Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/10/2018
Xem chi tiết bản tin

LỐI CỎ NGÀY XƯA...

LỐI CỎ NGÀY XƯA...

@ NGUYỄN HỒNG VÂN



Gió bấc thổi về hiu hiu trên mái ngói, chiếc lá vàng vừa rơi nhẹ trên khoảng sân nhà còn vương giọt mưa đêm qua. Tháng cuối năm như kéo ngày ngắn lại cho nắng rải mật khắp các nẻo đường, những đồng cỏ khô bắt đầu có màu xơ xác. Bất giác trong tôi miên man nỗi nhớ khi chạm nhẹ vào kí ức ngập tràn hoa đồng cỏ nội nơi vùng quê yên tĩnh một thời xa.
Ngày còn học tiểu học tôi và các bạn hàng xóm phải tự đi bộ đến trường, cho đến khi bước vào cấp hai thì mới có xe đạp. Đoạn đường khoảng chừng hơn cây số nhưng phải qua nhiều ngã ba, ngã tư. Những ngày nắng chang chang thì không sao nhưng khi mưa dầm dề, đường nhiều vũng nước rất trơn trợt, lũ học trò nhỏ bấm môi nắm tay nhau cùng bước. Những ngày chớm đông, sương giăng trắng trên cành cây ngọn cỏ, những con giun đất không chịu nổi cái lạnh nên kéo nhau bò ngoằn ngèo trên đường làng khiến lũ học trò nhỏ phải co chân lên tránh giẫm phải chúng. Đi bộ, cùng nhau chuyện trò ríu rít, đôi khi cao hứng chúng tôi còn ngắt trộm bên đường những bông quỳnh anh vàng leo trên bờ giậu, làm xao động lũ bướm đang say sưa hút mật hoa. Những hàng rào rất đẹp và bình dị vì chỉ là giàn dâm bụt, bông đỏ rực như những chiếc lồng đèn nhỏ, hay là hàng cây tùm nụm được cắt tỉa khéo léo thành những hình chữ nhật kéo dài đều đặn, trên đó còn có những trái màu xanh bằng đầu ngón tay, trái chín thì có màu đỏ nhìn rất dễ thương, chúng tôi tìm hái chúng bỏ vào miệng ngậm để thuởng thức cái vị ngòn ngọt nơi đầu lưỡi.
Có màu cỏ không gợi một mùa xanh nhưng luyến thương trong ta nhiều nhung nhớ, đượm nỗi bâng khuâng vì một chiều tím ngát. Len giữa đồng cỏ may với đường mòn nho nhỏ, nhìn xa xa giống như người ấy đang lướt một điệu luân vũ kỳ lạ trên nền “biển cỏ” tím rịm chân trời. Tuổi thơ tôi cứ chạy ùa lăng quăng cho cỏ ghim đầy ống quần rồi cười khanh khách, so với lũ bạn xem quần áo ai “được may” nhiều hơn. Cảm giác nhồn nhột, ngứa râm ran vì bị kim may châm chích rất thú vị. Rượt đuổi nhau trong cỏ cho đến khi mệt lữ thì chúng tôi túm tụm nhau trên thảm cỏ xanh rì để rút những hạt kim cỏ may trên ống quần. Đứa nào gỡ hết trước thì phụ cho đứa kia rồi cầm trên tay bụm hoa cỏ nâu nâu, thả cho bay tứ phía trong gió.
Nhưng có lẽ khó quên nhất là màu hoa trắng đơn sơ của bông cỏ hôi, chúng cứ từng chùm rung rinh trong gió báo hiệu mùa xuân đến. Chúng tôi thường vẩn vơ bứt nắm cỏ hôi còn bum búp nụ rồi ép chúng giữa hai móng tay cho nổ bem bép rất vui tai. Rồi còn những khu đất trống không có nhà chỉ lau sậy mọc um tùm, cỏ lau cứ rì rào cùng gió như không biết đến mùa lạnh sắp về đồng nghĩa chúng sẽ tàn phai. Những ngày hanh hao gió cuốn, bông lau bay bay trong gió vướng lên mái tóc hoe vàng, lũ học trò nghịch ngợm xông vào bẻ mỗi đứa một cành bông trắng muốt rồi rượt đuổi nhau cười như nắc nẻ. Đôi khi, tôi còn cắm trên bàn học mình một bó hoa lau cho tới khi chúng khô cong đi mà chưa chịu vứt bỏ.
Chúng tôi đi cùng nhau qua những nẻo đường làng, qua tháng năm với những mùa hoa dân dã, với những mảng cỏ xanh mướt nhẹ dưới chân, cùng tiếng chim ca véo von trên vòm cây tràm lả tả rơi rụng những bông vàng li ti trên vai áo; cho đến khi mỗi người chọn cho mình một ngã đường đời riêng rẽ . Kí ức tuổi thơ bình yên nơi quê nhà vẫn đọng mãi trong tim, không thể nào phai.


NGUYỄN HỒNG VÂN
(Tây Ninh)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem