Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG  

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút). Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/11/2017
Xem chi tiết bản tin

Chạm vào kí ức







Chạm vào kí ức



* NGUYỄN HỒNG VÂN



Những ngày tuổi thơ, với tôi, cánh đồng là một điều gì đó rất thiêng liêng, rất rộng lớn vì câu ca dao đã in sâu vào trong trí nhớ qua lời ru, giọng kể của bà, của mẹ: “Ai ơi, bưng bát cơm đầy/ Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần”. Mỗi khi gợi nhắc về ruộng lúa mênh mông, hình ảnh hiện lên trong tôi là cả nhóm học sinh chừng mười mấy tuổi len lỏi trong từng ngách lúa rẻ tay tìm những con bọ xít, rầy nâu…cẩn thận bắt sao cho nó còn sống, còn nguyên vẹn rồi bỏ vào trong chai thủy tinh đậy nắp kỹ. Những chai này sẽ được đem nộp cho cô dạy môn kỹ thuật vào tiết học kế tiếp để minh họa cho bài giảng của cô.
Năm đó tôi đang học lớp bảy, cả lớp chúng tôi chia thành bốn nhóm háo hức kéo nhau đi bộ về phía cánh đồng. Mấy đứa con gái rộn ràng trên bờ đê, ríu ran cười nói, những cô chú nông dân đang lom khom làm cỏ ngước mắt hồn hậu nhìn tụi tôi áo trắng thắt khăn quàng đỏ rồi hỏi vóng lên, bạn lớp trưởng lễ phép trả lời: “Thưa cô chú, cho tụi con xuống ruộng bắt sâu về nộp cho cô giáo”, “Ừa, tụi con cứ bắt thoải mái nhưng đừng dẫm lên lúa nghen”. Cả bọn dạ rang, dặn nhau nâng từng bông lúa trổ đòng đòng thật nhẹ nhàng trìu mến như sợ chỉ cần mạnh tay một chút bông lúa sẽ òa khóc kêu đau.
Lần đầu tiên tôi được đắm mình trong hương lúa nồng nàn, thơm thơm mùi bình dị. Lần đầu tiên tôi biết phân biệt con rầy nâu là như thế nào? Con châu chấu ra sao? Và con sâu có hình thù thật đáng sợ. Từ bé chỉ thấy hạt gạo khi đã giần sàng trắng trẻo, thấy hạt lúa no mẩy trong bồ nhưng chưa từng chạm tay vào thân lúa mỏng manh, chưa từng bước trên bờ đê mát dịu với cỏ mơn man trong lòng bàn chân nhồn nhột. Đi lang thang vào sâu trong ruộng, chúng tôi thấy một con kênh nhỏ với bông súng nở tím bát ngát trong ánh chiều dần buông. Triền đê là những cây bình bát mọc hoang dại lấp ló trái vàng, trái xanh thật lạ lẫm với đứa lần đầu ra đồng như tôi.
Tới một gốc cây khá to, lá nho nhỏ xen với những chùm trái cũng nhỏ nốt, lũ bạn bảo là cây cà na, cây này không ai trồng vì không có giá trị kinh tế, chỉ mọc hoang nơi bờ ruộng rồi tự lớn lên, tự kết trái. Mấy đứa con trai trèo cây rung cho trái rụng xuống kênh rồi nhảy ùm xuống vớt lên bọc trong áo, mặt mũi tụi nó ướt tèm lem mà cười hớn hở, vô tư. Mấy đứa con gái thì lấy cà na xanh chấm muối ăn liền, không biết tụi nó chuẩn bị hồi nào mà có cả muối ớt mang theo. Bỗng một bạn nam đang ngụp lặn dưới kênh chồi lên thật nhanh, la bài hãi: “Bắt giùm tao coi tụi bây”. Bạn không dám nhìn xuống, tụi con trai lượm nhánh cây dứt ra một con gì đó đen đen bám chặt nơi ngực bạn. Ghê quá đi, tụi nó đưa tôi coi và nói đây là con đỉa chuyên hút máu, người nào bị đỉa đeo thì sẽ bị hút cho tới cạn kiệt rồi chết. Vậy mà tôi tin sái cổ, lo cho bạn quá chừng. Giờ mới biết là tụi nó thấy tôi khờ khờ nên gạt cho vui.
Mặt trời đã dần ngã về tây, ánh vàng buông một màu mênh mang trên cánh đồng xanh bát ngát. Lũ bạn đem các chai thủy tinh ra kiểm tra coi đã đủ như danh sách cô giao chưa rồi cả bọn kéo nhau về. Nắm tay bạn đi dài trên bờ đê, gió lướt qua mơn man trên tóc, trên má, gió đùa những sóng lúa rập rờn. Tuổi thơ hồn nhiên tôi thấy lòng mình đầy ắp những tươi xanh, thêm yêu từng chân đê, cuống rạ, yêu những thân cỏ thanh mảnh bình yên.
Vị ngọt của hạt lúa ngậm sữa vẫn còn đọng trên môi pha lẫn chát chua của trái cà na dạo ấy là hương vị đầu đời theo tôi suốt quãng hành trình cuộc sống ngược xuôi. Mỗi lần ngang qua đồng lúa mênh mang nghe mùi cỏ hăng hăng như đưa ta về ấu thơ thuở trước. Bạn bè tôi giờ dạt trôi muôn ngã, có khi nào trở về chốn cũ nhớ một thời áo trắng ngày xưa?!


Nguyễn Hồng Vân
(Tây Ninh)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
ƠN THẦY GHI MÃI ! (19/11)
THẦY CỦA CHÚNG MÌNH (18/11)
Còn ai nhớ tiếng kêu đò? (16/11)
Hương xưa, mùa cũ... (14/11)
Tình đất (10/11)
Mưa quanh chỗ nằm (05/11)
EM CHỈ MUỐN YÊU ANH (03/11)
Âm điệu mùa thu (02/11)
LỐI CỎ NGÀY XƯA... (27/10)
NGHĨ VỀ CỎ DẠI (25/10)
Nhớ trái cà ri (22/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem