Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG  

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút). Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/11/2017
Xem chi tiết bản tin

NGHĨ VỀ CỎ DẠI

https://cdn.pixabay.com/photo/2015/06/16/21/52/pretty-girl-in-wildflowers-811746_960_720.jpgNGHĨ VỀ CỎ DẠI


* BÙI DIỆP



Thưa, cỏ ngày xưa khác giá trị với cỏ bây giờ. Cỏ hoang dại khác với cỏ trồng, cỏ nhập. Tôi sẽ không lạm bàn về giống, kỹ thuật canh tác, giá trị dinh dưỡng của cỏ trong chăn nuôi cũng như góc độ thẩm mỹ của cỏ trong trang trí mỹ thuật. Chuyện đó là của các nhà nông học và kinh tế. Tôi chỉ nghĩ về cỏ dại của riêng tôi.
Cỏ dại riêng tôi.
Thưa, tôi nói vậy vì cái màu xanh xanh, vàng vàng, tim tím của cỏ. Tôi nói vậy vì những chiếc lá nhỏ nhoi và mỏng manh như sương khói cuộn bên lòng. Cái mùi the the, ngai ngái như còn lưu mãi trên vạt áo bà ba sẫm trầm màu đất của má tôi, bà ngoại tôi. Cỏ ngoài đồng, lan man bờ đất, bờ rào. Cỏ bò lên thềm nhà, đan cả vào chiếc nón mê của má. Ôm hơi cỏ, tôi vùi sâu vào những đêm thơ ấu đồng quê. Mấy mươi năm, mà có thể suốt đời tôi khó lòng bước qua nỗi ám ảnh mơ hồ nhưng vĩnh cửu, một thứ ám ảnh vừa hoang dã vừa trong veo tựa hồ viên bi mắt mèo: cỏ dại.
Tôi không thích và cũng không muốn nghe cái định kiến vừa miệt thị của người "bề trên" vừa như sự nhẫn nhục của phận "dân hèn" bề dưới: hoa hèn cỏ mọn! Cuộc sống thôn dã đã gắn đời tôi với cỏ từ thơ dại. Chưa đầy mười tuổi, đã phải theo ông bà làm soi, làm ruộng. Từ lúc đó tôi đã biết gọi tên rất nhiều loại cỏ: cỏ chỉ ngựa ăn; cỏ mật, cỏ ống, cỏ may cho trâu bò; rau tâm lang, rau sam, rau dền cơm, dền gai cho heo, gà vịt; môn dùng nấu cháo cho heo nhưng cũng có thể làm dưa xào gừng rất ngon. Nói về chuyện dùng cỏ làm thức ăn cho người thì còn nhiều thứ nữa ví như cây màng màng mọc mênh mang tứ thời, nở hoa trắng trắng vàng vàng rất đẹp nhưng hái cây non làm chua vừa giòn vừa thơm khác hẳn mùi hôi nồng lúc còn tươi...
Cỏ dại thật kỳ lạ! Nó vừa là bạn mà cũng nhiều lúc là kẻ thù của nhà nông bởi nó vô tâm, không biết đến và đi kịp lúc. Phần lớn cỏ trường sinh cùng đất đai, ruộng đồng nhưng cũng có nhiều loài chỉ sống đời ngắn ngủi nhưng nếu chờ cho cỏ "qua đời" thì lúa ngô, hoa màu làm sao sống nổi. Thế là người ta phải ngày đêm nắng mưa nhổ cỏ. Cỏ thật đáng giận! Nhưng rồi những ngày bình yên đâu có dài lâu, bão giông, lũ lụt bủa giăng tứ phía. Cỏ ơi, chúng mình lại ấm lạnh có nhau. Một ôm cỏ trong những ngày mưa gió cũng cứu trâu bò qua cơn hoạn nạn. Mấy viên thuốc vê bằng cỏ cú, mật ong cũng tạm tan cơn bệnh tật nhà nghèo. Một mớ lá xông nào lá sả, rau tần, lức lang, é rừng cũng được nồi nước xông đánh tan cơn cảm mạo.
Và nữa. Cỏ nuôi nấng miền ấu thơ xa ngái, xa lắm, hình như gần với miền cổ tích. Ở đó, có hình ảnh thằng bé lon xon cùng người bà đi chặt chàm hôi về làm củi, nhổ cây chà giấy về bó chổi, giắt lên giàn bếp để dành quét sân nhà và sân lúa (dùng quét lúa lép khi rê lúa) mỗi mùa gặt đến. Cỏ là tác nhân thiết yếu tạo nên nhiều trò con nít. Trong trò chơi đồ hàng của bọn con gái, đánh trận của con trai hay làm vợ chồng của cả lũ: trái màng màng làm bánh mì, cọng môn làm thịt ram,... bông cúc đất kết làm hoa cưới, lá bìm bìm làm tiền, ... trái giần xay làm gà đá,v.v...
Ôi chao, tôi thèm quá, thèm nhớ những ngày xưa. Bình an và hồn nhiên. Như cỏ. Thà cứ "hèn" cứ "mọn" nhưng đời sao mà thẳng, mà lành. Cỏ cứ xanh đời cỏ, chẳng màng chi đĩnh đạc, cao sang nếu đó là những thứ hảo huyền, vay mượn, thậm chí chỉ là những trò trí trá lọc lừa. Bề thế, vững vàng, kiêu hãnh như cổ thụ là vậy mà cũng không ít lần phải chịu khất phục bão giông. Còn cỏ, biết sống kết bầy, kết đám, rễ xoắn với nhau nên không sợ bão to, lũ lớn quật đổ vì cỏ nhỏ bé nhưng mền mỏng khiêm nhường. Ngày đó, sau mỗi lần lụt lớn là ông ngoại tôi lại ra thăm doi đất ven sông. Ông bảo, nhờ trời thương cho mọc theo hai bờ con sông Dinh này rất nhiều cây lứt, một thứ cỏ tưởng vô ích nhưng nó sẽ không bao giờ chết cho dù bị ngâm trong nước bạc nhiều ngày. Rã lụt, họ hàng nhà lứt giữ lại cho đất một lớp dày phù sa màu mỡ, húa hẹn những mùa vui. Rồi ông tôi chỉ vào những cây keo bị xoáy gốc, ngã đổ ngổn ngang sau cơn lũ dữ mà trên thân còn bị đám chùm gửi bám chặc giờ cũng đã héo rủ theo cổ thụ . Ông bảo, cỏ mọc dưới thấp nhưng không chết trong nước còn chùm gửi sống nhờ mà phải chết trên cao.
Câu chuyện ấy, giờ càng ngẫm càng thấm. Cỏ ơi!


Phanrang, mùa mưa
bùi diệp

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
ƠN THẦY GHI MÃI ! (19/11)
THẦY CỦA CHÚNG MÌNH (18/11)
Còn ai nhớ tiếng kêu đò? (16/11)
Hương xưa, mùa cũ... (14/11)
Tình đất (10/11)
Mưa quanh chỗ nằm (05/11)
EM CHỈ MUỐN YÊU ANH (03/11)
Âm điệu mùa thu (02/11)
LỐI CỎ NGÀY XƯA... (27/10)
Nhớ trái cà ri (22/10)
Chạm vào kí ức (20/10)
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI (16/10)
Trên những chuyến tàu... (13/10)
VỀ ĐÂU, HỠI GIÓ HEO MAY? (08/10)
Bánh quê (06/10)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem