Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/2/2018
Xem chi tiết bản tin

Tiếng gà quê

Tiếng gà quê


* NGÔ VĂN TUẤN



Đêm với quê, tôi không tài nào ngủ được. Nằm trên chiếc chõng tre đặt ở hàng hiên, cả đêm dài cứ thao thức mãi.

Mấy năm trước về quê còn có người em chú bác đêm đêm chuyện trò thủ thỉ. Giờ thì chú đã mất rồi! Chú ấy mất vì bị đột quỵ ở tuổi 60, mất ngay trong ngày cưới của cháu.

Cả đời chú, khi còn sống chẳng mất lòng ai, cũng chẳng bon chen tranh giành thứ gì. Nhà nghèo, phải nói là quá nghèo, gia sản của chú chủ yếu cái quán hớt tóc nằm cheo leo bên bờ sông Vu Gia, thuộc thôn Lam Phụng, xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc (Quảng Nam). Nghề hớt tóc theo chú từ năm mười sáu tuổi. Ai nói “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”, chứ với chú, sáu mươi tuổi đời, bốn mươi lăm tuổi nghề, cho đến khi chết mà chẳng thấy “vinh” đâu. Được cái, dáng dấp chú trông rất nghệ sĩ, mái tóc lúc nào cũng bồng bềnh, bước ra đường là không quên chiếc mũ phớt bằng nỉ cũ mèm từ thời Pháp thuộc. Rủng rỉnh được vài đồng tiền hớt tóc là chú rủ bạn bè ra quán cóc ăn tô mì Quảng, uống xị rượu gạo. Cuộc đời chú cũng bồng bềnh như gió như mây vậy.

Về quê, không còn chú, đêm cứ nằm trằn trọc ưu tư. Bất chợt tiếng gà gáy. Gà ở quê mỗi lần gáy là nghe rộ lên cả xóm. Thứ âm thanh vừa tưng bừng, vừa rộn rã, nó xóa tan bóng đêm, réo gọi bình minh trở về. Ở quê, tiếng gà gáy chính là chiếc đồng hồ báo thức chính xác nhất. Gà gáy, người đi làm đồng thức dậy lo liềm hái, cuốc cày, bà mẹ quê thức dậy nhúm lửa lo cơm, nước. Các em thức dậy lo bài vở, con mèo thức dậy đi loanh quanh theo gót chủ, con chó thức dậy sủa oang oang khi thoáng thấy bóng người. Một ngày mới bắt đầu từ tiếng gà gáy.

Hồi mẹ còn sống, để có mớ rau tươi kịp chạy chợ, sáng nào cũng vậy, gà gáy đầu đã thấy mẹ thức dậy chong đèn ngồi bào rau muống, xắt bắp chuối. Hình ảnh mẹ thời khắc ấy sao thân thương quá đỗi, cái lưng gầy khòm xuống trong chiếc áo vá bạc màu, mái tóc bạc đìu hiu theo ánh sáng mập mờ của ngọn đèn dầu leo lắt. Mẹ bây giờ không còn, chú em bà con cũng không còn, tiếng gà gáy sao nghe như bị hụt. Không dưng sao trên mắt nghe cay cay, trên môi nghe mằn mặn! Phạm Duy viết lời nhạc Bà mẹ quê buồn đến thổn thức: “Bà bà mẹ quê gà gáy trên đầu ngọn tre/Bà bà mẹ quê chợ sớm đi chưa thấy về/Chờ nụ cười son và đồng quà ngon”. Gà bây giờ vẫn còn gáy trên đầu ngọn tre, nhưng mẹ đã thiên thu rồi, con còn ai để chờ nụ cười son và đồng quà ngon!

NGÔ VĂN TUẤN



Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Hũ dưa kiệu của mẹ (19/02)
Có ai còn nhớ mùa gió chướng Tết năm xưa? (15/02)
Nhớ gì như nhớ Tết quê! (11/02)
Giai điệu rộn ràng chắp cánh mơ ước mùa xuân (09/02)
NGÀY XUÂN, TẢN MẠN VỀ MAI (05/02)
Một thời tết cũ (03/02)
HOAN HỈ LÒNG XUÂN (31/01)
Thời khắc cuối của năm (29/01)
Mênh mang tháng chạp... (24/01)
ĐẠI BÌNH - LÀNG CÂY TRÁI NAM BỘ (21/01)
Nàng Xuân và Boléro (19/01)
Nhớ mùi áo ấm xưa... (16/01)
MỚI ĐÓ, MÀ ĐÃ CUỐI NĂM! (06/01)
NHỚ MÙI KHÓI RẠ! (05/01)
ẤM ÁP MÙA NOEL Truyện ngắn Phan Trang Hy (22/12)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem