Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…”  

Những ngày cuối năm, ở Cực Nam Trung Bộ , trong cái lạnh hanh hao của gió Bắc, làm cho người ta thường nghĩ về một thời xa xăm… Thì , tôi nhận được cuốn sách “Về ngang quán không” của Bùi Diệp do chính tác giả gởi tặng. Vui lắm! Niềm vui bất ngờ như gặp lại người bạn thân ngày xa xưa , … “Về ngang quán không” là tập văn của Bùi Diệp , do nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ vừa xuất bản. Đây là ấn phẩm đầu tay của Bùi Diệp. Thực ra tên tuổi của Bùi Diệp không còn xa lạ với những người yêu văn chương. Từ những năm 90 của thế kỷ trước ,Tùy bút tản văn…của Bùi Diệp thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn học trong và ngoài nước. Những trang văn của Bùi Diệp có sức hút kỳ lạ . Chúng tôi còn nhớ trên Kiến thức ngày nay thời bấy giờ , tôi lúc nào cũng ưu tiên lật tìm chuyên mục có tùy bút của anh để đọc trước tiên. Trong chúng tôi , nhiều người yêu thích tùy bút, tản văn của Bùi Diệp như “Đã từng mê” tùy bút của Mai Thảo, Nguyễn Tuân , Võ Phiến, Hoàng Phủ Ngọc Tường …(Lê Ngọc Trác ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 18/12/2017
Xem chi tiết bản tin

NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN

















NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN


* PHẠM VĂN HOANH




Mùa hè này tôi tham gia chuyến đi thực tế sáng tác tại "vương quốc tỏi" Lý Sơn do Hội Văn học - Nghệ thuật Quảng Ngãi tổ chức.
Đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi cách đất liền khoảng 18 hải lý, bao gồm ba hòn: đảo Lớn, đảo Bé và hòn Mù Cu. Đảo Lớn còn gọi là Cù lao Ré, được chia làm hai xã An Vĩnh và An Hải, là trung tâm của huyện Lý Sơn. Đảo Bé có tên gọi là Cù Lao Bờ Bãi thuộc xã An Bình. Hòn đảo thứ ba nhỏ nhất, chưa có người ở là hòn Mù Cu ở phía đông, sát đảo Lớn, cách trung tâm đảo Lớn khoảng 3,2km, nằm sát với vũng neo đậu tàu thuyền An Hải.
7 giờ 30 phút, từ Cảng Sa Kỳ, bằng tàu cao tốc, mất khoảng tiếng đồng hồ, chúng tôi đã đặt chân lên đảo Lý Sơn thơ mộng. Vừa đặt chân lên đất đảo, cảm giác bơ phờ vì say sóng của tôi đã biến mất. Không khí đất đảo trong lành khiến lòng tôi sảng khoái đến lạ lùng. Chúng tôi đến nhà nghỉ nhận phòng, gởi hành lý rồi tiếp tục cuộc hành trình sang đảo Bé.
Thật ấn tượng, khi vừa bước chân lên cầu cảng đảo Bé chúng tôi đã bắt gặp ngay tấm băng rôn với câu: "HÃY CHUNG TAY LÀM SẠCH BIỂN ĐẢO BÉ - LÝ SƠN" và đoàn xe điện phục vụ khách du lịch. Chúng tôi định đi xe điện, nhưng khi biết được thông tin đường ở đây ngắn, chỉ có hai con đường dài nhất khoảng cây số nên chúng tôi quyết định đi bộ để tiện ngắm cảnh. Chúng tôi theo đường bê tông vòng quanh đảo dưới ánh nắng ngày hè mà không biết mệt. Có lẽ cảm giác sung sướng được ngắm nhìn cảnh đẹp hoang sơ kỳ vĩ của đảo cùng với những làn gió biển quyện mùi hương tỏi thoang thoảng đã xua tan cái nóng nực ngày hè. Chúng tôi say sưa ngắm nhìn cảnh đẹp của những ruộng tỏi, ruộng hành bậc thang trải dài được ngăn cách bởi những kè đá đen được xếp đặt tinh xảo bởi những bàn tay của người nông dân nơi đây. Ngắm ruộng tỏi, chụp cho mình một tấm hình, rồi chúng tôi ngắm nhìn nước biển. Nước biển ở đây khác với những biển mà tôi đã từng đến, nó có ba màu rõ rệt: ở gần bờ là màu nước trong veo nhìn thấy đáy, tiếp theo là màu xanh ngọc bích và xa hơn là màu xanh da trời...
"Đến đảo Bé mà không đến bãi Tiên tắm xem như chưa đến đảo Bé". Nghe một du khách nói thế, chúng tôi liền theo chân anh du khách thẳng tiến về bãi tắm. Vừa bước chân xuống bãi tắm chúng tôi tưởng mình đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh nào đó. Phải nói là bãi tắm đảo Bé đẹp tuyệt vời, một vẻ đẹp rất tự nhiên, thơ mộng; cát trắng mịn, được bao bọc bởi cánh cung vách đá trầm tích cao và những con sóng tung bọt trắng xóa. Đến đây chúng tôi không chỉ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tự nhiên của biển, mà còn được nghe những người dân địa phương kể về những câu chuyện thần thoại ngày xưa các tiên nữ trên trời xuống đây tắm biển bỏ lại những mái tóc trong kẽ đá, để bây giờ chúng ta có món gỏi tóc tiên thơm ngon bổ dưỡng, và nghe kể về những chuyện kỳ bí từ hang Chàng Thiếp đến hang Kẻ Cướp...
Sau khi thỏa thích đắm mình trong làn nước xanh ngọc bích mát lạnh, tận hưởng những phút giây sảng khoái, chúng tôi vào quán ăn, tiếp thêm năng lượng cho cuộc hành trình. Không gì sung sướng bằng khi vừa tận hưởng những làn gió biển, vừa cùng đồng nghiệp thưởng thức những món ăn đặc sản như: gỏi rong biển, gỏi tỏi, ốc tượng, ốc cừ, cua huỳnh đế, hàu son xào đu đủ, các hải sản tươi...
Ăn xong chúng tôi tranh thủ chợp mắt để dưỡng sức, rồi tiếp tục trở về đảo Lớn, Lý Sơn. Xin nói thêm, đảo Lý Sơn là một thắng cảnh độc đáo mà thiên nhiên đã ban tặng cho huyện Lý Sơn nói riêng, tỉnh Quảng Ngãi nói chung, với năm ngọn núi nhô cao giữa vùng trời biển: Hòn Tai, Giếng Tiền, Hòn Sỏi, Hòn Vung, núi Thới Lới. Núi Thới Lới là một trong năm ngọn núi lửa độc đáo đã tắt từ lâu ở huyện đảo Lý Sơn, cao gần 170m so với mặt nước biển. Trên đỉnh núi Thới Lới là cột cờ Tổ quốc có chiều cao 20m, đế trụ cờ và móng cột cờ được xây bằng bê tông cốt thép, mặt hướng ra quần đảo Hoàng Sa với lá cờ đỏ sao vàng tung bay lộng lẫy như một đóa hoa rực rỡ giữa trời mây non nước đã khẳng định chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Việt Nam là bất khả xâm phạm.
Đứng trên đỉnh Thới Lới chúng tôi đã chiêm ngưỡng một bức tranh Lý Sơn toàn màu xanh - màu xanh của nền trời, màu xanh của nước biển, màu xanh của những cánh đồng hành, tỏi, màu xanh của những rặng dừa, rặng phi lao... Trên màu xanh ấy được điểm xuyết những chiếc thuyền đánh cá nhấp nhô làm cho bức tranh phong cảnh Lý Sơn thêm phần thi vị. Chúng tôi ngồi trên đỉnh Thới Lới đợi hoàng hôn xuống. Hoàng hôn nơi đây thật lãng mạn và thơ mộng làm sao! Quả bóng hồng bồng bềnh trên sóng nước rồi từ từ lặn xuống biển. Ánh hoàng hôn chuyển dần từ vàng, vàng nhạt sang màu hồng pha lẫn sắc tim, rồi tím sẫm...
Màn đêm buông xuống, chúng tôi xuống núi về khách sạn.
Đêm Lý Sơn không khác gì thành phố. Đèn điện sáng rực với đủ màu. Khách du lịch thập phương đi dạo mát, ăn quà vặt nói cười rôm rả. Chúng tôi không đi dạo mát mà lên sân thượng tầng ba Khách sạn Đại Dương ngồi uống cà phê. Thật là tuyệt, vừa ngồi nhâm nhi ly cà phê, vừa nghe những giai điệu trữ tình mượt mà sâu lắng phát ra từ chiếc loa của phòng trà, vừa thưởng thức làn gió biển man mát với hương thơm thoang thoảng của hành, tỏi hòa quyện với hương hoa bàng trái vuông đang bừng nở, vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp lung linh của ngọn hải đăng khổng lồ đang xoay tròn tứ phía!...
Sáng hôm sau chúng tôi tranh thủ dậy thật sớm đón ô tô đi tham quan một số thắng cảnh khác. Chiếc ô tô bon bon trên con đường bê tông, một bên là sóng biển nhấp nhô, một bên là những rặng dừa, rặng phi lao ngút ngàn che chở cho những cánh đồng hành, tỏi xanh mướt. Đi hết cánh đồng hành tỏi chúng tôi đến tham quan chùa Hang. Chùa Hang rất đẹp. Nó là hang động lớn nhất trong hệ thống hang động ở Lý Sơn, được tạo ra từ dãy núi Thới Lới, màu nham thạch. Trước cửa hang có khắc bốn chữ Nho: “Thiên Khổng Thạch Tự” (Chùa Đá Trời Sinh). Ngay dưới chân tam cấp, trước sân chùa là tượng Quan Âm giữa hồ sen tay cầm bình nước thánh mầu nhiệm dõi mắt nhìn ra biển cả. Chung quanh là những cây bàng trái vuông cổ thụ đến hàng trăm năm. Rời chùa Hang chúng tôi đi tiếp về hướng nam đến Hang Câu, một hang động cuối cùng trong hệ thống hang động ở Lý Sơn. Nơi đây không khí rất trong lành, gió thổi lồng lộng và sóng biển vỗ vào ghềnh đá trông rất nên thơ, hùng vĩ. Từ Hang Câu chúng tôi đi tiếp đến giếng Tiền, chùa Đục, lên miệng núi lửa, Nhà lưu niệm đội Hoàng Sa kiêm quản Bắc Hải. Đứng trước tượng đài "Đội Hoàng Sa kiêm quản Bắc Hải" sừng sững oai hùng, tôi vô cùng cảm động và tự hào về truyền thống yêu nước của dân tộc ta. Bên tai tôi vang lên câu ca dao:

Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Hoàng Sa mây nước bốn bề
Tháng hai khao lề thế lính Hoàng Sa.


Chiều chúng tôi đến tham quan những ngôi nhà cổ. Nhà cổ trên đảo Lý Sơn được thiết kế theo kiểu nhà rường. Cột kèo chạm khắc các họa tiết, hoa văn rất công phu; nào là long, lân, quy, phụng; nào là những hoành phi, câu đối không khác gì những ngôi nhà cổ ở Huế. Nhà cổ ở đây dường như còn nguyên vẹn. Qua thăm hỏi, chúng tôi được biết, để giữ được nguyên vẹn cấu trúc ngôi nhà cổ, mỗi năm gia đình họ phải đầu tư hàng chục triệu đồng tu sửa, chỉnh trang những chỗ hư hỏng. Và qua đó chúng tôi còn biết thêm tại Lý Sơn còn khoảng 24 ngôi nhà cổ có độ tuổi từ 150 đến 200 năm, được bảo tồn gần như nguyên vẹn, hầu hết đều được dùng làm nơi thờ cúng của các gia tộc. Hằng năm, tại những ngôi nhà này thường diễn ra lễ tế, tri ân công đức tổ tiên, những người đã giong buồm vượt muôn trùng sóng gió ra biển Đông để đến quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cắm cột mốc khẳng định chủ quyền theo lệnh triều Nguyễn năm xưa... Rất tiếc là chúng tôi không thể tham quan hết 24 ngôi nhà cổ, vì trời lúc này bắt đầu tối. Chúng tôi phải trở về nhà nghỉ.
Buổi sáng thứ ba, chúng tôi đi chợ huyện. Chợ huyện Lý Sơn tấp nập, đông vui không khác gì chợ thành phố. Người mua kẻ bán thách trả nói cười vui vẻ. Chợ huyện Lý Sơn mua bán sản vật của đảo nhiều vô kể. Đến đây chúng tôi nhận thấy ngoài những tiểu thương ra thì khách du lịch cũng đông nghịt. Họ đến đây tìm mua cho mình những món quà lưu niệm để về biếu tặng người thân hoặc trang trí nội thất nhà mình. Người thì mua rong biển, rau xoa, người thì mua những cây hoa đá, những con ốc biển đủ màu sắc, đủ hình dáng... Bên cạnh những món hàng đó thì không ai mà không mua vài ba cân tỏi để làm quà. Đoàn chúng tôi cũng vậy, người nào ra về cũng tay xách nách mang đầy những tỏi.
Thật thiếu sót, khi nói đến Lý Sơn mà không nói đến con người nơi đây. Con người Lý Sơn cởi mở thân thiện, mến khách. Đến đây ta rất dễ bắt gặp những nụ cười thân thiện, những chỉ dẫn giúp đỡ ân cần, chu đáo của những con người đôn hậu. Để rồi ai đến đây khi ra về cũng đều nhớ như nhớ người thân.
Chúng tôi rời "vương quốc tỏi" khi trời gần đứng bóng. Chân bước lên tàu mà lòng cứ luyến tiếc, ai cũng nhìn chăm chăm đảo Lý Sơn vẫy tay chào hẹn ngày gặp lại. Tàu bắt đầu chạy, lòng tôi bồi hồi nhớ lại bài thơ "Nhớ biển đảo Lý Sơn" của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương và ngâm khe khẽ:

Gửi cho anh chút nắng gió Lý Sơn
Về với biển sóng rì rào gành đá
Cây bàng vuông mùa này xanh lá
Dưới ánh mặt trời hành tỏi vươn lên
... ./.


Chuyến thực tế sáng tác Lý Sơn, 22/ 5/ 2017
PHẠM VĂN HOANH
(Hội VHNT Quảng Ngãi)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TRONG NGÔI NHÀ CỦA MÌNH (16/12)
Bên bếp lửa (14/12)
TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO (12/12)
Hoa phù dung (09/12)
VỚI QUÊ NHÀ YÊU DẤU (05/12)
Thanh âm mùa đông (03/12)
TÌNH VỜ của TRẦN HẠ VI (27/11)
Đông về... (26/11)
Tiếng gà quê (23/11)
ƠN THẦY GHI MÃI ! (19/11)
THẦY CỦA CHÚNG MÌNH (18/11)
Còn ai nhớ tiếng kêu đò? (16/11)
Hương xưa, mùa cũ... (14/11)
Tình đất (10/11)
Mưa quanh chỗ nằm (05/11)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem