Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ  

Cầm trên tay tập Thơ ngắn Đỗ Nghê, tôi chợt nghĩ đến tên gọi của tiểu thuyết. Bởi vì tác giả Đỗ Hồng Ngọc đặt tên cho đứa con tinh thần của mình là Thơ ngắn. Thế nào là ngắn? Thế nào là dài? Ngắn nhất là tiểu thuyết, dài nhất cũng là tiểu thuyết. Ngôn hữu tận, ý vô cùng. Làm sao so ngắn dài khi Lý Bạch đã từng khẳng định: “Thi thành thảo thụ giai thiên cổ” (Bài thơ làm xong, cỏ cây đều đã trở thành thiên cổ). “Thiên cổ” là nghìn xưa, là quá khứ. Đối với người phương Đông, quá khứ bao giờ cũng gắn với giá trị. Con dấu thời gian mỗi khi đã chạm khắc vào một sự vật hiện tượng gì thì bản thể đó mặc nhiên có giá trị. Bài thơ làm xong, tất cả thoắt trở thành thiên cổ. Câu thơ hay thường được khen là “thiên cổ lệ cú” (câu thơ đẹp ngàn năm). Giá trị của thơ ca, của văn học không thể đo bằng sự ngắn dài của câu chữ, mà chỉ có thể đo bằng sự ngắn dài của ý nghĩa nhân sinh, của thành tựu nghệ thuật và sức sống của nó trong lòng người đọc. Tuy nhiên, khi thơ càng ngắn, độ hàm súc càng cao, ý nghĩa càng bung tỏa thì lại càng thú vị. Có lẽ đây là quan niệm về thơ mà tác giả Đỗ Hồng Ngọc tâm đắc, nên đã lấy thể thơ ngắn làm đại diện cho cả những bài thơ dài trong toàn tập. (NGUYỄN THỊ TỊNH THY) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/2/2018
Xem chi tiết bản tin

Nhạc sĩ Hoàng Giác " Ngày về vắng bóng con đò bến xưa”

Nhạc sĩ Hoàng Giác " Ngày về vắng bóng con đò bến xưa”

* TRẦN HỮU NGƯ



Ngày đi trăm nỗi hẹn hò
Ngày về vắng bóng con đò bến xưa


Tôi biết tin muộn: Nhạc sĩ Hoàng Giác qua đời ngày 14.9.2017 tại Hà Nôi.

Cách đây 12 năm (2005), khi tôi viết quyển “Tội nghiệp Boléro”, tôi có gởi thư xin phỏng vấn ông để quyển sách được phong phú hơn. Nhưng ông đã từ chối:
“Tôi đã nhận được thư anh do nhạc sĩ Hoàng Dương chuyển giao.
Rất cảm động và thành thực cảm ơn anh và những tình cảm thân mến mà anh đã dành cho người nghệ sĩ ở tuổi 80.
Như đã trình bày với anh từ lần trước những điều anh muốn biết đều đã được đăng trên nhiều báo nên xin gửi anh để anh thông cảm vì sao không đáp ứng được những mong muốn của anh.
Hơn nữa cũng nên tế nhị khép lại quá khứ hướng về tương lai nên mong anh vui lòng vậy.
Tôi đã đọc những bài anh viết, nhiều điểm khá thú vị, mong anh càng ngày viết hay hơn.
Chúc anh cùng toàn thể gia đình vui mạnh.
Nhạc sĩ Hoàng Giác”.
Dù không phỏng vấn được ông qua thư, nhưng tôi vẫn quyết đi tìm tư liệu để viết về ông.

Nhạc sĩ Hoàng Giác tên thật là Hoàng Tương Giác, sinh năm 1924 tại Hà Nội, hiện đang sống ở phố Hàng Bạc. Ở bước đầu khởi nghiệp sáng tác ca khúc, ông là một ca sĩ đã từng gây xúc động cho người nghe trong những nhạc phẩm nổi tiếng ở thời kỳ đầu tân nhạc Việt Nam.
Nhạc sĩ Hoàng Giác là một trong số những nhạc sĩ “tiến chiến” mà người yêu mến âm nhạc không thể nào quên những ca khúc của ông như: Quê hương, Ngày đi, Ngày về, Mơ hoa, Tiếng hát biên thùy. Lỡ cung đàn…
Từ thời kỳ đầu của nền tân nhạc Việt Nam (1936-1946) cho đến hôm nay, trong số những nhạc sĩ ngày ấy, có người đã qua đời, có người vẫn còn “bám trụ” với thời gian như Hoàng Giác, Dzoãn Mẫn, Nguyễn Thiện Tơ, Tô Vũ, Tô Hải, Nguyễn Văn Tý, Phan Huỳnh Điểu, Hoàng Dương, Phạm Duy… Trong số này nhiều người vẫn tiếp tục sáng tác và cũng có nhạc sĩ ngồi nhìn lớp nhạc sĩ trẻ tiếp bước. Họ đã nghĩ gì về lớp nhạc sĩ trẻ hôm nay? Và trong tuổi “hoàng hôn” họ đã nhớ gì trong quá khứ?
Trong số những nhạc sĩ nêu trên, có ai rơi vào trường hợp mà nhạc sĩ Lê Thương đã viết không? “… Một điểm dễ thương nữa của giới tiền chiến là hầu hết đều nêm mùi túng bấn về tiền, đau sót về tình hay nạn tai ít nhiều vì bài nhạc mình làm ra theo ý tưởng… Hơi thơ ngây với cuộc sống đầy cạm bẫy, khá dại dột với lòng nhạy cảm cả tin đời, họ dễ bị lôi cuốn vào những tai bay vạ gió cho được khổ để mà tha thân bằng nhạc…” (Tạp chí Xưa & Nay số 81-82b tháng 11-12/2000).
Trở lại nhạc sĩ Hoàng Giác.
Rất nhiều người miền Nam khi nghe nhạc phẩm “Ngày về” được trình diễn trên sân khấu, CD, băng… họ cứ tưởng đây là bài hát “Chiêu hồi”, và cho đến bây giờ cũng còn rất nhiều người cũng đinh ninh như vậy. Cũng dễ thông cảm vì người nghe không biết bài nhạc này của ai?
Nhạc sĩ Hoàng Giác còn có bản nhạc “Ngày đi” đối xứng với “Ngày về”. “Ngày đi” vội vã và thúc giục trong giai điệu Tempo di Tango, Gamme Sol trưởng: “… Cười ra nước mắt tiễn đưa ấy khoảng đường xa vắng. Nắm tay ước hẹn về quê xưa. Ngàn câu luyến thương xót xa nỗi lòng người ra đi…”. Và ở “Ngày về” Gamme Ré trưởng, chầm chậm điệu Blues: “Tung cánh chim tìm về tổ ấm. Nơi sống bao ngày giờ đầm thấm…”.
Cho đến hôm nay không ít người vẫn còn ngộ nhận nhạc phẩm “Ngày về”, vì không biết xuất xứ, mặc dù lúc sáng tác bài hát này, nhạc sĩ Hoàng Giác là thành viên trong Đoàn tuyên truyền xung phong Trung ương. Một người nhạc sĩ tài hoa trong “Mơ hoa” ấy, nhân chuyến được phép về thăm gia đình đang chạy giặc tạm trú ở Phúc Yên, ông đã “Tung cánh chim tìm về tổ ấm…” là điều dễ hiểu.
Trước 1975, miền Nam đã sử dụng nhạc phẩm “Tiếng gọi thanh niên” của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước làm bài quốc ca, rồi đến “Ngày về” để làm bài hát “Chiêu hồi”. Cũng cần nhắc lại rằng, “Ngày về” mang hai nỗi oan trái. Thứ nhất, như đã nêu trên. Thứ hai, người viết xin trích một đoạn ngắn của tác giả Phùng Quốc Thụy trong quyển “Tân nhạc Việt Nam – Những ngày đầu” do nhà xuất bản Đà Nẵng năm 2001: “… Dù sáng tác trong lòng Hà Nội địch tạm chiếm thì cũng đã sao? Bởi tôi nghe có nhiều tên lính Pháp bấy giờ cũng thích nghêu ngao giai điệu bài ấy (Nhạc phẩm Ngày Về - NV) mặc dù chúng không biết hát thành lời. Chúng hát để tỏ ý chán ngán chiến tranh, muốn về với gia đình, quê hương. Như vậy là vô hình trung bài hát của anh cũng góp phần cho công tác địch vận…”.
Nhạc sĩ Hoàng Giác (trả lời): “… Tùy cách đánh giá của mỗi người. Nhưng chỉ biết mình làm bài ấy theo cảm hứng rất chân thật của lòng mình…”
Chính cái “cảm hứng rất chân thật” ấy đã đẩy nhạc phẩm “Ngày về” lên thành ca khúc “xưa nay hiếm”. “Ngày về” được sáng tác năm 1947, và không biết ai đã đem nó vào Nam, rồi mang đến NXB Hương Mộc Lan (Số 396 đường Quang Trung – Chợ Lớn) do ông T.V.Đ làm Giám đốc để in đến lần thứ 3 từ tháng 7 năm 1950!
Cũng trong lần xuất bản này, nhạc phẩm “Ngày về” có in hai câu thơ của Hoàng Giác trên đầu bài hát:

Ngày đi trăm nỗi hẹn hò
Ngày về vắng bóng con đò bến xưa
.

Một bài hát bao giờ cũng có xuất xứ và chủ đích, trừ những bài hát “theo đơn đặt hàng”. Nhưng chỉ có ca khúc nào xuất phát từ trái tim mới đứng được với thời gian.
Nhạc sĩ Hoàng Giác còn có một nhạc phẩm “Quê hương” bất hủ với thời gian. Quê hương thời trai trẻ của nhạc sĩ Hoàng Giác là một “miền quê binh khói”, quê hương không phải là “chùm khế ngọt” mà đó là một mái lều tranh, một tùm tre xanh ngát… chìm trong binh lửa để rồi quạnh hiu khô héo… Có lẽ “thời thế tạo anh hùng” nên nhạc sĩ Hoàng Giác mới có một nhạc phẩm viết về quê hương đẹp như vậy!

… Bao nhiêu ngày vui thơ ấu
Bao nhiêu lều tranh yêu dấu
Theo khói binh lều tan tre nát…
Về quê xưa để sống êm đềm giấc mơ…
Xa lánh cuộc đời khắt khe…
(Nhạc phẩm Quê hương)

Trong thư gởi người viết, nhạc sĩ Hoàng Giác thổ lộ: “…Rất cảm động và thành thực cám ơn về những tình cảm thân mến đã dành cho người nghệ sĩ ở tuổi 80… Hơn nữa cũng nê tế nhị khép lại quá khứ hướng về tương lai…”.
Dù bước qua ngưỡng cửa 80, nhưng nhạc sĩ Hoàng Giác vẫn lạc quan, yêu đời. Người viết mạo muội xin lỗi ông: “Những quá khứ đau thương thì nên khép lại. Nhưng cánh cửa của quá khứ tươi đẹp cần phải mở rộng ra”!
Tác giả chỉ có một đời, còn nhạc phẩm thì muôn đời. Cuối năm 2003 ca sĩ Ánh Tuyết đã dàn dựng chương trình nhạc Hoàng Giác tại Saigon. Mặc dù Hoàng Giác không vào dự được, nhưng chắc ông cũng vui và ấm lòng khi thấy đám hậu sinh biết mở rộng ra cánh cửa của quá khứ tươi đẹp!
Đây là một bài viết cũ, một kỷ niệm khó quên. Viết thêm khi nghe tin ông qua đời, như một lời phân ưu.
Nhạc sĩ Hoàng Giác bỏ “Quê hương”, bỏ “Ngày về” , ông chọn “Ngày đi”… Đi về với đất!
Thành kính phân ưu cùng gia đình. Kính chúc hương hồn ông sớm siêu thoát.

TRẦN HỮU NGƯ
Hình trên : Nhạc sĩ Hoàng Giác và ca sĩ Ánh Tuyết với ca khúc Quê hương trong chương trình Ký ức thời gian năm 2005 - Ảnh: Nguyễn Thế Thục

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Kỷ niệm về những lần xin câu đối Tết (14/02)
khi yêu văn chương người ta không có tuổi (07/02)
Danh ca Bảo Yến - Nhạc sĩ Quốc Dũng: Bài ca Tết cho em (27/01)
Mấy kỷ niệm với nhạc sĩ Hoàng Hiệp (24/01)
Nhớ về một kỷ niệm: Cơn mưa dầm trên vai... (17/01)
Nhà phê bình Thụy Khuê và cuốn sách quan trọng nhất trong đời (05/01)
Mùa Noel, tìm gặp nhạc sĩ của "Giáo đường im bóng" (23/12)
NHÀ THƠ YẾN LAN ĐI THỰC TẾ SÁNG TÁC (21/12)
“Anna Karennina”: Từ phim câm đến phim bom tấn Hollywood (13/12)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ CỦA TÔI Ở QUẢNG NGÃI (06/12)
Nhớ anh Trần Thiện Đạo (02/12)
Lần theo dấu chân Nguyễn Tuân và "Phở" ở Helsinki (26/11)
THI SĨ TƯỜNG LINH, ĐAU ĐÁU NỖI NHỚ QUÊ NHÀ VÀ TÌNH YÊU (18/11)
BÀI THƠ TÌNH TRONG NGÔI MỘ CỔ (14/11)
MỐI TÌNH NHẠC SĨ LÊ TRẠCH LỰU &CA KHÚC "EM TÔI". (08/11)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem