Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
Xem chi tiết bản tin

Viết về vấn đề tị nạn đoạt giải Nhất thi Viết thư quốc tế ở Việt Nam

Viết về vấn đề tị nạn đoạt giải Nhất thi Viết thư quốc tế ở Việt Nam



Bằng sự hiểu biết sâu sắc về tình hình người tị nạn trên thế giới, với lý luận sắc bén, thuyết phục, bức thư của Nguyễn Đỗ Huyền Vi (lớp 8/9 trường Trung học Cơ sở Tây Sơn, Hải Châu, Đà Nẵng) cuốn hút người đọc khi đưa ra những vấn đề thực tiễn đã, đang xảy ra với người tị nạn.

Đây cũng là bức thư đoạt giải Nhất Cuộc thi Viết thư quốc tế UPU lần thứ 46 tại Việt Nam. Lễ trao giải cuộc thi được diễn ra sáng 12/5.

Đề tài của cuộc thi do UPU đưa ra năm nay là “Hãy tưởng tượng bạn là cố vấn cho Tổng Thư ký mới của Liên hợp quốc; vấn đề toàn cầu nào bạn sẽ giúp ông ấy xử lý trước tiên và cách giải quyết vấn đề đó như thế nào?”

Tại Việt Nam, Ban tổ chức đã nhận được 1.171.328 bài dự thi của các em học sinh trên khắp mọi miền Tổ quốc. Sau 5 vòng chấm, Ban Giám khảo Quốc gia đã chọn 100 bài vào vòng chung khảo. Kết quả đã có 1 giải Nhất, 3 giải Nhì, 5 giải Ba, 30 giải Khuyến khích, 61 giải cây bút triển vọng cùng 3 giải phụ dành cho thí sinh khiếm thị và khuyết tật đã được trao.

Các em đoạt giải Nhất, Nhì được Trung ương Đoàn trao tặng Huy hiệu Tuổi trẻ sáng tạo.

Ở bức thư đoạt giải Nhất, Huyền Vi viết: “Thưa ông! Ông nhậm chức trong bối cảnh thế giới nhiều biến động, xung đột đẫm máu, khủng bố hoành hành, biến đổi khí hậu, sự thay đổi vai trò của Mỹ trên thế giới dưới thời Donald Trump-Và cháu rất ủng hộ khi ông tuyên bố: 'Đã tới lúc cần phải đấu tranh vì hòa bình.' Ngày đầu nhậm chức ông đã mong mỏi giải quyết vấn đề hòa bình và người tị nạn.”

Huyền Vi cho rằng những cách giải quyết trước đây đều theo “hướng cũ.” Hướng mới mà bức thư muốn nêu ra, muốn cố vấn và thấy rằng có lý và có hiệu quả thuyết phục ông Tổng Thư ký. Đó là: “Ý tưởng của cháu xuất phát từ việc tỷ phú Ai Cập Naguib Sawiris muốn mua một hòn đảo tặng cho dân di cư. Chính bức ảnh về cậu bé Aylan 3 tuổi nằm úp mặt bên bờ biển Thổ Nhỉ Kỳ đã thức tỉnh ông ta: ‘Tôi không thể ngồi yên và giả vờ như đó không phải là chuyện của mình.’ Ông sẽ đặt tên đảo là Aylan, xây bến tàu, nhà cửa, trường học, bệnh viện, cung cấp thức ăn, điện nước và tạo công việc cho họ. Ý tưởng này đã được cơ quan UNHCR của ông đồng tình và hợp tác tiến hành. Theo cháu đây là một ý tưởng đầy tính nhân văn, là giải pháp tối ưu cho bài toán người tị nạn mà cả thế giới đang đối mặt.”

Huyền Vi đã dùng rất nhiều lý lẽ riêng của mình để thuyết phục Tổng Thư ký Liên hiệp quốc: “Ông thấy ý tưởng này của cháu thế nào? Ông hãy viết thư cho cháu, mình sẽ trao đổi thêm cho thấu đáo ông nhé!”
Bức thư của cô học trò này đã chinh phục Ban Giám khảo bởi sự thẳng thắn, bộc trực, dám chịu trách nhiệm trước những lý lẽ mình đưa ra.

Sau khi đoạt giải Nhất ở quốc gia, bức thư của Huyền Vi đã được Ban Tổ chức dịch ra tiếng Pháp và tiếng Anh gửi Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) tại Thụy Sĩ dự thi quốc tế.

Năm 2016, UPU đã trao giải Nhất cuộc thi này cho thí sinh Nguyễn Thị Thu Trang (Hải Dương) với những dòng chữ lay động lòng người về một thế giới không còn bạo lực, không còn cảnh con người dồn nhau đến bước đường cùng.../.



Bức thư hay nhất thế giới năm 2016 của học sinh Việt do UPU chọn

xin giới thiệu toàn bộ bức thư này tới độc giả:

“Thiên đàng, ngày 1/1/2016.

Xin gửi lời chào tới anh bạn tương lai của tôi!

Vậy là đã gần bốn tháng kể từ ngày tôi rời xa dương thế. Có lẽ sự từ giã trần thế quá sớm khiến tôi trưởng thành hơn để hôm nay tôi viết bức thư này cho anh. Tôi - bé Aylan Kurdi 3 tuổi người Syria - được cả thế giới biết đến với giấc ngủ vĩnh hằng trên bờ biển Bodrum Thổ Nhĩ Kỳ, viết cho anh - là tôi của tuổi 45 còn sống nơi trần thế.

Nghe có vẻ vô lý anh nhỉ? Tôi đã chết thì làm gì có anh! Nhưng tại sao lại không thể khi mọi thứ đều trong một giấc mơ - cả tôi và anh. Những thiên thần sẽ giúp tôi gửi bức thư này đến anh.

Anh bạn thân yêu! Giờ đây tôi đang ở trên thiên đàng - một thế giới kì diệu lung linh biết mấy. Nơi này chẳng có ngày hay đêm. Mặt trời, vầng trăng và cả những vì sao lấp lánh cùng nhau tỏa sáng, không gian lúc nào cũng trong veo như pha lê. Mẹ và anh trai tôi đang mỉm cười cùng những linh hồn khác. Chúng tôi không có quốc gia, không phải di cư, không phân biệt tôn giáo, không có khủng bố hay bạo lực… Tất cả đều như nhau - những linh hồn bay nhẹ nhõm, thanh thản và bình yên.

Giờ đang là Giao thừa. Từ trên đây, chúng tôi có thể ngắm nhìn cả Trái đất. Ngắm nhìn những chùm pháo hoa lộng lẫy bung nở trong màn đêm và lắng nghe tiếng chuông ngân vang. Dưới đó là những mảng màu tương phản. Có những nơi rực rỡ trong ánh sáng, lại có những mảng tối im lìm đâu đó. Tiếng chuông lẫn trong tiếng súng, hạnh phúc ở cùng với bất hạnh, thù hận đi liền với tình yêu… Chao ôi, cuộc sống nơi trần thế! Giờ thì tất cả đã quá xa vời.

Anh bạn tuổi 45 ơi, anh còn nhớ chứ! Chúng ta theo cha mẹ chạy trốn khỏi chiến tranh và bạo lực đẫm máu nơi quê nhà Kobani với giấc mơ về “miền đất hứa” ở trời Âu. Vậy mà, giấc mơ ấy chấm dứt chỉ 20 phút sau khi chiếc thuyền khởi hành. Biển dậy sóng, thuyền lật úp, bàn tay bé nhỏ của tôi buông rời tay mẹ. Tôi đã hét lên: “Bố ơi, xin đừng chết!” Tôi đã vật lộn với những con sóng, đã cố bấu víu lấy sự sống mong manh, đã vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nhưng đứa bé ba tuổi thì có thể làm gì được giữa biển cả mênh mông trong đêm tối mịt mù? Và rồi... biển cả rộng mở đón tôi vào lòng. Biển cả cũng rất khoan dung khi thay vì nhấn chìm tôi đã đưa tôi vào bờ, nằm yên trên nền cát. Hẳn anh còn nhớ hình ảnh của tôi khi ấy. Bé bỏng. Áo màu đỏ và quần xanh lam. Chân đi giày. Hai tay xuôi theo chiều chân. Tôi nằm yên trên bãi biển. Mặt úp xuống bờ cát hiền hòa như đang say ngủ. Xung quanh, những con sóng vỗ về. Một giấc ngủ dài. Vĩnh viễn.

Hình ảnh tôi được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội và các phương tiện truyền thông. Họ đã nói những gì? “Thảm họa nhân đạo mang tính toàn cầu,” “Biểu tượng của nỗi đau mà người dân Syria phải hứng chịu cũng như nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi nỗi đau ấy” rồi “khiến thế giới câm lặng” hay “thức tỉnh lương tri.”

Và người ta còn vẽ lên bức hình tôi đôi cánh của thiên thần. Đây, dĩ nhiên không phải là cách người ta “cường điệu hóa” hay “thi vị hóa” một cái chết. Đây là sức lay động từ một cái chết và là cách người ta làm dịu lại nỗi đau. Nhưng dù thế nào đi nữa thì một sự thật vẫn luôn hiện hữu. Một cuộc đời đã chấm dứt. Đứa trẻ mãi mãi tuổi lên ba. Tôi và gia đình đã sống sót qua mưa bom bão đạn ở Syria bất ổn, nhưng lại bỏ mạng khi đang trên đường tìm một nơi bình yên khác để sống. Cái chết quá sức đau đớn và quá sức vô lý.

Chao ôi, 3 năm - một cuộc đời! Giá không có chiến tranh và bạo lực; giá tôi được đi trên chiếc thuyền chắc chắn hơn; giá bố mua được cho tôi chiếc áo phao; giá các nước châu Âu mở rộng đường biên giới; giá như... thì có lẽ tôi đã không phải chết!

Giờ thì thân xác tôi đã được trở về nơi quê nhà. Một hành trình trở về đất mẹ gian truân, nhọc nhằn. Nhưng là trở về sau khi đã chết. Trở về cái nơi tôi đã tháo chạy. Trở về chỉ đề nằm dưới lòng đất. Đúng là một kiếp người dạt trôi, một phận người bèo bọt!

Nhưng anh ạ, dù sao thì tôi cũng được nhiều người biết đến, được an ủi. Còn hàng nghìn, thậm chí hàng triệu cái chết khác thì sao? Hàng nghìn người di cư đã bỏ mạng khi vượt Địa Trung Hải, hàng nghìn đứa trẻ đã chết vì đói, vì rét, vì bệnh tật, hàng trăm người đã chết vì khủng bố. Có những người biết là sẽ chết khi phải vượt biển di cư nhưng không làm khác được. Một người đồng hương Syria của tôi đã viết thế này trước khi chết chìm anh ạ “Cảm ơn biển cả đã chào đón chúng tôi mà không đòi hỏi visa... mà không hỏi tôn giáo của tôi là gì...” Thế đấy, có những cái chết được người ta xoa dịu. Có những cái chết được người ta tưởng nhớ. Nhưng cũng có cái chết bị bỏ rơi, quên lãng. Chao ôi, chỉ có chết mới hết bất công sao? Hay đến chết cũng chưa hết bất công?

Và từ nơi đây, từ trong đau đớn, tột cùng của một đứa trẻ đã chết, từ trong yên bình, nhẹ nhõm nơi thiên đàng, tôi viết thư cho anh - là tôi, 45 tuổi còn sống nơi trần thế. Anh sẽ hỏi sao không phải một độ tuổi nào khác? Anh bạn, tôi chọn anh - tuổi 45 - là bởi khi ấy ta đã định vị được bản thân trong cuộc đời. Khi tôi 45 tuổi, còn sống - là anh - ta sẽ thế nào nhỉ? Một ông bố? Một công chức bình dân? Hay một nhân vật có khả năng thay đổi thế giới?

Anh biết đấy, Steve Jobs của Apple cũng là con một người di cư. Và ta sẽ sống ở đâu? Trở về quê hương Syria hay ở miền đất hứa trời Âu? Thế giới khi ấy sẽ ra sao? Có như thiên đàng tôi đang sống không? Tuổi 45 ngỡ sẽ đến như một lẽ tự nhiên ư? Không! Có những tuổi 45 mãi mãi chỉ là ước mơ không thành hiện thực. Ai sẽ cho tôi và những đứa trẻ như tôi tuổi 45? Ai sẽ cho chúng tôi cuộc đời? Làm sao để tất cả mọi người đều có tuổi 45, tuổi 55 và hơn thế nữa? Câu hỏi ấy ai sẽ trả lời cho tôi - thưa anh!

Thân ái!

Tôi - là anh từ trên thiên đàng.”/.


Hình trên :Người di cư và tị nạn cố gắng vượt sông qua khu vực biên giới Hy Lạp-Macedonia để tới Macedonia ngày 14/3/2016. (Ảnh minh họa. Nguồn: AFP/TTXVN)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Khai mạc Tuần lễ Văn hóa Phật giáo chào mừng Đại lễ Vu Lan (22/08)
Thành phố Hồ Chí Minh xây dựng Bảo tàng tương tác thông minh (19/08)
Vinh danh ý tưởng “vẽ lại” bức tranh giao thông “Vì tình yêu Hà Nội” (17/08)
Nhạc kịch "Con dơi" của Johann Strauss lên sân khấu Việt Nam (15/08)
Giới thiệu tác giả, tác phẩm âm nhạc tiêu biểu trong 100 năm (11/08)
Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ đắc cử Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội (09/08)
Ra mắt nhóm nghiên cứu tìm kiếm lăng mộ vua Quang Trung (08/08)
Trưng bày những bức ảnh đẹp về đất nước và con người ASEAN (07/08)
Giới thiệu văn hóa dân tộc Cơ Tu tại Hà Nội (05/08)
Cuộc sống các dân tộc Việt Nam qua góc nhìn của nhiếp ảnh gia Pháp (02/08)
Tác giả " Lá thư gởi từ lòng đất " bị xâm phạm bản quyền (31/07)
Khai mạc Lễ hội giao lưu văn hóa Việt-Nhật 2017 tại Đà Nẵng (29/07)
Kiệt tác sân khấu thế giới trở lại “thánh đường nghệ thuật” ở Hà Nội (26/07)
“Dáng đứng Việt Nam” được truyền hình trực tiếp từ 4 điểm cầu (24/07)
Chương trình nghệ thuật về khát vọng hòa bình tại Quảng Trị (21/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem