Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/2/2018
Xem chi tiết bản tin

BẮT QUÊN + THƠ TRẦN DZẠ LỮ & TƯƠNG GIANG

BẮT QUÊN


+ THƠ TRẦN DZẠ LỮ & TƯƠNG GIANG


BẮT

Em bắt anh nhớ suốt đời
Muốn quên chẳng được, muốn rời chẳng xong
Đôi môi mọng...đến khát lòng
Mắt sao sa xuống vực hồng trần anh!

Em bắt anh nhớ... thì thầm
Ghé môi hôn ấy một lần khó quên...
Xuôi về cuối cuộc ngoài đêm
Hai con rắn lạ trườn lên bụi hồng!

Em bắt anh nhớ cháy lòng
Cõi mô hoan lạc, bềnh bồng cõi ni?
Thắp vầng trăng giữa tàn khuya
Để anh cõng bạn tình đi ngời ngời...

Trần Dzạ Lữ


QUÊN

Em buông nỗi buồn cho mây
Nương theo gió để tan bay xa vời
Quên đi những lúc ngậm ngùi
Cùng nhau đếm tuổi đang trôi vội vàng...

Em tung hết buổi trái ngang
Ra mùa xuân sắc, nhuộm trang thơ tình
Quên sao được áng bình minh:
Một mùi hương lạ thình lình keo sơn!

Qua rồi buốt lạnh cuối đông
Bỏ quên ngày tháng, ôm chầm thanh tân
Đời người ai cũng một lần
Cứ yêu như thể lỡ lầm chưa ghi!

TƯƠNG GIANG

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Trương Thị Thanh Tâm : Sắc Xuân (17/02)
Lê Văn Trung ,TRẦN DZẠ LỮ , B ù i D i ệ p : CHIỀU CUỐI NĂM (15/02)
Nguyên Lạc: ĐÊM CUỐI NĂM KHÔNG NGỦ (15/02)
THƠ TRẦN DZẠ LỮ ,TƯƠNG GIANG : CUỐN NGẪU HỨNG CUỐI ĐÔNG (14/02)
Nguyễn minh phúc : Thưa mẹ mùa xuân (14/02)
TRẦN DZẠ LỮ&TƯƠNG GIANG : GIẬN (12/02)
Hà Quảng : QUẢNG NGÃI YÊU THƯƠNG.. (12/02)
Nhật Quang : Gởi Xuân (11/02)
Trần Hạ Vi : LỜI TÌNH MÁU THƠ (11/02)
NGUYỄN AN BÌNH : CÓ MỘT MÙA HOA CẢI (09/02)
UỐNG RƯỢU DƯỚI TRĂNG + THƠ TRẦN DZẠ LỮ (07/02)
XIN EM NÁN LẠI CÙNG ANH ...NGUYỄN AN BÌNH (06/02)
ốc Sóng & Người đàn bà ...Lê Thanh Hùng (06/02)
Mùa xuân này em có nhớ... Huy Uyên (05/02)
Ta Trở Về Không Kịp CÕI NHÂN GIAN + thơ Lê Văn Trung (04/02)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem