Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Lục bát Trần Vạn Giã  

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình… Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/10/2017
Xem chi tiết bản tin

Hương xưa, mùa cũ...

Hương xưa, mùa cũ...



* Diệp Đồng


1

Tối qua đón con gái đi học đàn về bỗng nghe thoảng mùi hoa sữa. Nghĩ bụng hoa gì đâu mà nông nổi đã vội đua nhau nở khi mùa thu còn rất xa...

Nhớ lại nhiều năm trước, khi phố lưa thưa dăm ba ngôi nhà cao tầng, vài quán cà phê nhỏ bé nép dưới tán bàng, bằng lăng... Rồi một ngày hoa sữa, loài hoa chỉ có trong nhạc, trong những câu thơ đọc năm mười lăm tuổi “tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu/mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc...” xuất hiện nơi phố nhỏ.

Chớm thu hoa nở, nhiều năm đã qua, lòng vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu tiên bắt gặp hương hoa thoảng bay trong gió. Những hôm đi làm về muộn hoặc đi học tiếng Anh về, ngang qua dưới tán cây hoa sữa, guồng bánh xe đạp quay chậm hơn, chỉ để hít hà mùi hương mới mẻ, lạ lùng ấy...

Nhẩm tính trong đầu từ buổi ấy đến giờ khoảng hai mươi năm. Năm nào cũng vậy, mỗi bận hoa nở, lòng lại nôn nao, lại viết đôi dòng nhớ về những ngày tháng cũ. Bạn đọc xong thường càm ràm, bảo hoa sữa hay ho gì đâu mà nhắc hoài, chưa kể nó khiến người ta bị dị ứng phấn hoa, bị nhức đầu. Bạn nói vậy nhưng mắt nhìn xa xăm.

Và tất nhiên tôi biết hoa sữa cũng đang mang bạn trở về ký ức, nơi có căn phòng làm việc nho nhỏ thoảng hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nơi đó, mỗi sáng, tôi và bạn pha ly cà phê thơm và ra đứng nơi ban công, ngắm dòng người chầm chậm đi qua dưới tán hoa sữa, thấy cuộc đời bình yên...


2.

Ngõ nhà có cây sầu đông. Chẳng riêng gì mùa đông sầu muộn mà cả mùa thu và hạ cây đều đổ lá. Sáng sáng, chiều chiều những mùa đông, mùa thu, mùa hạ, tôi cần mẫn quét lá để xuân về lòng bâng khuâng ngắm những bông hoa bé li ti đong đưa trong gió. Mỗi bận hoa nở, tôi thường nhớ hình ảnh bạn ngày mùa xuân ra thăm mộ mẹ nằm giữa cánh đồng ngút ngát hoa xoan...

Nhiều năm rồi không gặp, facebook của bạn ba mùa yên ắng, đến mùa xuân bạn thường nhắc kỷ niệm cũ. Ngắm những bông hoa tím bé xinh bên nhà bạn, tôi chợt yên lòng bởi ý nghĩ bạn vẫn đang bình yên ở đâu đó trên trái đất này, giữa những ký ức buồn nhưng vẫn ắp đầy dịu ngọt...


3.

Ngõ nhà mẹ có ông già thích trồng hoa. Buổi tối đi qua nhà ông nghe mùi ngâu và mùi gì không biết nữa. Ông thường ngồi bên hiên vắng ngắm hoa và nghe mấy bài hát cũ. Mấy hôm ông ốm đi bệnh viện, nhà vắng nhưng ngâu và rất nhiều hoa vẫn đua nhau nở và đưa hương.

Chiều nay thì ông đã ra viện, qua ngõ nhà ông lại nghe những bài hát cũ lẫn trong mùi ngâu. Bỗng dưng bên cạnh cảm giác bình yên bởi bóng dáng thân quen ấy, lòng bỗng lo âu mơ hồ, rằng một ngày nào đó, khi ông rời bỏ thế giới, rời bỏ những cơn bệnh và những sáng, những chiều bình yên ngắm hoa, nghe nhạc bên hiên nhà, ai sẽ là người chăm nom, tưới tắm những cây hoa để chúng âm thầm tỏa hương mỗi ngày nơi ngõ nhỏ...

4. Hôm nay đọc bên nhà bạn, rằng mùa luôn giữ đúng lời ước hẹn với thời gian, như những loài hoa, cứ đến mùa lại nở. Đọc xong thì có chút ngơ ngác khi bỗng dưng không thể nhớ ra hoa nhài nở mùa nào. Chỉ biết rằng khóm hoa nhài trước ngõ, lâu lâu lại lặng lẽ đơm bông. Mỗi bận hoa nhài nở, lòng lại tha thiết nhớ những sớm tinh sương ở quê, khi ông ngoại nhen lửa đun nồi nước sôi còn mình thì hái những bông nhài trắng còn ngậm sương. Một nắm hoa sẽ được cắm vào chiếc bình nhỏ ông gò từ vỏ đạn, dăm bông nữa sẽ được cho vào bình trà ông pha...

Kể với bạn điều này để lý giải cho việc từ độ trưởng thành, có ngôi nhà nho nhỏ của riêng mình, tôi mải miết trồng nhài, trồng cho đến khi có cây chịu nở hoa. Rất tình cờ, bạn bảo ngày xưa sáng sáng bạn cũng pha trà nhài và xem ông ngoại đánh cờ. Những ván cờ thấm đẫm hương nhài theo bạn đi hết tuổi thơ. Từ cô bé hầu trà ông ngoại, bạn trở thành cao thủ cờ tướng buổi nào không hay. Ôi những tháng ngày xưa cũ mới thân thương làm sao!

Những tháng ngày, hương hoa hôm nay rồi cũng sẽ thành xưa cũ. Đôi khi ký ức chẳng có gì vui, nhưng lòng vẫn xốn xang khi gặp lại mùi hương xưa cũ, nơi mỗi đoạn đời được gắn với một loài hoa...

Diệp Đồng

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Chạm vào kí ức (20/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem