Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/2/2018
Xem chi tiết bản tin

THƯƠNG NHỚ BÁT CANH RAU DỀN

THƯƠNG NHỚ BÁT CANH RAU DỀN


* PHẠM VĂN HOANH



Ai sinh ra và lớn ở nông thôn những năm bao cấp chắc hắn đều thưởng thức bát canh rau dền ngọt mát ít nhất một vài lần. Riêng tôi những năm ấy hầu như tháng nào cũng thưởng thức vài ba lần.
Rau dền mà tôi đang nói đến là loại rau dền cơm. Loại này có hai nhóm: rau dền dại (mọc tự nhiên) và rau dền nhà (tự gieo hạt). Cũng đều trong họ dền nhưng rau dền dại ăn ngon và có mùi thơm, hương vị đặc trưng hơn nhiều so với dền nhà.
Rau dền dại là loài cây thân thảo, có bộ rễ khỏe, ăn sâu nên khả năng chịu hạn, chịu nước tốt, sức nảy mầm cao. Rau dền dại thuộc họ dền trắng rất giàu dinh dưỡng dùng làm rau ăn trong ẩm thực của những người nghèo như xào, luộc, nấu canh. Đây là thức quà quý giá mà thiên nhiên đã ban tặng cho con người, đảm bảo chất lượng cùng các tiêu chí rau sạch tự nhiên và an toàn. Loại rau này có thể nấu ăn quanh năm suốt tháng, nhưng hợp nhất là mùa hè. Tôi nhớ cứ vào đầu hè, mỗi lần cha mẹ tôi làm đất tỉa đậu hay bắp thì khoảng vài ngày sau đã thấy rau dền cơm mọc đều. Mẹ tôi không vội nhổ bỏ mà đợi cho rau dền đủ lá mới nhổ lần về nấu canh. Những người đi làm đồng về thấy mẹ tôi nhổ họ cũng xuống xin một vài mớ. Thời đó đa số là nấu suông. Bởi cá thịt khó mua lắm. Nhà tôi lâu lâu mới nấu rau dền với thịt heo nạc hoặc với tôm. Rau dền mà nấu với tôm ngon khỏi phải nói.
Cứ mỗi lần mẹ đem rau dền về tôi thường phụ giúp mẹ lặt những phần non, rửa sạch, để ráo, xắt nhỏ. Tôm mua về mẹ rửa sạch sẽ bóc vỏ, bỏ đầu, rút chỉ lưng. Con to thì mẹ chẻ làm đôi, con nhỏ mẹ để nguyên, mẹ cho vào tô ướp chút muối. Tôi tưởng mẹ bỏ đầu và vỏ, nên cứ tiêng tiếc. Nhưng không, mẹ đem đầu và vỏ cho vào cái xanh rang cùng chút nước. Sau đó cho đầu và vỏ tôm vào cối giã nhuyễn, lọc qua rây lấy nước. Mẹ bắc xanh lên bếp khử dầu, khi nghe dầu thơm cho tôm vào xào săn. Phần nước tôm mẹ đem hòa cùng nước lạnh đổ vào xoong bắc lên bếp. Nước sôi, hớt bọt cho nước trong, nêm gia vị cho vừa ăn, sau đó cho rau dền đã xắt vào. Rau vừa chín tới thì mẹ trút tôm xào vào, đảo đều rồi tắt bếp. Múc canh rau dền nấu tôm ra bát bỏ ngò, hành lá đã xắt nhỏ vào và dọn ra ăn với cơm.
Canh rau dền là món ăn dân dã, bình dị đã trở nên quen thuộc với mọi người vùng nông thôn. Nó không những là món ăn bổ dưỡng mà còn là một dược liệu quý, chữa được nhiều bệnh. Theo đông y dền cơm có vị ngọt nhạt, tính hơi lạnh, có tác dụng thanh nhiệt, mát gan, lợi tiểu, trừ thấp, kích thích tiêu hoá... Thường dùng trị một số bệnh về gan, thận, về đường hô hấp...
Không biết những người con xa quê như tôi có ai còn nhớ bát canh rau dền nấu tôm không? Chứ tôi thì bát canh rau dền nấu tôm ngày nào của mẹ cứ âm thầm buộc chặt nỗi nhớ lòng tôi với tình yêu cố thổ. Quên sao được những bát canh rau dền nấu tôm thân thương của mẹ đã chở che cho tâm hồn khờ dại của tôi suốt những năm tháng tuổi thơ …
Bây giờ cứ mỗi lần thấy trong vườn mọc lẻ tẻ vài cây rau dền cơm thế nào tôi cũng nhổ vào rồi ra chợ mua ít tôm về nấu canh cho cả nhà cùng thưởng thức.

PHẠM VĂN HOANH
(HỘI VHNT QUẢNG NGÃI)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Hũ dưa kiệu của mẹ (19/02)
Có ai còn nhớ mùa gió chướng Tết năm xưa? (15/02)
Nhớ gì như nhớ Tết quê! (11/02)
Giai điệu rộn ràng chắp cánh mơ ước mùa xuân (09/02)
NGÀY XUÂN, TẢN MẠN VỀ MAI (05/02)
Một thời tết cũ (03/02)
HOAN HỈ LÒNG XUÂN (31/01)
Thời khắc cuối của năm (29/01)
Mênh mang tháng chạp... (24/01)
ĐẠI BÌNH - LÀNG CÂY TRÁI NAM BỘ (21/01)
Nàng Xuân và Boléro (19/01)
Nhớ mùi áo ấm xưa... (16/01)
MỚI ĐÓ, MÀ ĐÃ CUỐI NĂM! (06/01)
NHỚ MÙI KHÓI RẠ! (05/01)
ẤM ÁP MÙA NOEL Truyện ngắn Phan Trang Hy (22/12)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem