Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/2/2018
Xem chi tiết bản tin

ốc Sóng & Người đàn bà ...Lê Thanh Hùng

ốc Sóng & Người đàn bà ...


+ Lê Thanh Hùng


Con mượn hồn bên gành Mũi Né

Con ốc mượn hồn, bò quanh gành đá
Giương đôi mắt tròn, ngơ ngác trùng khơi
Trăm con sóng, cứ xô bờ nghiêng ngã
Mang biết bao điều, giăng mắc, lả lơi


Một viên đá, trên gành rơi xuống biển
Đất nước mình, sẽ một chút nhỏ đi (*)
Khi kẻ thù, đang ngày đêm ẩn hiện
Những âm mưu, bên tiếng sóng rầm rì

Sóng vỗ bờ, thuở hồng hoang vẫn vậy
Biển lở chổ này, bồi lắng chổ kia
Nhưng ai đó, đã cố tình không thấy
Dấu đất cha ông, không thể chia lìa

Lòng biển rộng, bao dung như lòng mẹ
Đã cưu mang, những khách lạ, quen tên
Bao đận khó khăn, ngọt bùi san sẻ
Từ gánh hàng rong, cuối bãi đầu ghềnh

Gành đá, vẫn thủy chung cùng năm tháng
Mặc cho thủy triều ướt, ráo lềnh khênh
Khắc lên đá, những vết hằn dĩ vãng
Con ốc mượn hồn, trút vỏ, bỏ quên ...

_______
(*) Ý của Ernest Hemingway – Ông già và biển cả ...


Sóng

Con sóng chảy
Vồng cong
Bờ ngực trẻ
Mớn triều lên
Xăm xắp
Dấu lặng thinh
Anh với sóng
Giằng xoay

Gượng nhẹ
Gió mơn man
Tóc
Đợi
Cuốn lay tình



Người đàn bà một mình ngồi hát

Người đàn bà
Chín nẩu
Nhạt trai
Bên cửa sổ
Một mình ngồi hát
Tiếng ghi ta
Thẩn thờ
Sóng nhạc
Chiều tàn thu
Chậu cúc nhạt phai ...
Ngày trôi
Theo
Bóng nắng đổ dài
Sao bối rối
Một điều gì khác
Đẫm hoàng hôn
Xô chiều đi lạc
Rơi ...
“Vì dầu, dù có một mai” ...

Lê Thanh Hùng
(huyện Bắc Bình, Bình Thuận)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Trương Thị Thanh Tâm : Sắc Xuân (17/02)
Lê Văn Trung ,TRẦN DZẠ LỮ , B ù i D i ệ p : CHIỀU CUỐI NĂM (15/02)
Nguyên Lạc: ĐÊM CUỐI NĂM KHÔNG NGỦ (15/02)
THƠ TRẦN DZẠ LỮ ,TƯƠNG GIANG : CUỐN NGẪU HỨNG CUỐI ĐÔNG (14/02)
Nguyễn minh phúc : Thưa mẹ mùa xuân (14/02)
TRẦN DZẠ LỮ&TƯƠNG GIANG : GIẬN (12/02)
Hà Quảng : QUẢNG NGÃI YÊU THƯƠNG.. (12/02)
Nhật Quang : Gởi Xuân (11/02)
Trần Hạ Vi : LỜI TÌNH MÁU THƠ (11/02)
NGUYỄN AN BÌNH : CÓ MỘT MÙA HOA CẢI (09/02)
UỐNG RƯỢU DƯỚI TRĂNG + THƠ TRẦN DZẠ LỮ (07/02)
BẮT QUÊN + THƠ TRẦN DZẠ LỮ & TƯƠNG GIANG (07/02)
XIN EM NÁN LẠI CÙNG ANH ...NGUYỄN AN BÌNH (06/02)
Mùa xuân này em có nhớ... Huy Uyên (05/02)
Ta Trở Về Không Kịp CÕI NHÂN GIAN + thơ Lê Văn Trung (04/02)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem