Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/10/2018
Xem chi tiết bản tin

TƯỞNG NHỚ HỌA SĨ CHÓE

TƯỞNG NHỚ HỌA SĨ CHÓE


+ TẦN HOÀI DẠ VŨ



Tôi quen với Họa sĩ CHÓE từ đầu năm 1991, khi đang làm Thư ký Tòa soạn Báo Thanh Niên. Lúc bấy giờ, anh hay lui tới tòa soan báo, để đưa tranh biếm họa của anh. Và, tôi thật may mắn được kết bạn với anh, người họa sĩ tài danh.
• Họa sĩ CHÓE, tên thật là NGUYỄN HẢI CHÍ. Anh sinh ngày 11 tháng 11 năm 1943 tại Cái Tàu Thượng, tức làng Hội An thuộc tổng An Thạnh Thượng, quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc (từ năm 1957 đến nay là xã Hội An thuộc quận và sau đó là huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang). Sau đó gia đình anh chuyển về dưới chân Núi Sam, thuộc xã Vĩnh Tế, quận Châu Phú, tỉnh Châu Đốc (nay đã chia thành xã Vĩnh Tế và phường Núi Sam cùng thuộc thành phố Châu Đốc, tỉnh An Giang).
Do hoàn cảnh gia đình rất nghèo, anh phải nghỉ học từ năm lớp 2, đi làm kiếm sống từ năm 9 tuổi.
Năm 1963, anh bắt đầu làm thơ đăng báo, vì yêu say mê cô Nguyễn Thị Kim Loan, người sau này trở thành hiền thê của anh..
Năm 1966, anh được báo Tiền Tuyến trao giải "Truyện ngắn xuất sắc nhất." .
Về chuyện vẽ tranh, bắt đầu là anh đi học và vẽ các bảng hiệu quảng cáo, với một thầy vẽ ở chợ huyện. Đấy gần như là công việc kiếm sống. Nhưng cuộc đời có những ngã rẽ thật lạ lùng. Một buổi sáng, năm 1969, đang ngồi cà phê cóc trên vỉa hè với nhà thơ Viên Linh, nhân người họa sĩ trình bày của báo Diễn Đàn bỏ việc, nhà thơ Viên Linh - đang làm chủ bút của Diễn Đàn - mới đề nghị anh CHÓE làm họa sĩ cho báo. Nễ nhà thơ Viên Linh, anh "liều mạng" nhận lời. Không ngờ anh vẽ rất đạt, chủ bút Viên Linh hoàn toàn thích thú và mừng rỡ nữa, vì đã không mong mà có được họa sĩ phục vụ cho báo Diễn Đàn. (Tôi muốn mở một dấu ngoặc để nói điều này, ngay khi mới học lớp Đệ Ngũ (lớp 8), tôi đã đọc và thuộc lòng hai câu lục bát "rất hiện dại" của nhà thơ Viên Linh: "Cây dài bóng xế đi đo, Buồn thanh niên đứng co ro phố dài". Hai câu thơ ấy cứ ở lại mãi trong tâm hồn tôi, cho tới tận bây giờ !). Khi lần đầu vẽ cho tờ Diễn Đàn, chưa biết ký tên gì, thì nhà thơ Viên Linh "mở đường": "Cậu tên Chí, thôi thì ký là CHÓE đi !". Ngồi cà phê, kể với tôi chuyện ấy, họa sĩ CHÓE còn nói, dân miền Nam tụi tôi chỉ nói "cãi nhau ỏm tỏi", chứ có nói "cãi nhau chí chóe" như người Bắc đâu ! Nhưng nghĩ kỹ, thấy CHÓE cũng lạ, rất "kêu" nữa, nên tôi đồng ý. Thế là cái tên CHÓE ra đời. Nhưng phải tới năm 1971, khi chuyển qua cộng tác với báo Sóng Thần của Chu Tử, cái tên CHÓE mới thực sự được biết tới, và nổi tiếng. Các tranh biếm của CHÓE được các báo danh tiếng thế giới như The New York Times, Newsweek...chọn đăng .
Trong giai đoạn nóng bỏng của chiến tranh Việt Nam, anh đã vẽ nhiều nhân vật nổi tiếng, như: Richard Nixon, Henry Kissinger, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Trần Văn Hương, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ... Một số tranh của anh đã đụng đến vấn đề nhạy cảm, do đó CHÓE bị chính quyền VNCH bắt giam, từ tháng 2 năm 1975. Thời gian ở tù, cả ngày anh chỉ chơi cờ tướng, đọc truyện kiếm hiệp rồi anh tự học đàn và sáng tác nhạc trong thời gian đó.
Sự kiện lịch sử 30 tháng 4 năm 1975 diễn ra, họa sĩ CHÓE tự thoát khỏi nhà lao, sau 3 tháng ở tù. Mấy tháng sau, anh được nhận vào làm ở báo Lao động Mới, với nhiệm vụ trình bày tờ báo.
Tháng 4 năm 1976, họa sĩ CHÓE có tên trong danh sách những tên “biệt kích văn hóa”, trong chiến dịch khởi động ngày 3 tháng 4 năm 1976, một năm sau ngày chiến tranh Việt Nam kết thúc, thế là họa sĩ CHÓE bị bắt đi học tập cải tạo, cho đến cuối năm 1985. Thành ra, anh là người họa sĩ bị tù trong cả hai chế độ...
Không đi dịnh cư ở Mỹ theo diên H.O, họa sĩ CHÓE ở lại Việt Nam hành nghề vẽ tranh bán cho khách nước ngoài. Anh cộng tác với phòng tranh Tự Do tại Thành phố Hồ Chí Minh, để trưng bày và bán tranh lụa, giấy dó và tranh sơn dầu, ký tên Vân Bích.. Ít lâu sau, anh được nhiều tờ báo đề nghị cộng tác trở lại. Tranh của anh tiếp tục xuất hiện trên nhiều tờ báo và tạo được phong cách riêng trong việc phê phán những thói hư tật xấu, những tiêu cực của xã hội.
Thời gian này, anh kiếm được rất nhiều tiền nhờ cộng tác với Công ty Lam Sơn làm tranh sơn mài.
Cuối năm 2002, an được bạn bè giúp đỡ đưa sang Virginia, Hoa Kỳ, chữa bệnh.
3 giờ 50 phút sáng ngày 12 tháng 3 năm 2003, họa sĩ CHÓE qua đời tại bệnh viện Fairfax, Virginia. (Thật trùng hợp, 13 năm sau, ngày 7.1.2016, chính tại BV này, một họa sĨ nổi tiếng khác, họa sĩ ĐINH CƯỜNG, cũng đã qua đời). Lễ tang họa sĩ CHÓE được cử hành tại nhà thờ các thánh tử đạo Arlington; sau đó, được đưa về Việt Nam, an táng tại nghĩa trang nhà thờ Thánh Mẫu, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai.
Về tác phẩm, ngoài rất nhiều tranh biếm đã được đăng trên các báo, tranh của anh còn được tuyển chọn, thu thập trong các tác phẩm :
Sách
• The World of Choé (Thế giới của Choé), do nhà báo Mỹ Barry Hilton đã thu thập một số tranh biếm họa của anh, do nhà xuất bản Glade Publications ấn hành tại Mỹ năm 1973.
• Lai rai vẽ viết - bút ký (Nxb Lao động, 1992)
• Tử tội - tuyển tập tranh hí họa, thơ, văn, nhạc (nxb Tiếng quê hương, Hoa Kỳ, 2001)
• Nghề cười, tuyển tập tranh, thơ, văn, nhạc (Nxb Văn hóa Văn nghệ, 2013)
• Một số ca khúc
• Ngả lưng trên đồi, Gió, Mưa, Khi dứt cơn mưa, Dù ta xa nhau, Bên vườn nhà em, Khi đến cuối đời.
Trong sự nghiệp lớn lao của mình, họa sĩ Choé đã được nhiều lần vinh danh: :
• Năm 1966, CHÓE được báo Tiền tuyến trao giải "Truyện ngắn xuất sắc".
• Năm 1973, nhà báo Mỹ Barry Hilton đã thu thập một số tác phẩm của anh, in thành sách phát hành tại Mỹ dưới tên "The World of Choé" (Thế giới của Choé) và gọi ông là "cây biếm hoạ số 1 của Việt Nam",
• Năm 1973, tuần báo New York Times bình chọn Chóe là một trong 8 họa sĩ biếm họa xuất sắc trên thế giới của thập niên 1970.
• Năm 1995, Choé được Phó tổng lãnh sự Nhật Bản mời tham dự cuộc triển lãm tranh quốc tế với chủ đề "Phụ nữ nước tôi" tổ chức tại một số thành phố ở Nhật.
• Anh được tuần báo L'Hebdo của Pháp chọn là một trong 6 người Việt tiêu biểu từ 1975 tới 1995.
• Năm 1996, họa si CHÓE có cuộc triển lãm tranh tại Pháp. Khi tới thăm Roma, anh được đặc ân diện kiến Đức Giáo hoàng John Paul II tại Tòa thánh Vatican.
• Năm 2004, 29 tranh chân dung của Choé về những người phụ nữ đoạt giải thưởng Nobel được trưng bày ở Stockholm nhân "Ngày Việt Nam" ở Thụy Điển.t
Tôi có cái may mắn được họa sĩ CHÓE vẽ chân dung đến hai lần.
Lần đầu, là vào một buổi sáng mùa mưa năm 1991, khi cùng ngồi trong quán cà phê Báo Sài Gòn Giải phóng. Đang ngồi trong bàn cà phê, với hai nhà báo khác, bỗng dưng anh soạn "đồ nghề" ra, và bảo: "Để tôi vẽ anh !". Thế là anh vẽ. Rất nhanh. Tôi ngồi "làm người mẫu" chỉ vào khoảng gần 10 phút. Khi bắt đầu vẽ, anh chi nói nhẹ nhàng (bao giờ anh cũng có cách nói rất nhẹ nhàng !): "Vẽ anh thì chỉ cần vẽ cái trán và lỗ mũi thôi!". Khi vẽ xong, anh dưa cho tôi và cả hai người bạn xem. Chặp sau, anh nói : "Anh có biết tại sao tôi vẽ anh, hai cánh tay khép chặt vào thân mình không?". Tôi cười và thú nhận: "Tôi chịu !". Anh bảo, cũng với sư từ tốn, nhẹ nhàng: "Tôi thấy anh là ngưòi khiêm cung, nên vẽ hai tay anh khép chặt". Anh chỉ nói giản dị thế thôi, nhưng trong lời ấy chất chứa cả những suy nghi rất chín chắn và giàu chất trí tuệ của một họa sĩ đa tài, sâu sắc. Nhìn ngoại hình, anh là người cao to, lại có râu quai nón, trông rất "ngầu"; về tác phẩm, anh được xếp vào loại "họa sĩ bướng bỉnh", như có một cuộc triển lãm tranh biếm họa ở Pháp đã gọi tên như thế. Nhưng trong đời thực, anh hiền khô, ăn nói nhỏ nhẹ, từ tốn, thực lành. Với tôi, là người nhỏ tuổi hơn, anh vẫn gọi "anh", không phải vì khách sáo, mà vì tôn trọng, như cách anh bày tỏ... Các bạn thử nhìn kỹ vào bức tranh, họa sĩ CHÓE vẽ cái bóng của thân hình tôi ngã xuống, thành hình cây bút rông... (Lớp trẻ ngày nay, có thể không biết cây bút bằng gỗ , với ngòi bút rông, nhưng những người gần 50 tuổi, tôi tin là ai cũng biết và chắc hẳn là còn nhớ thời đi học dùng ngòi bút rông ấy chấm vào bình mực mang theo)..
Khi cuốn bức vẽ lại trao cho tôi, họa sĩ CHÓE còn nói: "Tôi vẽ tặng anh, không lấy tiền nhà thơ nghèo !". Quả là anh đã nhìn thấu hoàn cảnh của tôi. Lúc ấy, tôi mới từ bỏ tất cả mọi thứ ở miền Trung, vào Sài Gòn làm báo theo dạng HĐ mới được hơn hai năm, gia tài chỉ có mấy cuốn sách. Ngoài việc làm Thư ký Tòa soạn kiêm phụ trách trang Văn học ở Báo Thanh Niên, mỗi tuần tôi phải gò người trên cái bàn máy chữ hiệu Olympic cũ kỹ, để gõ cho được 10 bài báo, chạy đi "gửi bài" ở khắp các tờ báo, hầu kiếm đủ tiền nuôi hai đứa con...

Bức tranh thứ hai, họa sĩ CHÓE vẽ tôi vào năm 1997, chỉ mấy tháng sau thì anh ngã bệnh, đột quỵ, mắt gần như mù hẳn, không còn vẽ được nữa. Tôi xuống thăm anh tại nhà anh ở đường Quang Trung, Gò Vấp, phía dưới nhà thờ Hạnh Thông Tây, nhìn thấy anh, với thân hình to lớn, râu quai nón rậm rạp, lần từng bước trong phòng, lòng tôi cảm thấy đau xót...
Người họa sĩ tài danh ấy đã từ bỏ cõi đời này hơn 15 năm rồi, nhưng tác phẩm của anh chắc chắn sẽ còn ở lại mãi với chúng ta.


TẦN HOÀI DẠ VŨ
Hình trên : Họa sĩ Chóe trên bìa sách Nghề cười ấn hành nhân 10 năm ngày mất của ông (12/3/2003 - 2013)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
HOÀNG NGỌC TUẤN- SUỐT CÕI NHÂN GIAN:” HÌNH NHƯ LÀ TÌNH YÊU” (21/09)
Hoàng Hương Trang " sen tàn để nghe tiếng mưa " (09/09)
HỌA SĨ ĐỖ DUY NGỌC- NGƯỜI TÌNH CỦA HỘI HỌA và VĂN CHƯƠNG (05/09)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ (31/08)
Kỷ niệm gặp thi sĩ ‘điên’ Bùi Giáng (28/08)
TẢN MẠN ...GIANG HỒ... (21/08)
HẠC THÀNH HOA-NGƯỜI CỦA TÌNH VĂN NGHỆ VÔ BIÊN (14/08)
Tình bạn vong niên Xuân Quỳnh – Bùi Xuân Phái (09/08)
TRẦN HOÀI THƯ- MỘT ĐỜI CẦN MẪN VỚI VĂN CHƯƠNG (04/08)
Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên và "sau lưng là những tình ơi hỡi tình" (31/07)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ (19/07)
Đinh Tiến Luyện ..." Họa sĩ trường phái mắt to " (02/07)
Đoàn Thạch Biền... những ân tình còn đó !… (26/06)
Câu chuyện nhạc sĩ Phạm Duy và đêm nhạc “Ngày trở về” (18/06)
Phạm Chu Sa .. MỘT THỜI CHƯA XA (11/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem