Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/10/2018
Xem chi tiết bản tin

Nàng Xuân và Boléro

Nàng Xuân và Boléro


* TRẨN HỮU NGƯ


ĐI QUA NỬA THẾ KỶ XUÂN, BOLÉRO XUÂN
VẪN LÀ NHỮNG BÀI HÁT KHÔNG THỂ THIẾU
BÊN MÂM CỖ, CHÉN TRÀ


Mỗi khi Xuân về, Tết đến người nghe tìm nghe nhạc Xuân. Nhìn chung, ca khúc viết về Xuân đa dạng, đa màu sắc, đa nhịp điệu. Những tiết điệu Tango, Rumba, Valse, Slow... đã làm cho những bài hát Xuân đa âm sắc. Lẫn trong những nhịp điệu này, Boléro cũng làm nên “tên tuổi”quen thuộc trong những ca khúc viết về ngày Tết. Nhưng nhạc Tết Boléro chỉ đếm trên đầu 5 ngón tay. Dẫu là số ít, nhưng ca khúc Xuân Boléro vẫn là những bài hát dù trải qua biết bao thăng trầm, dâu bể, đi qua nửa thế kỷ Xuân, nhưng mỗi lần Tết đến Boléro Xuân vẫn là những bài hát không thể thiếu tiếng ca bên mâm cơm, chén trà gặp gỡ chúc tụng nhau.
Năm cũ đến hẹn rồi cũng đi qua nhường chỗ cho năm mới. Năm mới, nhìn chung cái gì cũng mới, chỉ có nhạc Xuân là cũ. Tất nhiên cũ mà hay còn hơn mới mà dở. Nhạc sĩ Việt Nam từ già cho đến trẻ không phải ai cũng sáng tác được một bài hát Xuân, và những nhạc sĩ trẻ sau 1975 có viết nhạc Xuân nhưng cũng không thể sánh vai với lớp nhạc sĩ đi trước. Tại sao? Tại vì nhạc Xuân dễ viết, nhưng khó hay! Giai điệu thì được, nhưng ca từ hay, mới, lạ, nếu nói không cường điệu thì các nhạc sĩ đàn anh đã dùng hết rồi, nên năm mới không thấy nhạc Xuân mới, hay, vì lẽ đó chăng? Cho nên, đổi một vài từ “không còn thích hợp” như trường hợp nhạc phẩm “Câu chuyện đầu năm” của Hòai An chỉ cần sửa lại “hai từ” mà tác phẩm vẫn lành lặn, tác giả của nó thấy vui, thính giả vẫn thấy thích.
Những bài nhạc cũ trước 1975 sửa để được phổ biến, ấy chẳng qua là một việc làm “chẳng đặng đừng”. Riêng nhạc Xuân sáng tác trước 75, như ba bài hát được nhắc đến trong bài viết ngắn này - những bài hát đã thấm vào lòng người từ những năm tháng còn chiến tranh - và những nhạc phẩm Xuân như trường hợp nhạc phẩm “Ly rượu mừng” (một bài hát không thể thiếu trong những ngày Tết, một món quà gởi tặng cho sĩ, nông, công, thương, binh) qua bao năm ẩn mình, nay đã được sống lại.
Nhạc Xuân Boléro ngày ấy là những bài ca đơn giản từ nốt nhạc cho đến ca từ, không màu mè triết lý thời thượng, nhưng đây là những bài hát đong đầy những niềm vui, những mơ ước, những yêu thương. Không than van trách móc, giận hờn, gói ghém hạnh phúc nhỏ nhoi trước bề bộn lo toan của cuộc đời. Ba ca khúc Boléro Xuân từ những ngày còn chiến tranh rất xa của thế kỷ 20 đi qua, nhưng bây giờ nghe lại vẫn thấy đậm đà hương vị ngày Tết. Hình ảnh con người và cảnh vật pha trộn làm nên những đường nét chấm phá của phong tục ngày Xuân cho dù thời cuộc đã đổi thay, nhưng tình người khó mà thay đổi, và dù cho bể dâu, gian khổ đeo bám cuộc đời. Nhắc lại ba ca khúc Xuân Boléro này như đốt lò hương cũ: Đầu năm đi lễ (Ngọc Sơn), Câu chuyện đầu năm (Hoài An), Cánh thiệp đầu Xuân (Lê Dinh – Minh Kỳ).
Có một điều hình như không hẹn mà gặp, đó là cách dùng tựa cho ba nhạc phẩm này đều có chữ “Đầu”. Tất cả những chữ “Đầu” ấy như kim chỉ nam dẫn đường, xuất phát của năm mới, một điểm khởi đầu, một hành trình ba-trăm- sáu-mươi-lăm ngày bằng những bước đi bình an, hạnh phúc:
“Nửa đêm thức giấc phút giây bùi ngùi/ Lặng nghe tâm hồn xao xuyến/ Chân bước theo hồi chuông/ Đêm Xuân em đi lễ/ Quyện khói hương trầm lạc lối trong đêm Xuân/ Buồn trong kỷ niệm/ Ngày xưa hai đứa đêm Xuân đi lễ có nhau/ Anh chọn màu áo cho em/ Tình yêu chớm nở của chúng mình/”… (Nhạc phẩm Đầu năm đi lễ của Ngọc Sơn).
Đi lễ ngày Xuân là phong tục, tập quán không chỉ ở người mộ đạo mà là nét văn hóa của tất cả mọi người đi tìm chốn an lành, sự che chở, đùm bọc từ cõi vô minh.
Và cũng như nhạc sĩ Ngọc Sơn (Ông sinh năm 1934, một nhạc sĩ khá nổi tiếng với những ca khúc Một trăm phần trăm, Khúc nhạc Brahms, Màu tím Pensée, không rõ ông còn sống hay đã chết), cố nhạc sĩ Hòai An cũng dẫn chúng ta đi lễ đầu năm:
“Trên đường đi lễ Xuân đầu năm/ Qua một năm ruột rối tơ tằm/ Năm mới nhiều ước vọng chờ mong/ May nhiều rủi ít ngóng trông/ Vui cùng pháo đỏ rượu hồng/… Xin khấn nguyện kết chặt tình thân/ Vin cành lộc những bâng khuâng/ Năm này chắc gặp tình quân/… Xuân đi rồi Xuân đến/ Bao la nguồn yêu mới/ Như hoa mai nở phơi phới/”… (Nhạc phẩm Câu chuyện đầu năm của Hoài An).
Nhưng thời buổi bây giờ đã giết chết một nét văn hóa đã được gìn giữ bao đời, nay bị lãng quên trước làng sóng công nghệ thông tin tràn ngâp: Cánh thiệp đầu Xuân.
Ngày xưa, từ Rằm tháng 12 âm lịch, Thiệp chúc Tết bán đầy các sạp báo, nhà sách. To nhỏ, màu sắc đa dạng, mua bỏ vào phong bì chúc Tết gởi đi khắp mọi miền. Chọn Thiệp chúc Tết, lên danh sách bạn bè, thầy cô, chú bác, anh chị… một sự nô nức vui như… ngày Tết!
Sau cùng, thêm một bài nhạc Xuân Boléro nữa rất chắc tay, một lời chúc chắc nịch trong ca từ chắt chiu, đó là ca khúc Cánh thiệp đầu Xuân của Lê Dinh và Minh Kỳ:
… “Tôi chúc gì đây vào mùa Xuân này/ Khi nắng vàng phai nhuộm làn tóc ai/ Khi gió nhẹ lay hoa đào nồng thắm/ Trong khi Xuân đến mới tô đẹp tháng năm/… Tôi chúc yên lành người khắp chốn/ Mong gió đưa duyên cho cô gái xuân thì/ Ước nguyện sao chóng thành/ Rượu hồng se duyên/”… (Nhạc phẩm Cánh thiệp đầu Xuân của Lê Dinh và Minh Kỳ).

Trước 1975, ba nhạc phẩn Xuân Boléro nêu trên là những bài hát “đinh” trong ba ngày Tết. Điều thú vị nữa là trong ba nhạc phẩm này đều tôn vinh người phụ nữ, có lẽ Xuân mà thiếu phụ nữ thì mất Xuân chăng, nên người đời mới gọi là nàng Xuân?


TRẦN HỮU NGƯ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Thu về trên lá (02/10)
Trung thu Hà Nội trong ký ức tuổi thơ tôi (19/09)
Trầu không thức giấc (14/09)
Bâng khuâng ký ức mùa tựu trường (05/09)
Miền nhớ cũ (02/09)
Từ hạ vào thu (26/08)
Tuổi thơ tôi, Phan Thiết (21/08)
Mẹ ơi, thương mẹ quá chừng !... (17/08)
Chạm vào La Gi (14/08)
Thương quá áo bà ba (10/08)
Đã sang mùa thu (08/08)
... chút ráng đỏ buổi chiều... (31/07)
Sóng ký ức (23/07)
Rì rào bờ xe nước (10/07)
Tháng 7 về rồi ! (05/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem