Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/2/2018
Xem chi tiết bản tin

ĐẠI BÌNH - LÀNG CÂY TRÁI NAM BỘ























































ĐẠI BÌNH - LÀNG CÂY TRÁI NAM BỘ
TRÊN ĐẤT QUẢNG NAM




* NGÔ VĂN TUẤN



“Em về ở lại đây thôi
Nghe mùa nước lũ nguồn trôi phăng đồng
Một trăm cây lá bên rừng
Gửi trong tiếng vọng xa chừng ngàn mây”


Bùi Giáng sinh thời đã viết về làng quê Đại Bình thuộc xã Quế Trung huyện Nông Sơn, Quảng Nam như vậy đó. Và không chỉ mỗi một Bùi Giáng, ngôi làng cổ đặc biệt này cũng đã hút hồn nhiều thi sĩ nỗi tiếng khác như Tường Linh, Thu Bồn, Hoàng Chây Ký, Khương Hữu Dụng, Trinh Đường…:

“Đại Bình quê ngoại đẹp như tranh
Qua bốn mùa tươi quả ngọt lành
Trước bãi lững lờ dòng nước biếc
Sau đồng hùng vĩ rặng non xanh”

( Tường Linh)
Đại Bình hay còn gọi là Đại Bường là làng dân cư có từ lâu đời thuộc xã Quế Trung, huyện Quế Sơn, Quảng Nam, sau này chia tách Đại Bình thuộc xả Quế Trung huyện Nông Sơn. Làng cách ngả 3 Hương An (QL 1) theo đường tỉnh lộ 611 chừng 50 km. Cách đèo Le chừng 17 km, cách chợ Trung Phước một chuyến đò.
Đây là vùng đất nỗi tiếng với nhiều cái nhất ở miền Trung: thanh bình nhất, nhiều cây trái nhất, nhiều người sống thọ nhất. Làng Đại Bình có phong cảnh sơn thủy hữu tình, lưng làng dựa vào dãy Trường Sơn trùng điệp, mặt nhìn ra dòng Thu Bồn thơ mộng. Làng giống như một ốc đảo xanh.
Gọi làng quê thanh bình nhất, bỡi suốt trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, khi mà vùng đất Quảng Nam không chỗ nào không bị đạn bom cày xéo, duy chỉ có làng Đại Bường là được sống trong bình yên, chính vì vậy nên sau này dân làng đổi tên thành Đại Bình. Tuổi của ngôi làng đến nay đã ngót nghét 300 năm. Ba trăm năm Đại Bình lặng lẽ bên bên lũy tre làng, bên dòng sông Thu uốn lượn, bên màu xanh cây trái ngọt lành.
Những để làm nên thương hiệu Đại Bình, được nhiều người biết đến, chính là trên vùng đất này trồng được nhiều loại trái cây Nam Bộ mà các nơi khác không trồng được. Người ta gọi Đại Bình là làng trái cây Nam Bộ thu nhỏ của Quảng Nam.
Sự màu mỡ đất đai Đại Bình chính do phù sa của sông Thu Bồn vun đắp. Rất nhiều giống cây ăn trái của Nam Bộ như mít tố nữ, sầu riêng, măng cụt, chôm chôm, hồng xiêm, cam sành, quýt, sa pô chê, lê ki ma, cùng với các đặc sản lòn bon, bưởi… đều có mặt ở nơi này và cho hương vị tuyệt vời.
Người Đại Bình kể lại rằng, cách đây gần 50 năm, ông Huỳnh Châu, một già làng của Đại Bình đã vào Nam Bộ đưa các loại hạt giống trái cây miền Nam về trồng thử. Từ những hạt giống đầu tiên ấy, các loại cây trái Nam Bộ lớn dần lên, cho hoa kết trái. Vậy là cả làng bắt chước theo ông, xin hạt giống vườn nhà ông về ươn trồng, dần dà tạo nên vườn cây Nam Bộ trên đất Quảng Nam nổi tiếng như ngày nay.
Với chiều dài chừng 2km, làng rợp xanh dưới tán lá vườn. Đường làng được phủ bê tông chạy ngang dọc bên những hàng rào chè tàu , bông bụt, hoa ti gon thơ mộng.
Dù làng ở rất sâu, rất xa nhưng vẫn có sức cuốn hút du khách các nơi về với làng. Họ đến để thưởng thức trái cây vườn Nam Bộ trên đất Quảng, đến để cảm nhận vẻ đẹp thanh bình, yên cả của một làng quê với núi sông uốn lượn, với sự bình yên của những gánh rau, mớ cá sông, mớ thịt heo gói lá chuối, với hương cau, hương bưởi ngọt ngào tỏa ngát dưới trăng.


NGÔ VĂN TUẤN

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Có ai còn nhớ mùa gió chướng Tết năm xưa? (15/02)
Nhớ gì như nhớ Tết quê! (11/02)
Giai điệu rộn ràng chắp cánh mơ ước mùa xuân (09/02)
NGÀY XUÂN, TẢN MẠN VỀ MAI (05/02)
Một thời tết cũ (03/02)
HOAN HỈ LÒNG XUÂN (31/01)
Thời khắc cuối của năm (29/01)
Mênh mang tháng chạp... (24/01)
Nàng Xuân và Boléro (19/01)
Nhớ mùi áo ấm xưa... (16/01)
MỚI ĐÓ, MÀ ĐÃ CUỐI NĂM! (06/01)
NHỚ MÙI KHÓI RẠ! (05/01)
ẤM ÁP MÙA NOEL Truyện ngắn Phan Trang Hy (22/12)
CÁI BẪY CHUỘT (21/12)
TRONG NGÔI NHÀ CỦA MÌNH (16/12)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem