Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 19/2/2018
Xem chi tiết bản tin

CHẾ LAN VIÊN XÚC PHẠM HỘI AN CỦA TÔI !?

CHẾ LAN VIÊN XÚC PHẠM HỘI AN CỦA TÔI !?


* hoàng lộc



Chế Lan Viên là Thi sĩ ở Điêu Tàn.
Sau 1945, ông dần rời xa sự hồn nhiên của Thi sĩ, trở thành người Cộng Sản khôn lõi, là "nhà thơ trí tuệ" bậc nhất Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa
Bài thơ Hội An, ông viết ở bệnh viện Chợ Rẫy năm 1988, ghi tặng hoạ sĩ Lưu Công Nhân - thế này đây:

HỘI AN

Hội An chẳng là quê
Mà là hương, khổ thế
Quên quê , ai có thể
Hương ư? Ôi dễ gì

Fhephô , ta phe nào?
Ôi , A Di Đà Phật!
Cái phe toàn nước mắt ,
Chỉ phô toàn khổ đau!

Yêu ở đâu thì yêu
Về Hội An xin chớ
Hôn một lần ở đó
Một đời vang thủy triều

Xin chớ hôn gần bể
Từng đêm sóng đuổi người
Hồn ta hóa tượng Hời
Nữa khôn rồi nửa dại

“ Anh là khỉ chùa Cầu “
Mắng xong anh , em khóc
Hương chùa hay hương tóc
Mắng khỉ mà người đau

Thế rồi ta xa nhau
Anh lên đài Vọng Hải
Tìm em mùa hoa dại
Hoa đây còn em đâu?

Không cần gặp Thiên Tào
Đòi một đời hạnh phúc
Chỉ cần cùng nhau khóc
Một giờ trong cao lầu


Đọc bài thơ, tôi xin có vài ý kiến như sau:

1/ Khổ thơ mở đầu, đọc tưởng là lời ca ngợi, nhưng thực chất mang hơi hướm tuyên truyền rất rẻ tiền?. Cứ thay vào một địa danh khác, đọc thử nghe chơi:

Ôi Huế chẳng là quê
Mà là hương, khổ thế

hay là:

Cần Thơ chẳng là quê..

Đà Nẵng chẳng là quê.

Có nghĩa là thơ về Hội An mà không có gì riêng, đặc biệt của Hội An?

2/ Khổ thứ hai, Chế Lan Viên chẻ chữ Faifoo ra để....đấu tranh giai cấp.
Tương truyền khi bến cảng Hội An còn đón tàu thuyền ngoại quốc ghé bán buôn - thuỷ thủ nước ngoài thấy ngư dân Cửa Đại ngoài biển, hỏi có PHẢI PHỐ đây không - mà có từ Faifoo xuất hiện,
Người dân Hội An hiền hoà, sống nương tựa nhau chừng nấy người trong một phố nhỏ 1km vuông - chưa từng nghe nói chia phe chia đảng. Cái "phe toàn nước mắt" của Chế là phe nào - hỏi thử người Hội An có ai từng biết không?

3/ Khổ thứ ba:

Yêu ở đâu thì yêu
Về Hội An xin chớ
Hôn một lần ở đó
Một đời vang thủy triều


Người ta làm kiếp tình nhân, cứ mong được một đời như thế. Còn ông Chế lại khuyên người ta không nên yêu ở Hội An vì sẽ phải gặp....tình lớn. Không phải nòi tình thì đừng nói chuyện yêu. Và đã yêu ở Hội An thì nhất định phải dành cho...nòi tình!

4/ Những ý thơ như:

Hồn ta hóa tượng Hời
Nữa khôn rồi nửa dại


Tượng Hời làm chi có ở Hội An mà hoá?

Và rồi ta xa nhau
Anh lên đài Vọng Hải
.

Người chưa từng biết Hội An, có thể nghĩ Vọng Hải Đài ở Hội An rồi! Đây là khổ thơ lạc đề của bài thơ?

5/ Cao lầu chỉ là món ăn truyến thống của phố cổ Hội An. Trước 1988, Hội An không có cao lâu (lầu cao). Chế Lan Viên nghe cao lầu Hội An, tưởng là lầu cao Hội An. Thì ra, ông Chế chỉ nghe mà chưa biết món ăn này?

Không cần gặp Thiên Tào
Đòi một đời hạnh phúc
Chỉ cần cùng nhau khóc
Một giờ trong cao lầu .


Hội An làm chi có chỗ "lầu cao" này để trai gái có thể ôm nhau khóc?
Trước 1975, chỉ duy nhất khách sạn Cao Thắng có lầu - nhưng chắc không lứa đôi nào vào đó để... ôm nhau mà khóc cả!

Cao Chu Thần qua Hội An, có viết bài Du Hội An phùng Vị Thành ca giả, tặng một ca sĩ cùng quê lưu lạc nơi này. Chế Lan Viên viết Hội An để chỉ tặng cho Lưu Công Nhân, hoạ sĩ có thời chuyên vẽ Hội An. Bài thơ tặng bạn ông, lại nói nhiều về cái tình và con người Hội An khiến tôi thấy như bị... xúc phạm. Muốn la lớn với ông rằng: không biết về Hội An nhiều và không thấm được đời sống và tình người, tình yêu nơi đây, xin ông chớ...vọng động!

Xin cảm ơn...nhà thơ lớn. Và xin lỗi Thi sĩ của Điêu Tàn.


1-2018

hoàng lộc

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Đọc Trường Sa Hành của Tô Thùy Yên (15/02)
Giọng thơ Bùi Minh Vũ (09/02)
Bùi Huyền Tương với "Theo nhịp mùa đi" (03/02)
“Từ thời gian khác”, một tiểu thuyết hiện đại của Nguyễn Hiệp (27/01)
THƠ NGẮN NGỌT NGÀO NGUYỄN NHƯ MÂY    (21/01)
CÕI HỒNG thăm thẳm phận người (16/01)
Phương Uy VÀ NHỮNG IM LẶNG CỦA LỜI (05/01)
ĐỖ ÁI LIÊN – TÌM MÌNH TRONG CÕI MÊNH MÔNG (02/01)
Khai ngộ với thiên nhiên: Bashô và Octavio Paz (Awakening to the nature) (24/12)
”LỬA & HOA, BÊN BỜ NĂM THÁNG HAI NGÀN” của ĐẶNG TẤN TỚI. (15/12)
ĐỌC LẠI NHỮNG TRANG THƠ CŨ (08/12)
THẾ LỘC với " MÊ DƯỢC " (05/12)
TRẦN MAI NGÂN " “HAI CHIẾC DÉP KHÓC THẦM” (03/12)
MƠ HOÁ BƯỚM (01/12)
Phạm Thảo " Nghiêng " lòng chờ đợi câu thơ (28/11)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem