Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 13/12/2018
Xem chi tiết bản tin

TRONG NGÔI NHÀ CỦA MÌNH

TRONG NGÔI NHÀ CỦA MÌNH



@ b ù i d i ệ p



1.

Trong đời người chắc không nơi đâu bình yên, thân thuộc và ruột rà bằng ngôi nhà của mình. Mỗi một kiếp người, phần số đặt để về một nơi chốn nào đó thì bất luận là giàu sang, nhà cao cửa rộng, kín cổng cao tường hay một ngôi nhà tuềnh toàng, thấp bé, chắp vá, tạm bợ thì đã là "nơi chốn của đời người" rồi.
Tuy nhiên, đó là ta chỉ nói về phần xác, còn phần hồn mới là thỏi nam châm huyền diệu có công năng mầu nhiệm đến nỗi mà người ta có đi cùng trời cuối bể cũng không thể quên ngôi nhà của mình, nơi chốn của mình.
Con đường đất nho nhỏ ngoằn ngoèo dẫn lối về phía bờ sông, chạy men theo những đống nhỏ vôi vữa, xà bần hoang phế vẫn lưu cũ từ nhiều năm trước đến độ những chòm lau mọc trên nó đã mấy mùa bông trắng xóa ngang vai. Chiếc cổng cũ hai cánh gỗ sắp mục, khép hờ đã bạc tróc màu sơn và lưa thưa tiếng chuông gió hững hờ. Một vuông sân gạch thẻ xám mốc, ủng rêu qua mùa mưa vẫn không trầm lấp nỗi màu vàng tươi của những cánh soi nhái rộn ràng trong nắng sớm...
Ngôi nhà. Người ta nhớ về nó không chỉ là nỗi nhớ vôi vữa, gạch ngói, cỏ cây mà còn là hồn cốt một phần đời, phần đời của kiếp người.


2.

Quen nhau qua trang mạng Faceboook, biết tôi vò vẽ viết văn, làm thơ, ngoài những comment qua từng bài viết, thi thoảng bạn vẫn inbox và trò chuyện với tôi. Là một người đang sống xa đất nước, bạn vẫn luôn dõi về chốn cố huơng. Đã nhiều lần bạn chia sẻ và mong muốn giúp tôi một cách thiết thực để tôi còn đủ năng lượng đủ nuôi dưỡng niềm đam mê trên trang viết như một cách níu giữ cái đẹp đang vuột mất khỏi tay ta trong một sớm một chiều. Nhưng tôi không thể. Và bạn cũng không thể. Ta tìm nơi đâu. Những hô hào hiển ngôn đâu đó. Những câu chữ, băng rôn, diễn ngôn hứa hẹn đâu đó, cuối cùng phỏng có ích gì? Ngôi nhà ta, ta lạnh nhạt trong khi chân mãi đi tìm những chiều kích rộng dài, những không gian khoáng đạt, mới mẻ nhưng xa lạ, thiếu thốn tâm hồn.

3.


Trong ngôi nhà của mình, tôi yêu quý nhất là gian thờ. Đó là một phần tuy không rộng rãi so với căn nhà nhưng ấm cúng và nhiều hoài niệm. Mỗi chiều tôi thắp hương cúng Phật, tưởng nhớ Tổ tiên, Ba Má tôi. Trong làn hương trầm lãng đãng tôi như nhìn thấy Đức Phật từ bi, nhìn thấy ông bà và nhất là Ba Má tôi. Tôi nghe giọng đằng hắng của Má, tiếng ho khan rồi thở dài của Ba. Những ngày tháng chạp tôi như thấy ánh mắt hoài mong của họ ngồi nhìn xa xăm và âu lo cùng cực...
Tôi thích ngồi phòng khách để ngắm mấy khung hình chụp 4 thành viên gia đình: vợ chồng và 2 con gái. Ba mươi năm bên nhau. Một đoạn chưa đủ dài nhưng đủ những vui buồn sướng khổ để được tìm một kết quả tuy giản đơn nhưng nhiều hạnh phúc!
Cũng tại phòng khách nhà tôi có một thứ rất đặc biệt: bức tranh sơn dầu của một họa sĩ miền Nam Trung bộ vẽ cành hoa xương rồng trên đồi cát có dáng ngồi của người mẹ ôm lấy đóa hoa gai đỏ tươi như trái tim mình. Nghe cậu em vợ tôi, người đã tặng chúng tôi bức tranh, kể về đời sống nhiều thăng trầm của tác giả bức tranh mà lòng tôi xốn xang và vô cùng cảm mến. Anh đã quên đi những bủa vây cơm áo để ôm vào lòng mình tình yêu xứ sở gió cát và đẩy nó lên khung tranh một cách âm thầm nhưng bạo liệt và tự tin.
Ngôi nhà của mình. Nơi chốn của mình. Nào có ai hứa hẹn gì đâu. Có ai nhắc nhớ gì nhau. Nhưng đó là tâm hồn, là máu thịt là nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng người mỗi khi xa cách.
Tôi biết qua khỏi mùa Giáng sinh là con gái tôi cũng như bao bạn trẻ tha phương cầu thực thắc thỏm chờ đợi ngày về. Về thì chuyện tàu xe khó lắm. Về cũng chỉ dăm hôm. Về đôi khi cũng chỉ được ngả lưng ngủ trên bộ cám gõ mát lạnh nhà mình ít bữa. Nhưng được về Nhà mình, Nơi chốn của mình...

Phanrang,16.2017
b ù i d i ệ p

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem