Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
Xem chi tiết bản tin

PHẠM NGỌC LƯ " Nhớ Làng "

PHẠM NGỌC LƯ " NHỚ LÀNG"


NHÀ THƠ PHẠM NGỌC LƯ ĐÃ QUA ĐỜI VÀO TỐI THỨ SÁU, 26.5.2017 TẠI ĐÀ NẴNG. NHÀ THƠ SẼ ĐƯỢC ĐƯA VỀ MAI TÁNG TẠI QUÊ NHÀ PHÚ VANG, HUẾ VÀO NGÀY 31.5.2017
lengoctrac.com đăng bài "PHẠM NGỌC LƯ " NHỚ LÀNG" trong hồi ký "DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ" CỦA Nhà thơ TRẦN DZẠ LỮ :

Hình bên : Nhà thơ PHẠM NGỌC LƯ (1946-2017)


Khi viết những giòng này thì Phạm Ngọc Lư vẫn đang còn chống chọi với căn bệnh quái ác.Tôi cầu mong anh sớm hồi phục.Phạm Ngọc Lư học lớp với anh trai tôi ở Nguyễn Tri Phương rồi sau đó lên Quốc Học.Tôi bỏ Huế, xa Đà Nẵng không biết tin gì về anh.Sau một thời gian dài thì nghe bạn bè kể anh đã lấy xong cử nhân Hán học và dạy học ở Tuy Hòa.Ở một thành phố nhỏ đáng yêu ấy chắc thích hợp với anh.Hồi ở trung học anh cũng đã viết lách và có những sáng tác trên Bách Khoa, Văn…Nhưng cho đến thập niên 70 anh mới thực sự nổi tiếng và được nhiều người biết đến qua bài thơ Biên Cương Hành đăng trên tạp chí Văn.Sau năm 1975, từ Tuy Hòa anh trôi dạt về Long Khánh.Những năm tháng ở Long Khánh anh cũng vất vả đủ nghề…rồi đậu lại với nghề tạm để mưu sinh: Sửa giày dép.Thầy giáo, nhà thơ qua cơn hoạn nạn được mấy năm.Cuối cùng, anh trở về Đà Nẵng.Nơi dừng chân vĩnh viễn này anh có nhiều bạn bè để vui sống, trải nghiệm và viết.Theo tôi biết có lẽ thời gian dạy học ở Tuy Hòa anh viết nhiều nhất.Không chỉ làm thơ mà anh còn có những truyện ngắn hay đăng các báo và tạp chí.Năm 2015 tôi về Đà Nẵng mới gặp lại anh.Vậy là chuyện cũ, chuyện mới về con người và cuộc sống ràn rụa với nhau ở cà phê VÔ BIÊN bên Sơn Trà.Tôi cũng gặp lại Nguyễn Nhã Tiên.Một bút lực tài hoa, không chỉ làm thơ, viết văn mà còn có những bài nghiên cứu công phu nữa.Bài thơ Biên Cương Hành của Phạm Ngọc Lư đã khiến tôi thảng thốt.Nhà văn Nguyễn Lệ Uyên thì có những cảm nhận như sau:…”Với tôi, Lư là người bạn thân thiết từ cuối thập niên 60 và chữ nghĩa của Lư là ‘người tình’ đích thực của tôi kể từ khi tôi đọc một loạt truyện ngắn của anh đăng trên Văn, Bách Khoa… Những nhân vật trong truyện đã mang không khí chiến tranh đi ngao du cùng trời cuối đất, khi thì dưới một mái trường quê, khi thì một làng ven biển, lúc thì một thị trấn nhỏ miền núi, bị cô lập như ‘đất trích’… Trong suốt thời gian nầy tôi chưa hề thấy anh làm thơ như những người cầm bút khác cùng thời.
“Mãi tới cuối năm 1972, tôi từ Sài Gòn về từ giã cha mẹ và các em để ‘xếp bút nghiên…’, buổi tối ngồi uống chén rượu lạt cùng với các bạn văn trước lúc chia tay, giữa chếnh choáng men say thế sự, giọng Lư hốt nhiên vang lên, nấc nghẹn:

“Biên cương biên cương chào biên cương
Chào núi rừng thăm thẳm nhiễu nhương

“Khu chiến ngày tràn lan lửa dậy
Ðá Vọng Phu mọc khắp biên cương

“Ðây biên cương ghê thay biên cương
Tử khí bốc lên dày như sương…

(Biên Cương Hành)

“Sáu mươi sáu câu thơ trong bài hành nghe sởn gai ốc, rờn rợn da gà, khắp người tựa hồ có hàng ngàn mũi kim nhức buốt thịt xương. Tôi ngạc nhiên đến thích thú. Và nó đã ám ảnh tôi 30 năm nay, có lẽ đến khi nhắm mắt xuôi tay, nỗi ám ảnh ấy chắc sẽ còn ‘dày như sương’…”
Riêng tôi thêm những dòng lục bát sâu thẳm dắt người đọc đi qua cõi thi ca đầy thích thú:

THUYỀN QUYÊN

Em từ tình sử bước ra
Y trang yểu điệu đôi tà mộng bay...

Chờ nhau gác gió lầu mây
Nghìn đêm giọt nến rơi đầy trang thơ
Nghìn đêm sông lạnh trăng mờ
Trương Chi bạc tóc bên bờ Tương giang!

Chiều nao nhất kiến hồng nhan
Chiều nay xác bướm rơi vàng mộ hoa
Áo xưa mộng mị đôi tà
Thôi đành xếp lại Nam Kha gối đầu
Mơ gì phong các, vân lâu
Mà theo chim mộng tìm nhau cuối trời!

Đêm nay nước chở thuyền trôi
Thuyền quyên em chở tình tôi xuôi dòng?
Ngày mai lặng lẽ hư không
Còn chăng... đôi hạt bụi hồng... thơ bay!

Phạm Ngọc Lư
Hay bài:
NHỚ LÀNG
Dài đêm rả rích mưa suông
Bỗng đâu dăm tiếng ễnh ương dội về...

Làng quê? Phải tiếng làng quê
Ao khô hồ cạn não nề kêu mưa
Làng xưa? Ôi tiếng làng xưa!
Tiếng trong tiếng đục mấy mùa nước nôi
Lòng tôi? Bao tiếng lòng tôi!
Tiếng câm tiếng nghẹn một thời tang thương

Mấy mươi năm ở phố phường
Đêm nay nghe tiếng ễnh ương nhớ nhà
Nhớ làng vời vợi xót xa
Nhớ quê muôn dặm chắc là đang mưa
Thấm lòng bùn đọng nước chua
Ẽnh ương đâu biết... tôi vừa bật kêu

Phạm Ngọc Lư
...


NGUYỄN VĂN GIA(GIA NGUYỄN )
Lúc này tôi lại nhớ Gia Nguyễn.Một người dạy học ở Quảng Nam tánh tình cương trực như anh chàng họ Lục ( Lục Vân Tiên ) giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha ! Và là một nhà thơ khí phách, sâu lắng tâm hồn…Tôi và Gia biết nhau trước 75 qua văn nghệ và Gia cũng rất thân với chị tôi( Lê Thị Ái Niệm ).Là người viết lặng thầm không ồn ào, đại ngôn.Tôi thích anh ở điểm này và năm 2015 về Đà Nẵng tôi đi kiếm anh.Gặp gỡ nhau và được biết thêm chị Gia cũng là người Huế chay.Một người phụ nữ giàu có tâm hồn nhưng rất mẫu mực.Điều này chính là hậu phương vững chắc để Gia tiếp tục cuộc hành trình qua thế gian.Để sống và viết…Nhà thơ,nhạc sĩ Đynh Trầm Ca viết về Gia có những đoạn như sau:
“…Có lẽ thơ là con- đường -giải –thoát của con người, không riêng cho anh,không riêng cho một người làm thơ nào.Thơ từng cứu rỗi con người.Nhà thơ Phùng Quán đã viết câu đó” Có những phút ngã lòng/Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy.” Có người khổ qua ngâm nga một điệu thơ buồn rồi lòng nhẹ tênh.Có người điên làm thơ mà tinh tấn.Có người vô vọng ,muốn tự tử đọc bài thơ (Những Trận Chết-thơ Đynh Trầm Ca) đã không chết mà tìm được lối đi.Có người trẻ đọc thơ thấy mình lớn hơn.Có người già đọc thơ thấy mình trẻ lại.Và làm thơ, theo tôi có lẽ là con đường êm ái, nhiệm mầu hơn tất cả những con đường khác.Tôi không có ý bình luận gì về thơ Nguyễn Văn Gia.Tôi chỉ cảm một nỗi niềm.Một nỗi niềm rải rác trong từng bài thơ nho nhỏ của anh.Tôi thử xâu chuỗi lại chơi cho vui.Vậy thôi.”
Sau mọi cảm nhận chia sẻ với tác giả. Tôi đường hoàng và thích thú bước vào cõi thơ của Gia khi nhận tập thơ thứ 2 anh gửi tặng: LẶNG LẼ PHÙ SA xuất bản cuối năm 2015.Như cái tựa đề của tập thơ cũng đã nói thay tâm hồn tác giả.Lặng lẽ sống.Lặng Lẽ viết và thơ chính là phù sa bồi đắp để trái tim thăng hoa, lớn dậy giữa vô vàn u minh của kiếp người.Từ đó, người thơ chính là một kiếm sĩ nhận chân đâu là Thiện.Đâu là Ác.Và đâu là cái đẹp vĩnh hằng mà người cầm viết luôn hướng tới.Gia viết nhiều thể loại nhưng tôi thích hơn cả là những bài bài thơ ngắn 5 chữ .Chữ và nghĩa cô lại.Kết tinh như đường mật.Lời ít mà ý sâu:
Như bài thơ:
THUA
Thấy việc nghĩa không làm/ Còn gì là hảo hán/ Lục Vân Tiên khóc ròng/Trước súng đan du côn
HAI MẶT :
Dối trá và sợ hãi/Đã trở thành thói quen/Cái tôi đã thành cái/Hai mặt và phân thân

TIẾN SĨ: Thời Tam Nguyên Yên Dỗ/Tiến sĩ giấy cũng có/Sau cụ chừng trăm năm/Thứ đó nhiều như…cỏ
ĐỪNG MONG MIỄN PHÍ: Tự do chẳng phải sung/Mà nằm chờ trái rụng/Thứ quý nhất trên đời/Đừng mong ai biếu không.
HIỀN THÊ: Em thật như…không khí/ Mà lắm lúc ta quên/Bỗng một hôm nhác thở/Mới tập tành ăn năn!

Sau thơ 5 chữ, tôi lượm được một bài thỡ chữ dễ thương chi lạ !

DAMOCLÈS : Trên đầu lửng lơ/Gươm treo sợi tóc/Tội nghiệp câu thơ/Con chữ bật khóc.
Suốt cả tập thơ lưa thưa vài bài lục bát.Mắt tôi đậu lại ở bài thơ:
MÀU MÂY CŨ: Chị ra ngồi giữa chợ đời/ Gánh hàng như gánh một trời thi thơ/ Chị xưa tím Huế mộng mơ/Bất ngờ dâu bể bến bờ đổi thay/Chị từ thất lạc màu mây/Chong đèn ngồi tiếc mộng ngày xuân tan
(* )
Ý thơ Ái Niệm

Qua hai tập thơ đã xuất bản, với hồn, vốn sẳn có tôi tin Nguyễn Văn Gia sẽ còn tiếp tục những tập thơ sau lung linh hồn cốt và trí tuệ hơn nữa.Thơ đã là nghiệp dĩ thì ta khó thoát khỏi Nàng Thơ, phải không Gia ? Thơ có người đam mê như một cứu cánh.Có kẻ nghĩ chỉ là cuộc chơi tao nhã để phủi bớt bụi hồng chốn trần gian.Có anh du bay theo thơ khác nào nhà ảo thuật.Có chị hát ra thi thơ cho nhẹ cõi lòng.Họ chuyển tải nỗi niềm qua mọi hình thức.Miễn sao người đọc đồng cảm, rung động đó chính là THƠ.Tôi chia sẻ với Nguyễn Văn Gia những cảm nghĩ ngăn ngắn này chỉ là tấm lòng đến với tấm lòng cùng đồng điệu…

Trần Dzạ Lữ


Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
ĐÀ LẠT... mênh mang sương khói cuộc tình (20/08)
Nhạc sĩ Vũ Thành An: Ta sống ta yêu, yêu nồng nàn.. (16/08)
Nhớ Hoàng Trung Thông (11/08)
NHÀ THƠ XUÂN DIỆU MÀ TÔI BIẾT (05/08)
Tác giả “Tôi đưa em sang sông” đã đưa 34 người tình… đi lấy chồng (31/07)
Vượt bom đạn mang báo cho con (28/07)
Ghi bên lề mấy chuyện thơ (23/07)
Chuyện tình thi sĩ Thanh Tùng: Hoa như mưa rơi rơi (18/07)
Gặp Eric Henry, một người Mỹ, nhà nghiên cứu âm nhạc Việt Nam (11/07)
Kỷ niệm về người cha - nhà thơ Quang Dũng (03/07)
Vần thơ đầu đời của "cậu bé" học lớp 3 trường làng (29/06)
Chữ viết tay của nhà văn - hình bóng thời đại đã mất? (28/06)
Các văn nghệ sĩ và trí thức nổi tiếng Việt Nam đã viết chữ như thế nào? (12/06)
ĐỒNG DƯƠNG CHIỀU, NGƯỜI NHẠC SĨ NẶNG LÒNG QUÊ HƯƠNG (05/06)
Hai tác giả gây sóng gió làng feuilleton (31/05)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem