Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/2/2018
Xem chi tiết bản tin

Đông về...

Đông về...


@ ANH TRANG



Khi những cơn bấc đầu mùa mang theo cái lành lạnh phả trong từng cơn gió, mùa đông cũng chính thức sang. Sớm mai đã thấy cái lạnh bao trùm khắp không gian. Đông về, những tia nắng như nhạt màu hơn, nhường chỗ cho hơi sương và gió lạnh. Những cơn gió như tà áo thướt tha khẽ gieo mình vào khoảng không gian vô tận. Những chiếc lá đu đưa trên cành buông mình trong gió rong chơi về miền xa thẳm.
Sớm mai, trời se se lạnh, những cơn gió nhẹ lướt qua đủ khiến mỗi người cảm nhận được bước dịch chuyển chậm rãi của mùa mới... Trong làn hơi lạnh, chợt thoảng nghe hương biển xa như đang muốn về với phố. Phải chăng cái lạnh dịu dàng cùng hơi thở, hương biển đầu đông là nét duyên ngầm của thành phố nhỏ thân thương này. Một nét duyên êm dịu, hài hòa cảm xúc… Đông về, hương hoa sữa không còn nồng nàn như ngày mới chớm nở. Mùi hương ấy nhạt dần theo từng ngày, bay theo những vạt nắng yếu ớt mỗi chiều về.

Đêm về, nhịp sống ở phố như chậm lại. Dường như nhiều người đã đón đợi sự thay đổi của thời tiết. Vài cụ già mặc áo ấm ngồi bên nhau bình yên chuyện trò, tâm tình trước hiên nhà. Người đi dạo thảnh thơi giữa chớm se lạnh. Trong các cửa hàng tạp hóa đã bán đủ các loại áo ấm, áo đi mưa… Quán cóc bên đường không hẹn lại mọc lên những thứ quà mùa đông như khoai, bắp nướng… Hàng bắp, khoai nướng đượm than hồng. Vài ba người ngồi co ro bên nhau, thu đôi bàn tay trước bếp lửa hòng tìm chút hơi ấm. Mùi thơm của thứ quà quê dân dã cứ thế dìu dặt, cám dỗ người qua lại. Trong tiết lạnh đầu mùa, bàn chân lại thèm lang thang khắp những con phố nhỏ, tận hưởng những khoảnh khắc đêm đông tuyệt diệu của thành phố biển...

Đêm buông mình trên phố bằng những cơn gió lành lạnh. Tôi vội khoác áo ấm, cảm nhận mùa đông bủa quanh đây. Một chút co ro, một chút cong cóng, một chút mong manh quyện lẫn dịu dàng... Mùa đông mới sang mà ngỡ như đã gần nhau từ lâu lắm. Không khí man mác, sắt se gọi về thấp thoáng nét bình yên cho thành phố. Đông về cho lòng người biết tự tìm thấy nhau, ấm áp giữa yêu thương.

Thời điểm này, khắp các làng quê đang chăm sóc vụ mùa, nông dân ra đồng sớm hơn như chạy đua với những biến chuyển của thời tiết, những cơn mưa, giông bão. Những bàn chân màu nắng, những chiếc lưng cong của bao nông hộ vẫn bám chặt vào đất, “gắn mình” với ruộng đồng, ra sức chăm sóc cho từng ngọn lúa, nhánh rau… gieo hy vọng vào một mùa màng bội thu, no ấm. Để rồi, giữa một trời gió hát, giữa hơi sương và gió lạnh, từng cây bắp, cây đậu, cây cà… “đánh bật” sự khắc nghiệt của thời tiết, lặng lẽ đơm hoa, kết quả, dâng cho đời những trái ngon, quả ngọt.

Trong khoảnh khắc mùa đông tuyệt diệu, lòng chợt bừng lên những đốm lửa ấm nồng, những xúc cảm yêu thương, tha thiết, gắn bó với cảnh sắc, con người quê hương. Đông về, cho cuộc đời dậy lên những ấm áp, thương yêu...


Anh Trang

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Hũ dưa kiệu của mẹ (19/02)
Có ai còn nhớ mùa gió chướng Tết năm xưa? (15/02)
Nhớ gì như nhớ Tết quê! (11/02)
Giai điệu rộn ràng chắp cánh mơ ước mùa xuân (09/02)
NGÀY XUÂN, TẢN MẠN VỀ MAI (05/02)
Một thời tết cũ (03/02)
HOAN HỈ LÒNG XUÂN (31/01)
Thời khắc cuối của năm (29/01)
Mênh mang tháng chạp... (24/01)
ĐẠI BÌNH - LÀNG CÂY TRÁI NAM BỘ (21/01)
Nàng Xuân và Boléro (19/01)
Nhớ mùi áo ấm xưa... (16/01)
MỚI ĐÓ, MÀ ĐÃ CUỐI NĂM! (06/01)
NHỚ MÙI KHÓI RẠ! (05/01)
ẤM ÁP MÙA NOEL Truyện ngắn Phan Trang Hy (22/12)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem