Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 13/11/2018
Xem chi tiết bản tin

THẦY CỦA CHÚNG MÌNH

THẦY CỦA CHÚNG MÌNH

* BÙI DIỆP

Nhân Ngày Nhà Giáo. Nhiều nơi, nhiều người rườm rà tung hô quá thể. Cũng có nhiều người không thích bị lây "bệnh hình thức" nên có cái nhìn thực tế hơn tuy đôi lúc có cảm giác chạnh lòng!
Riêng tôi thiết nghĩ, một năm hơn ba trăm ngày, dành cho nhau một ngày và có thể trong một giây lát nào đó để hình dung ra cái thằng mình ngày xưa cũng đã từng biết vòng tay, cúi đầu thưa thầy để thấy cuộc đời vẫn đáng yêu.
lengoctrac.com xin giới thiệu bài của BÙI DIỆP :THẦY CỦA CHÚNG MÌNH " bài tuy anh viết đã lâu, nhưng nay đọc lại vẫn " nóng hổi " ...và cảm thấy nặng trong lòng !... :


Những dòng đơn sơ và chân thành này xin tặng cho những ai còn lưu luyến về những ngày cắp sách đến trường, còn nhớ về thầy cô giáo của mình.
*

Bây giờ, hình ảnh ngôi trường tiểu học làng tôi cũng đã nhạt nhòa theo năm tháng. Xa đã rất xa. Cũng gần 50 năm. Sắp một đời người!
Lũ chúng tôi, những đứa bạn nối khố giờ có đứa đã lên ông bà lâu rồi. Đã hai thứ tóc. Thời gian đi qua, người ta đếm đo được bằng nét khắc khổ, tiều tụy của nỗi muộn phiền khốn khó và niềm rạng rỡ căng tràn trên gương mặt hân hoan hạnh phúc nhưng không thể "lão hóa" nét hồn nhiên và thanh tân trong mỗi ký ức non dại vẹn nguyên của tháng năm học trò. Đời sống đã xô giạt, đẩy chúng tôi xa nhau. Hiếm hoi trong mỗi lần gặp mặt, sau dăm ba câu chuyện thăm hỏi, vui đùa, bao giờ cũng quay về những câu hỏi rất cũ kỹ nhưng thiết tha: mày còn nhớ thằng A, con B không; ông (bà) bạn có gặp lại thầy N, cô Y,... không; không biết giờ thầy, cô ấy còn khỏe không,... Hình như các thầy cô giáo dạy chúng tôi thời tiểu học giờ đã già nua lắm lắm, cũng có nhiều người không còn nữa!
Buồn cười nhất là mấy ông bạn "nghịch tặc" thường vẫn tự hào mà rằng, hồi đó tao học dở, quậy phá nhất lớp nhưng thầy, cô... thương tao nhất lớp vì vẫn thường gọi tao lên bảng giữ lớp!? Haha... Chẳng lẽ bây giờ lại nói ra "cái sự thiệt phũ phàng" là chắc vì ông bạn nghịch quá nên thầy cô mới giao cho nhiệm vụ giữ lớp đặng ông bạn mất cơ hội quậy phá. Chớ chẳng lẽ đã được quậy phá mà còn được thầy cô thương nhất lớp vầy ai lại không muốn quậy phá!? Hihi...

Nhắc lại mấy chuyện vui vui vậy để thấm thía một thứ đạo, ĐẠO HỌC. Một thứ tình cảm trân quý của đời người TÌNH THẦY TRÒ. Đã có rất nhiều câu chuyện chán chường, thậm chí là bất nhẫn kiểu như: thầy vì lợi lộc mà trù dập học trò, thầy "làm bậy" với học trò; đã có nhiều thầy cô tha hóa nhân cách; rồi trò hành hung thầy, phụ huynh kiện cáo thầy cô giáo, rồi câu chuyện trò cũ giờ làm quan nói với cấp dưới của mình là "ai đã từng dạy tôi thì giơ tay lên" hay gần đây là chuyện nhiều cô giáo một tỉnh nọ bị quan huyện điều đi "tiếp khách",... Sau những câu chuyện đau lòng đó, tôi vẫn nhớ về câu nói rất thiệt thà của mấy ông bạn nối khố, rằng thầy cô thương tao nhất. Trong đời họ, chắc đâu thiếu thốn gì tình thương. Nhưng với họ, được thầy cô thương mến mới ân sủng làm sao, mới trân quý vô vàn. Hóa ra, quãng đời làm học trò có lẽ nên thơ nhất và nó đã lưu giữ dư vị êm đềm ngọt ngào nhất! Tôi tin vào điều đó. Dẫu thể nào tôi vẫn tin điều đó là sự thật!

Dẫu thế nào thì trong tâm hồn Việt đã luôn thấm đẫm một thứ tình cảm thiêng liêng nhưng gần gũi, TÌNH THẦY TRÒ. "Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy". CHỮ là nhân cách, là đạo đức và tri thức. CHỮ là điều kiện cần và đủ để làm nên CON NGƯỜI hoàn thiện. Tuy nhiên, nghĩ về thầy cô đâu hẳn phải bằng triết lý cao siêu, bằng những lời tán dương hoa mỹ. "Muốn sang thì bắt cầu kiều/muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy". Tôi nghĩ và tôi tin rằng, đã chọn nghề dạy người chắc rất ít người đặt nặng vấn đề vụ lợi lên trên!

Nhân dịp ngày tết thầy cô, em (con) xin chân thành kính gửi đến các thầy cô giáo của em (con) lời chúc sức khỏe và hạnh phúc. Thân mến chúc các anh chị bạn bè fb của tôi đã và đang và sẽ là nhà giáo luôn mãi yêu nghề đúng mực!
Phanrang, 18.11.2016
b ù i d i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem