Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Lục bát Trần Vạn Giã  

Qua những tháng năm, thăng trầm cùng cuộc sống quê hương, từ mốc năm 2000, Trần Vạn Giã lại lần lượt xuất bản những tập thơ hoàn toàn theo thể thơ lục bát. Năm 2006, trong lời tựa cho tập thơ lục bát “Trầm tư với lá” của anh, nhà thơ, dịch giả Đào Xuân Quý viết rằng: “Trần Vạn Giã đã đi vào một con đường quá gay go, nguy hiểm đối với người làm thơ xưa nay…Gay go, nguy hiểm vì rất dễ sa vào chỗ đơn điệu, dễ biến thành vè, dễ làm người đọc chán. Nhưng Trần Vạn Giã đã tránh được tất cả những điều đó và gây được ấn tượng tốt nhờ có những câu thơ chân thật, có nghĩa, có tình… Hôm nay đọc “Hồn Chữ” được viết cách nay hơn 50 năm, người yêu thơ có thể thấy thêm rằng anh chính âm điệu “lục bát” đã làm giàu thêm hồn thơTrần Vạn Giã!(VÕ CHÂN CỬU )  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 21/10/2017
Xem chi tiết bản tin

Tháng 9, nhớ Đoàn quân đi

Tháng 9, nhớ Đoàn quân đi


* TRẦN HỮU NGƯ



Ngàn dâu xanh ngắt mấy nếp tranh
xa mờ tiếng sáo bay dập dìu đường
về thôn xưa…

(Tình quê hương-Việt Lang)

Nhạc sĩ Việt Lang tên thật là Lê Huy, sinh năm 1927 tại Hà Nội. Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, khoản thời gian từ năm 1945 đến năm 1948 nhạc sĩ Việt Lang đã viết được 8 ca khúc: Chiều Yên Thế, Những bóng hình qua, Mùa thu không biên giới, Thu trên sông, Đàn xuân, Bài ca quốc tế lao động… Riêng hai ca khúc bất hủ là Tình quê hương và Đoàn quân đi, đã ghi đậm trong lòng người nghe và tên tuổi nhạc sĩ Việt Lang đã được biết đến, người nghe mến mộ ông cũng từ hai ca khúc này.
Sau 1975, nhạc sĩ Việt Nam làm chuyên gia ở Angola, rồi làm Phó Gíam đốc UNESCO Hà Nội. Và từ năm 1990-2005 ông viết thêm 17 ca khúc nữa, nhưng mang tên Huy Lê. Nhạc ông đã được Đài TNVN (30.9.2004) và VTV1 (7.10.2004) phát sóng và phát hình.
Hỏi, sao không lấy tên Việt Lang (dù sao tên Việt Lang cũng đã nổi tiếng rổi) mà là Huy Lê? Ông im lặng… Có lẽ đây là chuyện riêng tư của cuộc đời ông trong chín năm kháng chiến chống Pháp?
Nhạc sĩ Vệt Lang qua đời ngày 31.7.2008 tại Hà Nội thọ 81 tuổi. Lúc sống ông lặng lẽ, nhạc ông lặng lẽ, và qua đời cũng… lặng lẽ! Khi hay tin muộn, Tôi đến nhà báo tin cho nhạc sĩ Tô Hải, ông đã thốt lên: “ Thế là thêm một người còn lại trong rừng khóc” đã ra đi! Gần bảy mươi năm, kể từ ngày ông ôm đàn làm nên ca khúc Tình quê hương (tháng 8.1946): “Lòng trai muôn thuở những bước chân giang hồ kiếp sống tung bụi mờ một chiều chia phôi…” và đến tháng 2 năm 1948 trong một đêm hành quân cùng bộ đội ở Khu Ba, lúc dừng quân, ông viết nên Đoàn quân đi: “Đoàn quân đi thấp thoáng trong đêm không một vì sao/ uốn khúc đường đào/ mưa trơn bùn sâu/ đoàn quân đi dưới nắng gắt gay mình đẫm mồ hôi/ thép súng xây đời vai nặng trĩu căm thù lòng sôi/…”, tất cả chỉ còn là… dấu ấn của một chặng đường ngút ngàn binh lửa và riêng nhạc phẩm Đoàn quân đi đã vang ca trong thời kháng chiến để khích lệ và động viên tinh thần chiến đấu của quân và dân lúc bấy giờ.
Có một điều mà khi viết về ông, hoặc nghe nhạc ông, tôi không thể nào không nhắc lại, đó là vào tháng 3 năm 2003, tôi mượn địa chỉ Hội Nhạc sĩ Việt Nam để nhờ hội chuyển thư đến nhạc sĩ Việt Lang. Nhưng một tuần lễ sau, thư được trả lời rằng không có ai tên là nhạc sĩ Việt Lang trong danh sách hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam!
Không nản lòng, tôi tiếp tục tìm kiếm bằng nhiều cách, và cuối cùng đã tìm được ông. Trong thư trả lời (26.3.2003), ông lại làm tôi chưng hửng: Ông chỉ sáng tác nghiệp dư, nên không có tên trong Hội Nhạc sĩ Việt Nam! Ông khiêm nhường đến độ làm chúng tôi kính phục, trái ngược với một số người tự phong mình là nhạc sĩ khi mình chưa phải là nhạc sĩ?! Chỉ riêng hai nhạc phẩm Tình quê hương và Đoàn quân đi, ông xứng đáng được người đời tôn vinh ông là nhạc sĩ và ông vinh dự được đứng trong hàng ngũ nhạc sĩ Việt Nam.
Tôi tìm ông chỉ với mục đích hỏi về “lý lịch” của hai ca khúc nổi tiếng Tình quê hương và Đoàn quân đi. Ông đã suy nghĩ, nhớ lại, tìm về, rồi trãi lòng mình nói về quá khứ dù cho chiến tranh đã lùi xa, đất nước con người có nhiều thay đổi, ký ức nhạt nhoà, ông bùi ngùi nhớ lại:
“ … Bài Tình quê hương viết năm 1946 trong bối cảnh đã có nhiều thanh niên lên đường “Nam tiến” chống thực dân Pháp xâm lược Nam bộ (vì núi sông ca khúc nguyện thề…), đồng thời cũng muốn vẽ lên hình ảnh những vùng quê êm đềm, thân thiết, lắng đọng mãi mãi trong trái tim những người xa quê (Lòng trai muôn thuở những bước chân gian hồ kiếp sống tung bụi mờ một chiều chia phôi…).
Còn riêng về bài Đoàn quân đi thì viết trong một đêm tháng 2.1948, tôi cùng bộ đội hành quân ở Khu Ba, ngày đêm “mưa trơn, bùn sâu”… Nửa đêm về sáng, chúng tôi tạm trú quân ở một xóm nhỏ rất nghèo. Anh em mệt và ngủ. Nhìn đồng đội, nhìn đồng bào, lòng tôi trào lên một niềm cảm kích sâu sắc. Những ý về lời và nhạc nảy ra trong đầu. Tôi rút quyển sổ đặt lên mép giường tre cũ kỹ, dưới ánh đèn lờ mờ của ngọn đèn dầu và viết. Tôi hoàn thành gần như hoàn chỉnh cả nhạc lẫn lời lúc gần sáng…
Tôi muốn ghi lại hình ảnh thực, ý nghĩ thực của anh bộ đội. Không phải chỉ là tư liệu lịch sử mà là những con người làm nên lịch sử. Anh bộ đội chiến đấu không những chỉ vì lý tưởng độc lập dân tộc, mà còn vì lý tưởng công bằng xã hội. Tôi cũng muốn vẽ lên hình ảnh của đất nước ta biết bao gian khổ trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp (uốn khúc đường đào… qua những phố phường làng thôn tàn phá…) để thế hệ sau này đừng quên.
Gian khổ như thế, nhưng vẫn lạc quan, vững tin ở ngày mai chiến thắng. Đoàn quân đi lên trong tình yêu thương nồng nàn của cả một dân tộc, gian khổ như thế mà như đi giữa “xuân về mùa thắm…”. Đó chính là sức mạnh của chiến tranh nhân dân, là một trong những động lực làm nên chiến thắng. Có thể nói rằng: Không phải chỉ có “Đoàn quân đi”, mà “cả dân tộc cùng đi”.
Sau cùng, hỏi thêm ông về một chút tình cảm riêng tư trong câu kết của nhạc phẩm Đoàn quân đi “… Em vẫn mong chờ, đến ngày ấy đôi ta cùng mơ”?
Ông trả lời rằng: “Không nói riêng về một người nào. Đó là tiếng nói tâm tình của hậu phương gửi ra tiền tuyến: hãy tin tưởng ở tình yêu thuỷ chung, hãy tin tưởng kháng chiến nhất định thắng lợi. Cũng như anh bộ đội Hồng quân trong thơ của K.Simonov nhắn nhủ ngưởi yêu: “Đợi anh về em nhé!”. Những tình cảm thiết tha và trong sáng ấy tạo thêm nguồn sức mạnh cho chiến đấu và chiến thắng…”

Tháng 9, nhớ nhạc phẩm Đoàn quân đi đã ra đời hơn nửa thế kỷ, và nó sẽ trường tồn để khắc khi trang sử oai hùng của dân tộc. Bài nhạc còn đó, nhưng nhạc sĩ Việt Lang đã ra đi (2008) trong sự tiếc thương của bạn bè, đồng nghiệp, cùng những người yêu mến ông qua ca khúc này!
Tôi còn giữ rất nhiều thư ông viết cho tôi và toàn bộ những nhạc phẩm của ông. Tại sao ông lại tin tôi khi tôi và ông chưa một lần gặp mặt? Có lẽ vì những bài viết về âm nhạc trong quyển sách “Tội nghiệp Boléro” của tôi gởi tặng ông nên giữa tôi và ông, một người ở Hà Nội một người ở Saigon, rất xa mà lại rất gần chăng?
Hằng năm, đến tháng chín tôi lại nhớ “Đoàn quân đi”. Đốt cho ông một nén nhang!

TRẦN HỮU NGƯ
(Tháng 9, nhớ lại)

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
THỜI ĐI " COI CỌP " Ở... NHÀ SÁCH, SẠP BÁO! (16/10)
Phan Khôi với Tản Đà (14/10)
Câu chuyện về "Mưa Nửa Đêm" của nhạc sĩ Trúc Phương (09/10)
MỐI TÌNH THƠ TRẦN DZẠ LỮ - TƯƠNG GIANG " HƠN CẢ TÌNH CHỒNG VỢ " (03/10)
Chữ viết tay của nhà văn - hình bóng thời đại đã mất? (30/09)
Nhạc sĩ Hoàng Giác " Ngày về vắng bóng con đò bến xưa” (17/09)
Nhà thơ Thanh Tùng " Thời hoa đỏ" khóc trong sinh nhật tuổi 80 (14/09)
LÊ HOÀNG LONG và nhạc phẩm " Gợi giấc mơ xưa " (06/09)
CON ĐƯỜNG ĐẾN VỚI VĂN CHƯƠNG (28/08)
BÊN LY CÀ PHÊ, LY RƯỢU... THẤP THOÁNG BÓNG LỮ QUỲNH (25/08)
ĐÀ LẠT... mênh mang sương khói cuộc tình (20/08)
Nhạc sĩ Vũ Thành An: Ta sống ta yêu, yêu nồng nàn.. (16/08)
Nhớ Hoàng Trung Thông (11/08)
NHÀ THƠ XUÂN DIỆU MÀ TÔI BIẾT (05/08)
Tác giả “Tôi đưa em sang sông” đã đưa 34 người tình… đi lấy chồng (31/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem