.

Ngày nhỏ, mỗi tháng đến kỳ con nước, bà ngoại hoặc má tôi thường dẫn tôi ra sông cào dắt. Lựa con lớn đi chợ, con nhỏ nấu canh. Những bữa cơm "nghèo món" vậy mà an lành, mà yên tâm.
Tôi thèm canh dắt là vì hương vị của nó không lẫn vào đâu. Thèm vì nó là món bà, món mẹ. Thèm vì nó gợi cho tôi về một nơi chốn an bình đã xa xưa.
Và tôi chợt biết rằng, mình cũng như bao người khác, chưa bao giờ thôi thèm quê.


Phanrang, 1.8.2017
B ù i D i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Chạm vào kí ức (20/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem