Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Lục bát Trần Vạn Giã  

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình… Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/10/2017
Xem chi tiết bản tin

VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY?

VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY?


* TRẦN HỮU NGƯ



Đọc lại “Gió heo may đã về” của Đỗ Hồng Ngọc, tôi… buồn! Buồn, không phải mình già, mà buồn cho tuổi già. Mùa thu, mùa của gió heo may. Một chút gió nhẹ, một chút se se lạnh, một chút heo héo, một chút khô khô… lẫn trong không khí của một buổi sớm mai.

Mùa thu đẹp đẽ biết bao! Thương những chiếc lá vàng còn vấn vương cây cành chưa chịu rụng, và lẩn khuất trong kẽ lá vàng là những chồi non lác đác nhú lên, để rồi mùa thu sau hoặc nhiều mùa thu nữa lại âm thầm rụng xuống.

Có nhiều bài thơ, bài văn, bài nhạc ca ngợi mùa thu, nhưng nghiệt ngã thay, mùa thu là mùa của gió heo may - một thứ gió man mác buồn - ám chỉ những người già - để rồi một ngày nào đó không rụng như lá, mà âm thầm… quỵ xuống!

Nghĩ về tuổi già, tôi rưng rưng nhìn những chiếc lá toòng-teng trên cành, hình như chúng còn tiếc nuối thời xanh biếc, và trong tôi hình như cũng đau điếng thoáng nghe một tiếng rơi.
Tôi tự hỏi rằng, già rồi thì sao?

Tôi xa Bình Tuy đã gần nửa thế kỷ, nói theo nhạc sĩ Y Vân “Sáu mươi năm cuộc đời”, thì tôi đã đi hết cuộc đời rồi. Một nửa ở Bình Tuy, một nửa chen chân vào mảnh đất “lắm người nhiều tiền”.
Nghĩ về đất trời, tôi chỉ tin có đất, còn trời thì ở xa lắm, nếu may mắn sống thêm một chút nữa - và tôi tin - nên mỗi ngày tôi tận bước đều, tập dậm chân tại chỗ, để chờ hiệu lệnh một hai… một hai… đứng lại: Đứng. Và tan hàng, cố gắng. Nhưng đến nước này rồi, “cố” thì vẫn, nhưng “gắn” thì chỉ còn “gượng”.

Sáng nay, bầy chim sẻ sà suống sân vườn nhà bên cạnh để chờ những hạt thóc của người hàng xóm tốt bụng. Nhìn những những con chim sẻ hồn nhiên tôi thương chúng quá vì sẽ có ngày chúng cũng đến tuổi “heo may”.
Viết đến đây tôi thoáng lạnh bởi ngọn gió heo may đi qua khung cửa hẹp, và khép cửa lại, trong cái suy nghĩ mông lung: “Về đâu hỡi gió heo may”?
Bên ngoài nắng đã lên. Tôi mở máy nghe tiếng hát Kim Anh trong ca khúc Thu sầu của nhạc sĩ Lam Phương:

“Mùa thu thư nắng, gió mang niềm nhớ
Trời chiều man mác, buồn nát con tim
Lệ tình đẫm ướt tà áo trinh nguyên…
Quên đi cho hết một kiếp thương đau
…”


TRẦN HỮU NGƯ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Chạm vào kí ức (20/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
Bánh quê (06/10)
TRUNG THU GỢI NHỚ !.. (04/10)
Ngôi Sao Màu Đỏ (02/10)
Làng quê (29/09)
Nắng quê mình! (27/09)
Ký ức những mùa măng tre (26/09)
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON (21/09)
Hương xưa, mùa cũ... (18/09)
NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA (15/09)
NGÀY HÈ TRÊN ĐẢO LÝ SƠN (13/09)
NỖI NHỚ NGÀY HÈ (11/09)
Nghe tiếng gà phố nhớ vạt rau quê… (11/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem