Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”  

giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất. Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy: (TRẦN ĐỨC SƠN) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 23/8/2017
Xem chi tiết bản tin

ĐỒNG DƯƠNG CHIỀU, NGƯỜI NHẠC SĨ NẶNG LÒNG QUÊ HƯƠNG

ĐỒNG DƯƠNG CHIỀU, NGƯỜI NHẠC SĨ
NẶNG LÒNG QUÊ HƯƠNG



* TRẦN HỮU NGƯ


Hình bên :NS ĐỒNG DƯƠNG CHIỀU




Dễ chừng mười mấy năm qua tôi đã biết và gặp nhạc sĩ Đồng Dương Chiều. Thời gian đã làm tôi quên lãng vì không được tiếp xúc với anh. Nhưng mấy tháng gần đây, anh bỗng nhiên anh tìm đến tôi, và đã làm tôi thật sự cảm động.
Tôi hỏi, nguyên cớ nào mà anh tìm đến tôi? Anh trả lời rằng: “Anh đọc trên Facebook thấy tên này quen quen và viết phê bình âm nhạc được được, hay hay, ngộ ngộ, lạ lạ… chắc chơi được đây!…”, nên anh quyết chí tìm tôi!
Nhà tôi nó nhỏ như cái lỗ mũi, chỉ có một ít sách và CD, một dàn máy cùi bắp… Nhưng anh nói: “Nghe nhạc như cậu, mới viết được phê bình âm nhạc”.
Tôi là người già “ham vui”, hỏi nhà anh ở đâu và tôi theo anh về nhà anh chơi luôn một buổi trưa hôm mới gặp nhau.
Điều cảm động trong tôi là khi đến nhà anh, anh xắn tay vào bếp “như một đầu bếp chuyên nghiệp”. Trong lúc chờ thêm một vài người bạn là ca sĩ, học trò của anh, anh ôm đàn hát một vài nhạc phẩm “tiền chiến”.
Anh giới thiệu tôi “một va ly nhạc do anh sáng tác”. Đặc biệt, anh là một nhạc sĩ nặng tình với quê hương, nhất là quê hương Hải Phòng, và những tình khúc viết về đất nước, con người, có những bài anh được giải thưởng… và nhạc anh cũng đã được dàn dựng, ca sĩ Quang Lý đã từng hát nhạc anh.
Nói về cái “va ly nhạc”. Đó là cái va ly nằm im dưới chân anh, nó động đậy là khi anh mở ra tìm một bạn nhạc, và lại nằm im... mỗi ngày nó với anh tưởng chừng hờ hững, nhưng lại vô cùng chộn rộn và thiết tha! Anh sáng tác xong, sửa lại cho chỉnh, anh tự đánh đàn, tự hát… rồi đánh vi tính, rồi bỏ vào va ly, rồi ai xin anh hát thì anh cho, rồi đám bạn bè anh tụ tập, rồi hát nhạc anh, rồi… nhậu! Rồi miệt mài sáng tác, rồi thẩn thờ ngồi một mình… Điều đặc biệt ở nhạc anh, những ca từ giống những bài thơ của anh do anh phổ nhạc, có những vần điệu mà nếu đọc suôn sẽ là một bài thơ.
Anh thường hú tôi mỗi khi sáng tác được một bài hát mới. Có lần chờ bạn bè đến, anh ôm đàn hát một bài hát anh sáng tác “Tặng riêng cho nhạc sĩ Phạm Duy từ lúc Phạm Duy lần đầu về Việt Nam”.
Miếng Médiator trên tay anh chạm nhẹ vào những dây đàn ghi ta, anh cất giọng của một người ca sĩ U 80:
“Ngày anh về/ Mái tóc bạc phơ/ Ôi tháng năm đã nhuộn tự bao giờ/ Ngày anh về/ Không còn trẻ nữa/ Tóc trắng phau phau như ngàn nỗi thương đau/…” (nhạc phẩm Ngày anh về - Đồng Dương Chiều).
Anh ôm đàn, thả hồn vào những cung bậc, những ngón tay khô gầy, chạy ngược xuôi trên phím đàn… Anh nói, anh không hát nhạc anh, anh chỉ hát “Những tình khúc vang bóng một thời”, nhưng hôm nay, anh nhớ nhạc sĩ Phạm Duy nên anh mới chạm vào nỗi nhớ bằng giọng ca tiếng đàn trong nhạc phẩm mà anh viết riêng cho Phạm Duy, một nhạc sĩ tài hoa đã bỏ chúng ta, đã đi xa…
Một người nhạc sĩ không còn trẻ nữa, ôm đàn hát về một thiên tài âm nhạc đã khuất, và tôi, một người cũng đã già, ngồi lặng buồn nghe tiếng Ghi ta đứt quãng, khi bên ngoài trời Saigon đang chợt nắng, chợt mưa…


TRẦN HỮU NGƯ

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
ĐÀ LẠT... mênh mang sương khói cuộc tình (20/08)
Nhạc sĩ Vũ Thành An: Ta sống ta yêu, yêu nồng nàn.. (16/08)
Nhớ Hoàng Trung Thông (11/08)
NHÀ THƠ XUÂN DIỆU MÀ TÔI BIẾT (05/08)
Tác giả “Tôi đưa em sang sông” đã đưa 34 người tình… đi lấy chồng (31/07)
Vượt bom đạn mang báo cho con (28/07)
Ghi bên lề mấy chuyện thơ (23/07)
Chuyện tình thi sĩ Thanh Tùng: Hoa như mưa rơi rơi (18/07)
Gặp Eric Henry, một người Mỹ, nhà nghiên cứu âm nhạc Việt Nam (11/07)
Kỷ niệm về người cha - nhà thơ Quang Dũng (03/07)
Vần thơ đầu đời của "cậu bé" học lớp 3 trường làng (29/06)
Chữ viết tay của nhà văn - hình bóng thời đại đã mất? (28/06)
Các văn nghệ sĩ và trí thức nổi tiếng Việt Nam đã viết chữ như thế nào? (12/06)
Hai tác giả gây sóng gió làng feuilleton (31/05)
PHẠM NGỌC LƯ " Nhớ Làng " (27/05)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem