Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu  

Gần 50 năm đi vào con đường sáng tạo thơ ca, Nguyễn An Bình vẫn viết về quê hương và tình yêu. Thấm đẫm tình cảm, bình dị, sâu lắng là nét đặc trưng của thơ Nguyễn An Bình. "Thơ tình" là thi phẩm là thi phẩm thứ 8 của NGUYỄN AN BÌNH, vừa được NXB NHÂN ẢNH phát hành trên hệ thống toàn . Tiếp xúc với "Thơ tình" chúng ta bắt gặp những trang thơ của tình yêu lung linh sắc màu, những hoài niệm của một thời đáng yêu trong cuộc đời. "Thơ tình" Nguyễn An Bình nhiều cung bậc, tình cảm trải dài theo tuổi đời. Người đọc bắt gặp tâm sự của chính mình trong những câu thơ của anh...(LÊ NGỌC TRÁC) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/7/2018
Xem chi tiết bản tin

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông,người có những bài tình ca

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông,
người có những bài tình ca
của một thời…



+ Trần Hữu Ngư


Anh Nguyễn Văn Đông,
Anh đã ra đi…
Em xin gởi bài viết này theo anh như một tiếc thương vô vàn!
Vĩnh biệt anh.


...Sáng 30.4.2016, tôi đến thăm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. Tháng tư này là đúng 41 năm và sau tháng 4/1975 anh đã mất 10 năm đi học tập cãi tạo như các sĩ quan khác. Tôi đến thăm anh nhiều lần và muốn phỏng vấn anh , nhưng lần nào cũng bị anh từ chối. Được biết không phải anh từ chối riêng một mình tôi, mà anh đã từ chối rất nhiều nhà báo, kể cả những chương trình trực tiếp ghi hình ở hải ngoại.
Anh nói rằng, từ chối những cuộc phỏng vấn ấy anh mất cả tinh thần lẫn vật chất, nhưng biết làm sao hơn vì mình là người “của muôn năm cũ”. Nghĩ lại, cuộc đời này dẫu sao cũng còn nhiều người tốt, vì tốt nên anh em mình vẫn còn sống đến ngày hôm nay (anh cười)! Chúng ta là những con chim đã một lần trúng đạn nên rất sợ cành cong, và cho dù thời gian sẽ làm lành vết thương, nhưng tiếc rằng chúng ta không còn trẻ nữa…
Lần này, đúng vào dịp 30.4.2016, tôi nhắc lại chuyện cũ “Muốn phỏng vấn anh”, anh nhìn tôi rồi nói không do dự: Đồng ý! Tôi ngạc nhiên, nhưng anh cười: Đây là cuộc phỏng đầu tiên dành cho em, vì em hiểu nhạc anh và em cũng đã thấm thía những tháng năm “làm lại cuộc đời” như anh sau 1975, đặc biệt cuộc phỏng vấn này dành cho em, một nhà báo “không có báo!” (anh lại cười).
Hôm nay, đúng vào dịp 30.4, người phỏng vấn và người được phỏng vấn hai mái đầu đều đã bạc, thời gian đi nhanh hơn đường truyền Internet, mới đó mà đã… 41 năm!
Anh từ chối đi diện HO, anh nói anh đã đi nhiều rồi ở đâu cũng không bằng quê mình nhất là anh có nhiều kỷ niệm của một thời trai trẻ đầy sóng gió… Gia đình anh có một cửa hàng “bách hoá” ở đường Nguyễn Trọng Tuyển, vợ anh buôn bán cũng đủ sống, còn anh vẫn tiếp tục sáng tác nhạc, thỉnh thoảng có bạn bè, những người yêu mến nhạc anh đến thăm, thấy cũng vui! Anh nói, chỉ có âm nhạc mới làm khuây khỏa tâm hồn và âm nhạc còn làm lành những vết thương. Cuộc đời này tất cả rồi sẽ cũ và già, riêng âm nhạc thì mới và trẻ mãi, và… âm nhạc đã làm cho chúng ta gần nhau hơn như anh và em đây! Và anh lưu ý: chỉ phỏng vấn về âm nhạc thôi nhé! Tôi trả lời rằng, dạ vâng, em tìm đến anh bao nhiêu lần rồi cũng chỉ vì âm nhạc!

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông là một hiện tượng từ khi nhạc phẩm “Chiều mưa biên giới” ra đời 1956. Ngoài “Chiều mưa biên giới”, anh còn rất nhiều bản nhạc, mà đó là “những bài ca không bao giờ quên”! Anh là chứng nhân của “thời sự văn nghệ” và là chủ nhân những tình khúc lãng mạn của một thời mà hơn nửa thế kỷ đi qua, nhưng người nghe khó mà quên được… Anh là người dễ mến, dễ gần, nhưng rất kín tiếng, không thích ồn ào…, anh đã đi qua dâu bễ của của cuộc đời, bây giờ đời đã xế chiều anh sống “an nhiên tự tại”, vì xét cho cùng vinh quang phú quý… rồi cũng chỉ là phù vân!
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này không nói hết bề dày âm nhạc và thăng trầm của cuộc đời anh, nhưng ít ra đây là những giây phút nói thật cho dù rất ngắn, ngắn nhưng thật vẫn hơn! Nói thật, tưởng dễ, nhưng cuộc đời này có mấy ai nói thật?
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông còn có bút danh khác như Phượng Linh, Phương Hà, Đông Phương Tử, Vì Dân và là soạn giả nhiều vở tuồng cải lương, anh là người thầy đào tạo nhiều ca sĩ thành danh trước 1975.
Ngồi lại bên nhau trong một buổi sáng bên ngoài trời đang hừng hực nắng, cái nắng bỏng rát của tháng tư. Sài Gòn ngày xưa… và từ những tháng ngày ấy cho đến hôm nay, chúng ta vẫn phải sống và cuộc nhân sinh này nếu ngẫm lại chỉ là phù vân: “… Trăm năm nào có gì đâu. Chẳng qua là nắm cổ khâu xanh rì!...”.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này đã phần nào giải tỏa được những ngộ nhận về anh, anh chỉ là một người lính, không phải “tâm lý chiến” như người ta đồn đại, và anh đã từng bị “trọng cấm” vì những nhạc phẩm anh viết ra làm nhụt ý chí binh sĩ.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông tuy là người lính, nhưng nhạc anh mang dấu hiệu phản chiến và cá nhân anh có cái nhìn đối lập với cuộc chiến, nên năm 1961 Bộ Thông Tin chế độ Saigon đã ra lệnh cấm phổ biến hai nhạc phẩm “Chiều mưa biên giới” và “Mấy dặm sơn khê”, và bản thân tác giả Nguyễn Văn Đông đã bị trừng phạt và ngưng chức một thời gian dài đã làm những người yêu mến nhạc anh bất bình.


Bên ngoài nắng tháng 4 Saigon đang lên… Chúng tôi xin bắt đầu:

Thưa anh Nguyễn Văn Đông, nhạc phẩm “Chiều mưa biên giới” đã làm nên thương hiệu Nguyễn Văn Đông. Trong bản nhạc có một câu kết làm người nghe hoài nghi cuộc đời: “… Lòng trần còn tơ vương khanh tướng, thì đường trần mưa bay gió cuốn…”. Nếu xét về mặt nghệ thuật, thì “Chiều mưa biên giới” đúng là một nhạc phẩm đáp ứng được nhu cầu thưởng thức của người nghe, làm xúc động hàng triệu người, vậy mà nó bị… cấm phổ biến, cấm hát. Có một điều rất buồn cười là cấm thì cấm, mà hát thì vẫn hát và Nguyễn Văn Đông cứ là Nguyễn Văn Đông?

- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông: (Với đôi mắt buồn xa xăm, anh mời tôi ly trà, phần anh hớp một ngụm nhỏ, rồi anh nhỏ nhẹ như nói với chính mình): Năm 1956, tôi mang cấp bậc Trung úy đảm nhiệm chức vụ Trưởng phòng hành quân của Khu chiến Đồng Tháp Mười, nằm trong “chiến dịch Thoại Ngọc Hầu” do tướng Dương Văn Minh làm Tư lệnh. Chính tại Đồng Tháp Mười, vùng địa linh nhân kiệt, đã gợi hứng cho tôi viết một loạt ca khúc về đời lính như Phiên gác đêm xuân, Sắc hoa màu nhớ, Chiều mưa biên giới, Súng đàn…
Với trách nhiệm là một sĩ quan phụ trách hành quân, tôi đề xuất các phương án tối ưu. Tôi đã dẫn đầu toán biệt kích đi điều nghiên chiến trường dọc theo biên giới Cambot – Việt nam. Trên đường hành quân từ vùng Tam Giác Sắt trở về hậu tuyến, đoàn chúng tôi lâm vào cảnh trời chiều miền biên giới khi những cơn mưa dập xuống xối xả như thác ngàn và gió thốc tạt ngang như muối xát vào thịt da. Trên cánh đồng hoang vắng tiêu sơ không nơi ẩn trú mà tiền đồn xa xôi mờ nhạt ở cuối chân trời, tôi nghe trong lòng mình dâng lên nguồn nhạc cảm, những trường canh đầu tiên “Chiều mưa biên giới anh đi về đâu” xuất hiện trong đầu, tôi vội ghi lại. Và cho mãi đến năm 1960, nhạc phẩm Chiều mưa biên giới nổi tiếng qua tiếng hát nghệ sĩ Trần Văn Trạch tại nước Pháp trên Đài phát thanh Europe No 1, mang lại cho tác giả một hợp đồng hợp tác thương mại đầu tiên giữa Việt Nam với ngoại quốc. Nhưng ít người biết điều này: Chiều mưa biên giới cấm hát từ thời Ngô Đình Diệm, và tác giả của nó cũng bị bầm dập vì nhạc phẩm này, và tôi có tên trong danh sách những nhạc sĩ “phản chiến”.

Thưa anh, “Chiều mưa biên giới” có một câu làm người nghe khó quên:“… Lòng trần còn tơ vương khanh tướng, thì đường trần mưa bay gió cuốn còn nhiều anh ơi..”…

- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông: Công hầu khanh tướng nó ăn rễ rất lâu đời ở đất nước ta. Lịch sử đã chứng minh “khanh tướng” có đôi khi làm nghiêng ngã cả một triều đình…

Và anh Đông ơi, còn một nhạc phẩm nữa cũng làm cho người nghe thắc mắc đó là “Nhớ một chiều xuân”. Trong nhạc phẩm này ở đoạn điệp khúc: “… Người về còn nhớ khúc hát/ Người yên dấu bên bờ thành Vien/ Lòng này còn luyến tiếc mãi/ Đêm xuân dài mà ai có hay”…. Đẹp. Trong sáng. Lãng mạn. Bao năm rồi, người nghe muốn biết đây là câu chuyện hư cấu hay là thật?

- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông: Hỏi câu này làm tôi nhớ những kỷ niệm êm đềm cách đây gần 50 năm. Đó là thời gian năm 1957, tôi được đi tu nghiệp khóa Tham mưu Chỉ huy ở quần đảo Hawaii, nơi có thành phố Honolulu thơ mộng và bãi biển Wakiki nổi tiếng thế giới. Những ngày nghỉ tôi ra chơi ở bãi biển, tôi làm quen với cô gái địa phương có tên là Gina, cô có một vẻ đẹp khác thường làm tôi để ý, sau này hỏi ra mới biết nàng mang hai dòng máu Indo-Franco. Cô gái này có một Kiosque bán đồ lưu niệm trên bờ, khách du lịch tắm biển ghé mua những vỏ sò trang trí làm đèn ngủ hay chậu san hô kết đèn chớp tắt.
Những ngày tiếp theo, khi nào ra bãi biển tôi cũng mang theo cây đàn Hạ uy di đến quán đàn cho cô nghe. Gina thích nhất bài “A beautiful Vienna”, tạm dịch là “Người đẹp Thành Viên”. Cô phải lòng và đưa tôi về nhà ra mắt bố mẹ. Tôi hứa khi tốt nghiệp trở về nước, sẽ quay lại rước cô về làm dâu nước Việt. Nhưng… (anh thoáng buồn), “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”! Định mệnh! ( Anh hỏi tôi, định mệnh, em có tin không? Tôi trả lời rằng: Tin, nhất là trong tình yêu!).
Mùa xuân năm sau, từ nơi quê nhà nhớ về chốn cũ có người con gái ngóng trông, tôi chạnh lòng ghi lại nỗi niềm trong bài tình ca “Nhớ một chiều xuân”.
Bài hát nghe như có từng lượn sóng nhấp nhô tràn vào bờ cát trắng Wakiki do tôi đánh chập Arpeze, vuốt đàn Hạ uy di tạo ra dáng vẻ lớp sóng đùn đẩy nhau cùng lời chào ALOHA mang âm điệu địa phương lưu luyến bước chân du khách. Lệ Thanh là ca sĩ đầu tiên hát Nhớ một chiều xuân, ghi âm vào dĩa 33 tours của Hãng dĩa Việt Nam vào năm 1959.
Mỗi lần nghe lại nhạc phẩm này, biết bao kỷ niệm vui buồn hiện về trong tôi, và ngay trong giờ phút này, không biết Gina còn sống hay đã chết, nếu còn, chắc cũng già lắm rồi!

Thấy anh thoáng buồn, tôi chuyển “ton”: Thưa anh, người ta biết Nguyễn Văn Đông là nhạc sĩ sáng tác ca khúc, ít ai biết anh đã viết nhạc nền và đạo diễn trên 50 vở tuồng cải lương nổi tiếng như: Nửa đời hương phấn, Đoạn tuyệt, Tiếng hạc trong trăng, Sân khấu về khuya, Tướng cướp Bạch Hải Đường, Mưa rừng…Chắc có điều gì hấp dẫn lắm nên từ tân nhạc anh chuyển sang cải lương?

- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông: Thú thật, đây là con số kỷ lục mà chưa có soạn giả và đạo diễn nào sánh kịp (anh cười). Ngày ấy với một niềm đam mê mãnh liệt tôi làm việc không câu nệ thời gian. Tôi nghĩ tại sao không kết hợp giữa tân nhạc và cổ nhạc để thành một trường phái “Tân cổ giao duyên”? Sau một thời gian suy nghĩ, tôi là người tiên phong nghiên cứu, sáng tạo ra khuôn mẫu định hình cho loại âm nhạc này và nó ra đời từ đầu thập niên 1960, đã mang lại luồng gió mới cho sân khấu ca cổ Cải lương.
Ngoài ra, tôi còn có một công trình âm nhạc đồ sộ khác là chương trình “Dân ca 3 Miền Việt Nam” mang tầm vóc quốc tế do Hãng dĩa và Băng nhạc Continental thực hiện năm 1974 nhằm giới thiệu âm nhạc ca cổ Việt Nam ra thế giới. Tôi chưa kịp ra điều trình trước Ủy ban của Unesco thì cuộc chiến đã thay đổi từ tháng 4/1975.

Và anh cũng là người đào tạo rất nhiều ca sĩ đã thành danh trước 1975?

- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông: Tôi là người được đào tạo từ trường Thiếu sinh quân Việt Nam. Sự nghiệp âm nhạc của tôi bắt đầu từ lúc còn rất trẻ, vì từ năm 1950, tôi là Trưởng đòan Văn nghệ Vì Dân gồm những thành viên nghệ sĩ tài danh bậc nhất ở Miền Nam, đã dàn dựng nhiều chương trình mang tầm vóc quốc gia.
Đến năm 1958, tôi là Trưởng ban Tiếng Thời Gian của Đài phát thanh Saigon. Lúc bấy giờ tôi còn rất trẻ, ngoài việc binh lính, tôi là người đi tiên phong trong việc thực hiện một loạt Album đặc biệt riêng cho từng ca sĩ, giúp cho các tài năng trẻ thăng tiến trong nghề nghiệp như: Album Sơn ca 5 tiếng hát Phương Dung, Sơn ca 6 Giao Linh, Sơn ca 7 Khánh Ly – Trịnh Công Sơn, Sơn ca 8 Sơn Ca, Sơn ca 9 Lệ Thu, Sơn Ca 10 Thái Thanh…

Còn rất nhiều điều muốn hỏi thêm anh như tình bạn giữa anh và quái kiệt Trần Văn Trạch, nhạc sĩ Lê Thương và nhiều nhân vật nổi tiếng khác cùng thời với anh, nhưng thấy anh đã mệt vì “trái gió trở trời”.
Anh đưa tay mở máy cho tôi nghe nhạc phẩm Chiều mưa biên giới qua giọng ca Hà Thanh. Những ngón tay anh khô gầy và tật nguyền gõ xuống bàn theo nhịp, đôi mắt anh thoáng buồn và nói vừa đủ nghe: Hà Thanh, cô ca sĩ có giọng hát “không đụng hàng”. Thỉnh thoảng mình nghe lại nhạc mình để sống với kỷ niệm!
… Đêm đêm chiếc bóng bên trời
Vần trăng xẻ đôi
Vẫn in hình bóng một người
Xa xôi cánh chim tung trời
Một vùng mây nước
Cho lòng ai thương nhớ ai
… Lòng trần còn tơ vương khanh tướng
Thì đường trần mưa bay gió cuốn…


Tôi chia tay Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, bên ngoài nắng đã lên cao và tháng 4 của 41 năm trước… mới đó mà đã về. Tôi hát mấy câu trong nhạc phẩm “Phiên gác đêm xuân” của anh và xin tạm biệt anh: … Bấy nhiêu tình là bao nước sông/ Trời thương nhớ cũng vươn mây hồng…
Kính chúc anh được nhiều sức khỏe để rong chơi cuối trời phiêu lãng…

(Saigon, đường Nguyễn Trọng Tuyển sáng 30.4.2016)
TRẦN HỮU NGƯ
thực hiện

(Trích trong tùy bút “Ủa, sao kỳ lạ vậy” xuất bản tháng 12/2016)

trong hình : Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Đinh Tiến Luyện ..." Họa sĩ trường phái mắt to " (02/07)
Đoàn Thạch Biền... những ân tình còn đó !… (26/06)
Câu chuyện nhạc sĩ Phạm Duy và đêm nhạc “Ngày trở về” (18/06)
Phạm Chu Sa .. MỘT THỜI CHƯA XA (11/06)
TÔ LANG( TÔ KIỀU NGÂN), TIẾNG SÁO TRÚC LÀM MÊ HOẶC LÒNG NGƯỜI (05/06)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ : NHÀ VĂN SƠN NAM, ÔNG VUA ĐI BỘ (01/06)
Trần Yên Hòa, hơn năm mươi lăm năm thơ (25/05)
Quyển thơ nạm ngọc dát vàng xa hoa nhất thế giới (17/05)
Chuyện tình nhạc sĩ Châu Kỳ: Thương cả giọt lệ đài trang (12/05)
20 NĂM NHÀ THƠ TÌNH NGUYÊN SA VĨNH VIỄN RA ĐI (03/05)
Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Ám ảnh nàng Kiều… (25/04)
Nhà thơ Đông Hồ: Một đời không bằng phẳng (19/04)
TRẦN PHONG GIAO... và " một thời " tạp chí VĂN (12/04)
Maksim Gorky trong hồi ức của người cháu gái (07/04)
Trịnh Công Sơn: một thời "Biển nhớ" (31/03)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem