Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/2/2018
Xem chi tiết bản tin

Bánh quê

Bánh quê

* NGUYỄN HỒNG VÂN



Trưa nắng nung người, gió hiu hiu thổi qua tàu lá chuối, khoảng sân nhà rực vàng hoa sao nhái, bên cánh võng đu đưa dưới tàn cây trứng cá, tiếng trưa như xao xác trong lòng người khi văng vẳng đâu đó vang lên lời rao chân chất: “Ai bánh cam, bánh còng, bánh tai yến hông?”. Ngôn ngữ thật thà, cô bán bánh cũng mộc mạc, đơn sơ với mâm bánh còn đầy đội trên đầu, giọt mồ hôi nhễu nhại trên đôi má rám nắng và vai áo phai màu - dấu vết của cuộc sống bươn chải, cần lao. Ánh mắt như cười, hồn hậu cô mời tôi mua bánh, nghe thân thương một thuở và nhung nhớ tuổi thơ dung dăng dung dẻ cùng chúng bạn nơi sân trường ngập nắng, miệng cắn ngập miếng bánh giòn tan, ngòn ngọt, tay nắm tay nhau chuyện trò ríu rít.
Lâu lắm rồi, thỉnh thoảng mới gặp lại hình ảnh bánh cam, bánh còng, bánh tai yến…những món quà quê mà tuổi thơ tôi từng gắn bó, những buổi sáng nơi hiên nhà quạnh vắng chờ mẹ đi chợ mang về cho chiếc bánh nhỏ đơn sơ mà thơm thảo, ngọt lành. Ngày ấy, trước cổng trường tiểu học, các bà, các cô thường đội mâm bánh cam vàng ruộm, bánh còng thì tròn vo với lớp đường chảy mật phía trên chào mời những học trò nhỏ chỉ vừa đủ tiền cho một chiếc bánh, ăn hết rồi mà vẫn còn chép miệng thèm thuồng. Đây là hai loại bánh được làm từ hai loại bột là bột nếp và bột gạo, nên ăn không ngán lại dẻo dai thơm ngon. Để vỏ bánh ngon hơn người ta còn cho thêm ít khoai lang vào trong phần bột pha chế. Ở giữa bánh có nhân đậu xanh, được tán nhuyễn trộn với đường cát vàng. Sau khi vo tròn thì đem chiên cho vàng đều giống như trái cam đang chín, không biết có phải vì vậy mà gọi là bánh cam không? Bánh còng thì không nhân nhưng được nặn giống như chữ o, giống như chiếc vòng đeo tay nên mới được gọi là bánh còng; tên gọi và hình dạng ngộ nghĩnh nên rất ấn tượng với những ai lần đầu biết ăn bánh cam, bánh còng.
Bên cạnh đó còn một loại bánh nữa cũng rất ngon làm bằng bột gạo pha với một ít bột năng. Thêm vào nước cốt dừa, đường cát, hương liệu va-ni cho thơm thành một thứ nguyên liệu hỗn hợp sền sệt. Chiên làm sao cho ở giữa bánh phồng lên, còn chung quanh thì vừa mỏng, vừa giòn trông giống như chiếc tổ chim yến, có lẽ vì vậy mà gọi là bánh tai yến chăng?
Những loại bánh này phải để trên chiếc mẹt bằng tre hoặc gói trong lá chuối thì mới hợp, người bán bánh hay để bánh trong một cái mâm rồi đội đi bán, giá cũng rẻ nên thường được bán cho học trò. Những buổi trưa đầy nắng, ngả mình trên chiếc võng kẽo kẹt hoặc ngồi trên chiếc chõng dưới dóng râm cây khế, cây mít…trong vườn rồi cùng nhâm nhi bánh cam, bánh còng, bánh tai yến với nước trà đậm; nghe câu vọng cổ thật mùi trên chiếc radio cổ điển thì mới thật là biết thưởng thức quà quê.
Cuộc sống bộn bề, phát triển cùng công nghệ hiện đại thường khiến ít ai còn nhớ về một thời quê mộc nhưng mỗi khi trông thấy hoặc thoảng nghe lời rao chân phương, mộc mạc gợi nhớ những món ăn bình dị đã đi cùng năm tháng tuổi thơ chắc ai cũng bồi hồi, tâm hồn lại chất ngất bao kỷ niệm của một thủa ấu thơ nơi góc trời quê hương thương nhớ.

NGUYỄN HỒNG VÂN

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Hũ dưa kiệu của mẹ (19/02)
Có ai còn nhớ mùa gió chướng Tết năm xưa? (15/02)
Nhớ gì như nhớ Tết quê! (11/02)
Giai điệu rộn ràng chắp cánh mơ ước mùa xuân (09/02)
NGÀY XUÂN, TẢN MẠN VỀ MAI (05/02)
Một thời tết cũ (03/02)
HOAN HỈ LÒNG XUÂN (31/01)
Thời khắc cuối của năm (29/01)
Mênh mang tháng chạp... (24/01)
ĐẠI BÌNH - LÀNG CÂY TRÁI NAM BỘ (21/01)
Nàng Xuân và Boléro (19/01)
Nhớ mùi áo ấm xưa... (16/01)
MỚI ĐÓ, MÀ ĐÃ CUỐI NĂM! (06/01)
NHỚ MÙI KHÓI RẠ! (05/01)
ẤM ÁP MÙA NOEL Truyện ngắn Phan Trang Hy (22/12)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem