Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH"  

Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có một miền quê, một vùng đất để nhớ, để thương. Nơi ấy có dòng sông, con đò, bờ biển dài mênh mang cát trắng… Ở đấy có những con người mà ta đã từng gắn bó, gần gũi, yêu thương, neo lại trong đời bao kỉ niệm êm đềm, dẫu năm tháng đã qua vẫn không bao giờ phai mờ trong ký ức. Đọc tập thơ “Đêm tự tình” của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch tôi thật sự đồng cảm với anh, trong từng trang sách thấm đẫm những giai điệu - cảm xúc dạt dào sâu lắng, chân thành, nồng ấm mà anh giành cho bạn bè, quê hương, với người mà mình từng yêu mến. Thông điệp ấy đã nói lên lòng thiết tha sâu nặng trong tập thơ “Đêm tự tình”. (PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 26/9/2018
Xem chi tiết bản tin

CHẾ LAN VIÊN XÚC PHẠM HỘI AN CỦA TÔI !?

CHẾ LAN VIÊN XÚC PHẠM HỘI AN CỦA TÔI !?


* hoàng lộc



Chế Lan Viên là Thi sĩ ở Điêu Tàn.
Sau 1945, ông dần rời xa sự hồn nhiên của Thi sĩ, trở thành người Cộng Sản khôn lõi, là "nhà thơ trí tuệ" bậc nhất Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa
Bài thơ Hội An, ông viết ở bệnh viện Chợ Rẫy năm 1988, ghi tặng hoạ sĩ Lưu Công Nhân - thế này đây:

HỘI AN

Hội An chẳng là quê
Mà là hương, khổ thế
Quên quê , ai có thể
Hương ư? Ôi dễ gì

Fhephô , ta phe nào?
Ôi , A Di Đà Phật!
Cái phe toàn nước mắt ,
Chỉ phô toàn khổ đau!

Yêu ở đâu thì yêu
Về Hội An xin chớ
Hôn một lần ở đó
Một đời vang thủy triều

Xin chớ hôn gần bể
Từng đêm sóng đuổi người
Hồn ta hóa tượng Hời
Nữa khôn rồi nửa dại

“ Anh là khỉ chùa Cầu “
Mắng xong anh , em khóc
Hương chùa hay hương tóc
Mắng khỉ mà người đau

Thế rồi ta xa nhau
Anh lên đài Vọng Hải
Tìm em mùa hoa dại
Hoa đây còn em đâu?

Không cần gặp Thiên Tào
Đòi một đời hạnh phúc
Chỉ cần cùng nhau khóc
Một giờ trong cao lầu


Đọc bài thơ, tôi xin có vài ý kiến như sau:

1/ Khổ thơ mở đầu, đọc tưởng là lời ca ngợi, nhưng thực chất mang hơi hướm tuyên truyền rất rẻ tiền?. Cứ thay vào một địa danh khác, đọc thử nghe chơi:

Ôi Huế chẳng là quê
Mà là hương, khổ thế

hay là:

Cần Thơ chẳng là quê..

Đà Nẵng chẳng là quê.

Có nghĩa là thơ về Hội An mà không có gì riêng, đặc biệt của Hội An?

2/ Khổ thứ hai, Chế Lan Viên chẻ chữ Faifoo ra để....đấu tranh giai cấp.
Tương truyền khi bến cảng Hội An còn đón tàu thuyền ngoại quốc ghé bán buôn - thuỷ thủ nước ngoài thấy ngư dân Cửa Đại ngoài biển, hỏi có PHẢI PHỐ đây không - mà có từ Faifoo xuất hiện,
Người dân Hội An hiền hoà, sống nương tựa nhau chừng nấy người trong một phố nhỏ 1km vuông - chưa từng nghe nói chia phe chia đảng. Cái "phe toàn nước mắt" của Chế là phe nào - hỏi thử người Hội An có ai từng biết không?

3/ Khổ thứ ba:

Yêu ở đâu thì yêu
Về Hội An xin chớ
Hôn một lần ở đó
Một đời vang thủy triều


Người ta làm kiếp tình nhân, cứ mong được một đời như thế. Còn ông Chế lại khuyên người ta không nên yêu ở Hội An vì sẽ phải gặp....tình lớn. Không phải nòi tình thì đừng nói chuyện yêu. Và đã yêu ở Hội An thì nhất định phải dành cho...nòi tình!

4/ Những ý thơ như:

Hồn ta hóa tượng Hời
Nữa khôn rồi nửa dại


Tượng Hời làm chi có ở Hội An mà hoá?

Và rồi ta xa nhau
Anh lên đài Vọng Hải
.

Người chưa từng biết Hội An, có thể nghĩ Vọng Hải Đài ở Hội An rồi! Đây là khổ thơ lạc đề của bài thơ?

5/ Cao lầu chỉ là món ăn truyến thống của phố cổ Hội An. Trước 1988, Hội An không có cao lâu (lầu cao). Chế Lan Viên nghe cao lầu Hội An, tưởng là lầu cao Hội An. Thì ra, ông Chế chỉ nghe mà chưa biết món ăn này?

Không cần gặp Thiên Tào
Đòi một đời hạnh phúc
Chỉ cần cùng nhau khóc
Một giờ trong cao lầu .


Hội An làm chi có chỗ "lầu cao" này để trai gái có thể ôm nhau khóc?
Trước 1975, chỉ duy nhất khách sạn Cao Thắng có lầu - nhưng chắc không lứa đôi nào vào đó để... ôm nhau mà khóc cả!

Cao Chu Thần qua Hội An, có viết bài Du Hội An phùng Vị Thành ca giả, tặng một ca sĩ cùng quê lưu lạc nơi này. Chế Lan Viên viết Hội An để chỉ tặng cho Lưu Công Nhân, hoạ sĩ có thời chuyên vẽ Hội An. Bài thơ tặng bạn ông, lại nói nhiều về cái tình và con người Hội An khiến tôi thấy như bị... xúc phạm. Muốn la lớn với ông rằng: không biết về Hội An nhiều và không thấm được đời sống và tình người, tình yêu nơi đây, xin ông chớ...vọng động!

Xin cảm ơn...nhà thơ lớn. Và xin lỗi Thi sĩ của Điêu Tàn.


1-2018

hoàng lộc

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
ÁI DUY "thương nhau hai tiếng cố nhân" (17/09)
“MỢ HỮU” của TRẦN NHUẬN MINH (14/09)
ĐẶNG XUÂN XUYẾN... “LỠ” (06/09)
Khái quát văn học Bình Định 43 năm (1975 – 2018) Diện mạo & Thành tựu (26/08)
Khi văn chương là một vấn đề (21/08)
THỤY SƠN " Vàng thu ta rụng cội tà huy xưa " (17/08)
LÊ GIAO VĂN..." ƯỚC CHI ” (14/08)
Thơ của một người Quảng… (08/08)
"HẠ ĐỎ "ĐONG ĐẦY CẢM XÚC TINH KHÔI MỘT THUỞ HỌC TRÒ... (01/08)
Hơi thở của núi rừng trong bài thơ CHUNG của ĐẶNG XUÂN XUYẾN (26/07)
“Vườn”- Một mảnh tâm hồn Việt (14/07)
“Thơ là một lạng cảm hứng cộng với một tạ mồ hôi” (08/07)
Ca Dao NT..." MỘT RẺO CHIỀU” (29/06)
Nguyễn Vỹ - nhà báo với ý thức dấn thân trong cái nhìn của các nhà nghiên cứu ở miền Nam (1954 – 1975) (24/06)
BÙI CỬU TRƯỜNG ..." liêu xiêu bước vội ..." (19/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem