Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG  

Trong "Hồn quê" của Hà Quảng không chỉ có những tình cảm xúc động của người thầy đối với học trò mà còn có sự kính trọng, lòng biết ơn và tha thiết nhớ thương, niềm mong đợi ngày trở về trường xưa, lớp cũ gặp lại thầy của học trò: "Bao năm cách trở sông sâu/ Nay về trường cũ nặng câu ân tình" (Về lại trường xưa). Tình cảm ấy được các em bộc lộ trong những dòng lưu bút: "Trang lưu bút ghi nỗi niềm xa vắng/ Là tình em nơi lớp học sân trương/ Thoáng xa mờ trong ký ức ngày xưa/ và em biết tình em luôn vương vấn/... Có những phút em thấy lòng êm ả/ Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm" (Em ghi lưu bút). Có thể nói, hình ảnh người thầy khả kính trong "Hồn quê" được Hà Quảng khắc họa rất thành công, mãi mãi làm ấm áp lòng người đọc. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/11/2017
Xem chi tiết bản tin

“TÔI NGHE”,,,của Đặng Xuân Xuyến nói gì?

“TÔI NGHE” của Đặng Xuân Xuyến nói gì?

* Nhà thơ CHỬ VĂN LONG



Ở tuổi “Cổ lai hy” rồi, trái tim chẳng dễ gì xúc động, vậy mà đọc bài thơ “Tôi nghe” của Đặng Xuân Xuyến thật khó cầm lòng. Chỉ với năm khổ thơ ngắn đưa lại những thông tin, sự kiện đã và đang xảy ra ngoài xã hội, gần như ai cũng biết, nhưng khi nó được dồn nén bằng những câu chữ thành dòng dài ngắn, thành một bài thơ, những sự kiện rời rạc kia bỗng gợi nên những tương phản buồn vui của đất nước không của riêng ai những tháng năm này. Chuyện vị quan đầu tỉnh xứ Thanh dùng bồ nhí thao túng cơ cấu chính trị tỉnh đâu còn là chuyện riêng của xứ Thanh. Cái chết một lúc ba nhân vật đứng đầu của tỉnh Yên Bái không được giải thích nguyên nhân, đâu chỉ là sự báo động của riêng Yên Bái? Chuyện tưởng không có gì ở Hà Giang:

Quan đầu tỉnh Hà Giang
Thiết lập vương triều nhà Triệu
Này thì vợ
Này em trai
Này thêm chồng em gái…


Đọc xong những câu thơ, liệu có ai nghĩ chuyện này chỉ riêng ở Hà Giang!
Còn bao chuyện tha hóa biến chất của các quan chức nhà nước cấp tỉnh, cấp trung ương, có việc đã lộ ra như nguyên thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền về hưu, mới biết ông đã can tội tham nhũng (chưa có án xét xử). Rồi ông Trịnh Xuân Thanh lãnh đạo ngành xây lắp dầu khí làm thất thoát hơn 3.000 tỷ, đơn vị vẫn được hai lần tặng thưởng huân chương, phong tước anh hùng, để điều chuyển về làm phó chủ tịch tỉnh nọ, lại đắc cử nghị viên quốc hội mới bị phát hiện...
Mừng cho ngòi bút tác giả bài thơ “Tôi nghe” nếu không vững tay nghề sẽ đem kể hàng loạt những vụ tham nhũng biến chất như thế, bài thơ sẽ biến thành một “bản trường ca bất hảo” trường thiên… đọc sẽ nhàm chán bởi bản chất của xã hội, dù tha hóa đến đâu vẫn còn lại bao điều tốt đẹp, vị tha, cao cả.
Và đoạn thơ thứ tư bất ngờ xuất hiện:

Tôi nghe...
Đứa trẻ Gia Lai chết trong tức tưởi
Ba năm tới trường bằng mượn áo rách của anh
Bà Lò Thị Phanh
Bệnh viện trả về
Không tiền thuê xe
Xác cuốn chiếu
Gập ghềnh xe thồ hơn trăm cây số.


Một em bé ba năm tới trường với chiếc áo đi mượn, lại là chiếc áo rách và chiếc áo rách ấy theo em cả lúc xuống mồ. Hỏi còn gì tủi cực hơn cho một tâm hồn ngây thơ trong sáng, và một kiếp người! Bàng hoàng hơn, ở thế kỷ 21 này và ở Việt Nam mình mà có hình ảnh một người chết ở bệnh viện, không có tiền thuê xe, cuốn trong chiếc chiếu, chở xe thồ hơn trăm cây số!
Tám câu thơ gợi hình ảnh tương phản với ba đoạn thơ trên về màu sắc sáng tối làm nên bức tranh toàn cảnh sinh động mà lâu nay mỗi khi nghĩ đến thi ca người ta có cảm giác nó là thứ nghệ thuật đã tách ra, đứng bên lề cuộc sống thì nay nó lại nhập cuộc vào vui buồn thao thức lương tri.
Tám câu thơ ngắn liệm trọn số phận con người nghèo khó ở bất cứ nơi nào khi mà cuộc sống chưa có công bằng bác ái, ở bất cứ nơi nào mà bọn quan tham còn được che đậy bởi những lời nói ngoài môi “vì Đảng, vì dân”!
Bài thơ không cần đoạn thứ năm:

Tôi nghe...
Những mảnh đời khốn khó
Những anh Vươn sắp trơ lì hãi sợ
Có câu tức nước ắt vỡ bờ
Khi niềm tin rạn vỡ.


Bởi chỉ bốn đoạn trên nó đã gây được xung lực, nó đã gợi lên cho người đọc, dù vô tâm đến đâu cũng phải khơi dòng không thể để “tức nước vỡ bờ”. Nhìn lại những trận đại hồng thủy từng qua, cuối cùng vẫn lại dân đen chìm nổi cùng với đau thương gánh chịu.


CHỬ VĂN LONG
( Thanh Trì, Hà Nội.)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
TRẦN HẠ VI " “TÌNH NHÂN Ơ ! " (16/11)
THÂN PHẬN DI DÂN VÀ XUNG ĐỘT VĂN HÓA TRONG VĂN HỌC VIẾT VỀ ĐỀ TÀI THA HƯƠNG (12/11)
TRẦN HẠ VI (06/11)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN “ CHẤP CHỚI ” (03/11)
TRAI ANH HÙNG GÁI THUYỀN QUYÊN (26/10)
HÀ QUẢNG "HỒN QUÊ" TRĨU NẶNG TÌNH YÊU THƯƠNG (26/10)
TẢN VĂN VIỆT HÀNH TRÌNH MỘT THẾ KỈ (22/10)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN NÍU DẢI YẾM VỀ CÕI YÊU (17/10)
NGUYÊN LÊ “MỘT NGÀY VỀ THÁP CỔ” (12/10)
"Mộ phần tuổi trẻ " - một cuốn sách nhiều sai sót (07/10)
HOA QUỲNH BIỂU TƯỢNG Ý NGHĨA VÀ TRUYỀN THUYẾT (03/10)
Trần Mai Ngân " Giấc Thụy Du” (02/10)
Bàn thêm về “hậu hiện đại” ở Việt Nam (28/09)
NGUYỄN KIM HUY DỊU DÀNG DÒNG SÔNG TUỔI THƠ (24/09)
PHONG CÁCH BÌNH THƠ CỦA CHÂU THẠCH (21/09)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem