Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Hoàng Thân với "Miên khúc"  

ăm 2016, Hoàng Thân ra mắt tập thơ đầu tay "Nguyên màu thời gian" (NXB Hội Nhà văn). Và mới đây, anh ra mắt bạn đọc tập thơ thứ hai "Miên khúc", do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. Tập thơ dày 155 trang in, với gần 90 bài thơ là những nỗi niềm trăn trở, suy ngẫm, và khát vọng của anh về tình yêu. Tình yêu trong "Miên khúc" hầu hết không trọn vẹn. Nó giống như một giấc mộng Nam Kha: "Ta ngồi đối giấc Nam Kha/ Xoa tay từ hết phù hoa dại cuồng" (Bóng thời gian). Hình như từ lúc con tim biết rung động đến nay, Hoàng Thân vẫn luôn đau đáu về những cuộc tình không trọn vẹn. "Nghe sỏi đá réo mòn chân kiêu bạc/ Hằn xót xa lên những phận đời côi" (Mặc tưởng). Không xót xa sao được khi "Ngày đó bên nhau khung trời rộng mở/ Thì thầm hơi thở tóc xõa ngang vai/ Lòng ước ao đêm thêm dài lối mộng/ Tình ta vẫn thắm lụa nắng qua thềm" (Miên khúc), vậy mà "Dòng suối về xuôi đầu nguồn khô héo/ Bỏ bến xanh xao miên khúc đợi chờ" (Miên khúc). Thủ pháp ẩn dụ cùng với giọng thơ trầm buồn, bài thơ đã khiến người đọc phải ngậm ngùi cho những mối tình mà anh đã trải qua.PHẠM VĂN HOANH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/6/2018
Xem chi tiết bản tin

BÀI THƠ TÌNH TRONG NGÔI MỘ CỔ

BÀI THƠ TÌNH TRONG NGÔI MỘ CỔ


* HOÀNG NGUYÊN CHƯƠNG


Theo nhiều nguồn tư liệu văn học, vào năm 1994, khi khai quật một ngôi mộ cổ ở tỉnh Triết Giang Trung Quốc , người ta đã tìm thấy một bài thơ tình kỳ lạ. Bài thơ này được khắc trên một tấm gỗ quí và được thiếu nữ nằm trong áo quan ôm trước ngực. Ngôi mộ được xác định là đã có khoảng chừng hai thế kỷ và người thiếu nữ khoảng chừng 17 tuổi. Vì bài thơ không đề tên tác giả nên người ta phân vân không biết nó là của cô gái đã sáng tác hay là của ai khác. Bài cổ thi ngũ ngôn tứ tuyệt này không có đầu đề và được trình bày như sau:

Nguyêntác:

君 生 我 未 生
我 生 君 以 老
君 恨 我 生 遲
我 恨 君 生 早

Dịch âm:
Quân sinh ngã vị sinh
Ngã sinh quân dĩ lão
Quân hận ngã sinh trì
Ngã hận quân sinh tảo
( Khuyết danh)

Dịch nghĩa:
Chàng sinh, em chưa sinh
Em sinh, chàng đã già
Chàng hận em sinh muộn
Em hận chàng sinh sớm.

Dịch thơ:

BÀI THƠ TRONG NGÔI MỘ CỔ

Chàng sinh từ lúc em chưa sinh
Em sinh chàng đã hết ngày xanh
Chàng mang hờn oán em sinh muộn
Em hận chàng sinh trước tuổi mình

HOÀNG NGUYÊN CHƯƠNG dịch

CÁC MỐI LIÊN QUAN VỀ NGUỒN GỐC
BÀI THƠ TRONG NGÔI MỘ CỔ



Khi đọc bài thơ trên tấm gỗ, giới khảo cổ và giới văn học đã thấy đây là một chuyện lạ, họ đoán thiếu nữ trẻ tuổi này đã qua đời vì một nguyên nhân đặc biệt nào đó có liên quan đến nội dung bài thơ cho nên giới văn học đã đổ xô truy tìm nguồn gốc của nó và cuối cùng họ đã biết được xuất xứ .
Thật ra bài thơ này không phải do người thiếu nữ nằm trong áo quan viết mà nó đã có từ thời nhà Đường. Theo một truyền thuyết thì bài thơ này do một kỹ nữ nào đó ở đất Tần Hoài đã viết ra. Nó chỉ là khổ thơ đầu của một bài thơ có 4 khổ , được gom lại thành 8 câu. Nàng kỹ nữ trẻ tuổi xinh đẹp này có quen một khách tình lớn tuổi. Tình cảm họ vô cùng sâu đậm nhưng vì cách biệt tuổi tác quá lớn, vì dư luận xã hội...họ không thể cùng nhau chung sống. Trước khi chia tay đi nơi khác, nàng viết bài thơ này trên một tấm lụa để tặng cho người tình vong niên. Theo một tư liệu khác thì bài thơ được viết trên một chiếc quạt, nguồn này có vẻ hợp lý bởi vì do viết trên quạt, diện tích bề mặt có hạn nên bài cổ thi mới gom lại chỉ còn 8 câu thay vì phải trình bày 16 câu.
Còn về trường hợp thiếu nữ nằm trong áo quan có thể đã mắc phải mối tình bi thương nào đó giống như người kỹ nữ xa xưa nên đã mượn 4 câu thơ để mang theo mình về cõi nghìn thu.


Bài thơ đề quạt của người kỹ nữ như sau:

君 生 我 未 生 o 我 生 君 以 老
Quân sinh ngã vị sinh , ngã sinh quân dĩ lão.
君 恨 我 生 遲 o 我 恨 君 生 早
Quân hận ngã sinh trì , ngã hận quân sinh tảo.

君 生 我 未 生 o 我 生 君 以 老
Quân sinh ngã vị sinh , ngã sinh quân dĩ lão.
恨 生 不 侗 時 o 日 日 與 君 好
Hận sinh bất đồng thì ,nhật nhật dữ quân hảo.

君 生 我 未 生 o 我 生 君 以 老
Quân sinh ngã vị sinh , ngã sinh quân dĩ lão.
我 離 君 天 涯 o 君 隔 我 海 角
Ngã ly quân thiên nhai,quân cách ngã hải giác.

君 生 我 未 生 o 我 生 君 以 老
Quân sinh ngã vị sinh , ngã sinh quân dĩ lão
化 蝶 去 尋 花 o 夜 夜 栖 芳 草
Hóa điệp khứ tầm hoa, dạ dạ tê phương thảo.

Dịch nghĩa:

Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Chàng hận em sinh sau, em hận chàng sinh sớm.

Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Hận không sinh cùng thời, ngày ngày vui bên anh.

Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Em xa chàng chân trời, chàng cách em góc bể.

Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Mơ hóa bướm tìm hoa, đêm đêm đậu nhành cỏ
(*)
(Phương thảo: Là cỏ thơm, vì trái thanh vần nên tạm dịch là nhành cỏ)

Nếu bài thơ 8 câu trên được tách ra thành 16 câu, ta sẽ có bốn khổ thơ ngũ ngôn tứ tuyệt khá hoàn hảo như sau:

*Nguyên tác: *Dịch âm Hán Việt:


君 生 我 未 生 Quân sinh ngã vị sinh
我 生 君 以 老 Ngã sinh quân dĩ lão
君 恨 我 生 遲 Quân hận ngã sinh trì
我 恨 君 生 早 Ngã hận quân sinh tảo

君 生 我 未 生 Quân sinh ngã vị sinh
我 生 君 以 老 Ngã sinh quân dĩ lão
恨 生 不 侗 時 Hận sinh bất đồng thời
日 日 與 君 好 Nhật nhật dữ quân hảo

君 生 我 未 生 Quân sinh ngã vị sinh
我 生 君 以 老 Ngã sinh quân dĩ lão
我 離 君 天 涯 Ngã ly quân thiên nhai
君 隔 我 海 角 Quân cách ngã hải giác

君 生 我 未 生 Quân sinh ngã vị sinh
我 生 君 以 老 Ngã sinh quân dĩ lão
化 蝶 去 尋 花 Hóa điệp khứ tầm hoa
夜 夜 栖 芳 草 Dạ dạ tê phương thảo

Dịch thơ:

CHÀNG SINH, EM CHƯA SINH.

Chàng sinh từ lúc em chưa sinh
Em sinh, chàng đã hết ngày xanh
Chàng mang hờn oán em sinh muộn
Em hận chàng sinh trước tuổi mình.

Chàng sinh từ lúc em chưa sinh
Em sinh, chàng đã hết ngày xanh
Hận sao không được sinh cùng lứa
Để được ngày ngày vui với anh.

Chàng sinh từ lúc em chưa sinh
Em sinh, chàng đã hết ngày xanh
Em xa chàng mãi chân trời vắng
Chàng cách xa em góc biển tình.

Chàng sinh từ lúc em chưa sinh
Em sinh chàng đã hết ngày xanh
Ước cùng hóa bướm tìm hoa đẹp
Sát cánh đêm đêm đậu cỏ nhành.

HOÀNG NGUYÊN CHƯƠNG dịch

Ý KIẾN THÊM VỀ BÀI THƠ TRONG NGÔI MỘ CỔ VÀ BÀI THƠ ĐỀ QUẠT

Sau khi được giới văn học giải mã, chúng ta đã tạm hiểu được nguồn gốc xuất xứ của bài thơ. Tuy nhiên tất cả cũng chỉ là truyền thuyết. Nó vẫn còn mang một lớp sương khói mơ hồ, hư hư thực thực.
Dù không rõ được chân giả của bài thơ như thế nào nhưng ai cũng hiểu được đây là bài thơ tình rất đặc sắc. Nó mang âm hưởng quen thuộc của những bài cổ thi trong Kinh thi hoặc như bài Trường tương tư của Lương Ý Nương trong Tình sử. Tác giả đã chọn thể thơ ngũ ngôn rất kiệm lời nhưng có sức chứa hàm ngôn rất lớn. Điểm nổi bật là tác giả đã sử dụng phương pháp lặp một cách có chủ ý. Trong lặp câu, đã lặp lại 2 câu đầu trong suốt cả 4 khổ thơ để nhấn mạnh về sự nghiệt ngã phũ phàng của thời gian đối với sự xuất hiện của con người. Trong lặp từ, đã sử dụng 15 lần từ “quân”(chàng, anh), 12 lần từ “ngã”(ta, em) , 15 lần từ “sinh”, 3 lần từ “hận”(oán giận, hờn oán)...hoặc các điệp từ khác như nhật nhật(ngày ngày), dạ dạ (đêm đêm) vv...Mặc dù sử dụng nhiều lần như vậy nhưng không gây nhàm chán mà trái lại đã cấu tứ phong phú hơn cho bài thơ, gây nhiều âm vang và ấn tượng cho người đọc. Biện pháp nghệ thuật này đã nhấn mạnh và nêu bật được sự cố không may mang đầy khổ đau ray rứt, đổ vỡ tiếc hận của cả hai nhân vật. Bên cạnh đó phương pháp đối đã sử dụng như trì (muộn) – tảo (sớm), thên nhai (chân trời) – hải giác (góc biển), nhật nhật (ngày ngày) – dạ dạ (đêm đêm)...đã khiến cho ý tình bài thơ thêm sâu thẳm mênh mang. Về cách cấu trúc câu và nghĩa từ của bài thơ cũng rất đơn giản nên khi chuyển ngữ nó gần như sát nghĩa với từ Việt. Lời tuy giản dị trong sáng, ngắn gọn nhưng lại rất cô đọng hàm súc cho nên việc dịch cho đạt ý tác giả đã dụng công quả là không dễ.
Phải nói đây là bài thơ tình lãng mạn khá đặc biệt. Nội dung ý tưởng của nó có thể khiến cho nhà xã hội học, nhà đạo đức học, nhà tâm lý học, nhà triết học phải cau mày suy nghĩ về sự phức tạp của người đời và đời người trước thời gian. Nó mang hồn của cái bóng ẩn danh để nói lên những vấn đề mà con người xưa nay không thể nói. Điều này khiến chúng tôi chợt nghĩ : “Phải chăng thơ tình cũng là tấm gương soi thời gian, soi rõ được tâm hồn muôn nơi muôn thuở của nhân loại. Nó cho ta thấy rõ được cái hay, cái đẹp, cái xấu, cái dở cũng như những suy tư ước vọng, hy vọng, tuyệt vọng...và cả những điều phức tạp khó hiểu nhất của con người?!”.

HOÀNG NGUYÊN CHƯƠNG




Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Câu chuyện nhạc sĩ Phạm Duy và đêm nhạc “Ngày trở về” (18/06)
Phạm Chu Sa .. MỘT THỜI CHƯA XA (11/06)
TÔ LANG( TÔ KIỀU NGÂN), TIẾNG SÁO TRÚC LÀM MÊ HOẶC LÒNG NGƯỜI (05/06)
DỌC ĐƯỜNG VĂN NGHỆ : NHÀ VĂN SƠN NAM, ÔNG VUA ĐI BỘ (01/06)
Trần Yên Hòa, hơn năm mươi lăm năm thơ (25/05)
Quyển thơ nạm ngọc dát vàng xa hoa nhất thế giới (17/05)
Chuyện tình nhạc sĩ Châu Kỳ: Thương cả giọt lệ đài trang (12/05)
20 NĂM NHÀ THƠ TÌNH NGUYÊN SA VĨNH VIỄN RA ĐI (03/05)
Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Ám ảnh nàng Kiều… (25/04)
Nhà thơ Đông Hồ: Một đời không bằng phẳng (19/04)
TRẦN PHONG GIAO... và " một thời " tạp chí VĂN (12/04)
Maksim Gorky trong hồi ức của người cháu gái (07/04)
Trịnh Công Sơn: một thời "Biển nhớ" (31/03)
" NỤ TẦM XUÂN " ... một thời ... (28/03)
người phụ nữ mà Trịnh Công Sơn yêu nhất (22/03)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem