Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Lục bát Trần Vạn Giã  

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình… Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/10/2017
Xem chi tiết bản tin

TRUNG THU GỢI NHỚ !..

TRUNG THU GỢI NHỚ !...


* NGÔ VĂN TUẤN



Tết trung thu, đêm trăng rằm đẹp nhất những mùa trăng.
Dọc hàng phố , hàng chợ, bánh đèn bày bán la liệt. Màu sắc trung thu sặc sở , cuốn hút, thôi thì mặc sức lựa chọn. Bánh gì cũng có, bao bì mẫu mả rất đẹp, có loại mươi mươi lăm nghìn, có loại vài trăm nghìn. Đèn trung thu đúc bằng nhựa, thắp pin, hình thù đa dạng, chỉ cần bật nhẹ con tấc đèn sẽ sáng. Những nhà giàu có khá gỉa họ bỏ ra hàng triệu để mua bánh , mua đèn cho con vui tết.
Dạo một vòng quanh phố, ngắm thôi tôi đã choáng ngợp.
Nghĩ lại ngày xưa, nghĩ đến những vùng quê nghèo, trẻ em chắc chưa bao giờ nhìn thấy chiếc bánh trung thu, chiếc lồng đèn đúc nhựa chạy pin.Trung thu ở vùng quê mộc mạc và hồn nhiên lắm.Trăng và lồng đèn vẫn luôn là món qùa quý với các em.Trăng , đã có sẵn của trời ban tặng. Lồng đèn thì tự tay các em làm lấy. Chuyện bánh trái các em nào dám mơ. Gia đình vất vả quanh năm, có đâu tiền để bánh trung thu, được vài cây kẹo chíp chíp là nhất rồi. Năm nào thôn, xã có kinh phí mua qùa về phát, năm ấy coi như được mùa hạnh phúc.
Trong hành trang cuộc đời có một ngăn nặng ký ức tuổi thơ. Trong ký ức tuổi thơ lại có vô vàng kỷ niệm về những ngày tết trung thu.
Sao quên được, hình dáng chú thông tin viên, đầu đội mủ cối, chân mang dép su, tay cầm chiếc loa bằng tôn, đi quanh xóm mà loa rằng: “A lô, a lô, xin thông báo cho các cháu thiếu niên, nhi đồng đúng 14 giờ chiều nay về tại hội trường thôn để nhận bánh trung thu.” Theo sau chú loa viên là đám con nít hò reo khắp xóm.
Những buổi đi nhận quà trung thu của tuổi thơ ngày ấy nó hồn nhiên và vui lạ. Mới quá trưa chút mà cả xóm đã rộn ràng hẵn lên, đứa này gọi, đứa kia réo, có đứa còn cõng em tòng teng trên lưng… Giờ phát quà, mấy cô, chú trong thôn mỗi người bưng cái thúng đựng bánh kẹo, hướng dẫn các em sắp hàng rồi phát mỗi đứa một gói, có nhiều nhặn gì đâu, mấy cây kẹo, vài cái bánh nhỏ xíu. Nhưng niềm vui thì vô cùng, viên kẹo nó ngọt đến nhớ đời.
Vui trung thu hồi ấy mê nhất là lồng đèn. Lồng đèn tự làm chứ không phải ra chợ mua như bây giờ. Cứ năm sáu đứa nhà gần nhau, xúm lại dưới tán cây vườn, đứa vót nan, đứa lên khung, đứa khuấy hồ dán giấy màu, giấy gương. Lồng đèn ông sao, lồng đèn bánh ú, cả đèn kéo bằng lon sữa bò đục lỗ nữa… tất cả đều tự làm lấy.
Đêm rằm trung thu khắp những con đường quê, đâu đâu cũng thấy ánh đèn lung linh, trên trời cao ông trăng rằm sáng vành vạch, gió thu nhè nhẹ, se se. Từng đàn em bé mang ánh sáng tuổi thơ đi quanh xóm, tiếng hát, lời ca vang dài đến tận nửa khuya.
Cũng có những đêm trung thu rất buồn. Đó là khi trời đổ mưa dầm. Lúc này lũ trẻ chỉ biết đốt đèn ngồi buồn hiu bên thèm nhà mà ngóng đợi.
Ngồi nhớ lại, thấy trung thu ngày ấy sao thanh bình và yên ả quá.
Trung thu bây giờ khác ngày xưa rất nhiều, nó không đơn thuần là ngày tết dành cho các cháu. Người lớn cũng đặc biệt quan tâm. Mùa trung thu cũng là mùa thăm viếng lễ lộc, ơn nghĩa với nhau. Quà cho “các cháu” không chỉ mấy cây kẹo, vài cái bánh sữa, mà thay vào đó là những hộp bánh, những chai rượu giá trị bằng cả mùa thu hoạch của nông dân. Các cháu náo nức bao nhiêu, người lớn cũng hồi hộp đợi chờ bấy nhiêu.
Trước ngày trung thu cả tháng, có nhà đã bánh rượu ê hề. Ăn không hết thì mang ra tiệm bán lại.
Bỡi thế Trung thu bây giờ, bánh trái làm ra đâu chỉ để phục vụ các cháu. Hộp bánh năm bảy trăm, vài ba triệu, cháu nào dám động đến, chỉ có người lớn thôi!
Lồng đèn thì chạy bằng pin, bằng điện tử. Đêm Trung thu rước hội toàn bằng xe hoa, có cả đoàn lân chuyên nghiệp được mời về biểu diễn . Nói chung quá hoành tráng, quá náo nhiệt. Chỉ có ánh trăng phải chịu lu mờ hoàn toàn dưới những rực rỡ của muôn màu ánh sáng điện.

Năm nay ,trung thu đến rồi.Tôi lại ngong ngóng đợi chờ tiếng loa vang khắp xóm.Tôi lại thèm cùng các em đốt đèn bánh ú, ông sao đi rước hội dưới trăng thanh./.

NGÔ VĂN TUẤN
(La Gi)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Chạm vào kí ức (20/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem