Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
VŨ HỒ “ Ngôi sao khuya” vừa tắt trên bầu trời Sông Vệ !  

… Hôm nay , đọc lại bài viết của mình về chân dung thơ VŨ HỒ đã hơn 10 năm .Mười năm , như nước chảy qua cầu Sông Vệ .Trời cực Nam mấy hôm nay chuyễn mùa. Trong gió mênh mông, nhớ miên man miền cố thổ, chợt nghe điện thoại reo có tin nhắn . Nhà thơ Hồ nghĩa Phương, người bạn thân thiết ở quê nhà báo tin : Nhà thơ VŨ HỒ từ trần vào lúc 4 giờ 50 ngày 21/4/2018 9 nhằm ngày 6/3 năm Mậu Tuất ), lễ an táng được cử hành vào lúc 16 giờ ngày 24/4/2018 , tại Sông vệ , Nghĩa Phương, Tư Nghĩa , Quảng Ngãi Thế là thêm một người đi vào cõi Người hiền ! Trong đời tôi không bao giờ quên hình ảnh thân thương của Vũ HỒ, người chú, người anh , người bạn thơ tài hoa thân thương ! Tôi chợt nhớ những câu thơ , Ông viết từ … ngày xưa… xa lắc : “…Nếu lỡ anh về giữa cơn say Không có em,ai ngồi tư lự Mắt em buồn chỡ mây về núi Anh cũng buồn như núi chơ vơ Một sáng mai nào anh ngủ quên Rừng hoang không động tiếng sang mùa Ở đây cỏ lạ pha màu áo Nắng cũng hồn nhiên nắng thuở xưa …. Nếu lỡ mai kia anh vắng rồi ! Trăng không còn nữa, rượu không say Em còn chờ mộng về đâu nhỉ Cho nắng chiều qua nối tiếp ngày.” ( Trích bài thơ CHỜ ANH của VŨ HỒ ) Người đi “núi cũng bơ vơ, trăng không còn nữa, rượu không say. .. Nắng chiều qua vẫn nối tiếp ngày !.. .”. Không về quê,thăm và tiễn biệt Ông. Ôi ! buồn quá ! .Chúng tôi chỉ còn biết thầm cầu mong cho hương hồn nhà thơ được an nhiên cuối trời mây trắng bay bay … (LÊ NGỌC TRÁC)  

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 22/4/2018
Xem chi tiết bản tin

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU Trong thơ HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU Trong thơ HỒ NGHĨA PHƯƠNG


@ ĐOÀN THỊ MINH TRÀ



HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Thánh thiện Apsara
mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.


HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

“Hóa thân đá”- cuộc hôn phối của Thiên nhiên

Với cái nhìn lạ hóa, thế giới nghệ thuật thơ ngay từ đầu đã mở ra với hình ảnh bạt ngàn đá và đá. Đá như hoa, đá hóa thành vũng, đá chuyển hóa nhiệm màu từ trạng thái cô đặc, cố định trở nên có linh hồn, có sắc màu, có sự sống, lung linh giữa đất trời. Hồ Nghĩa Phương như dẫn dắt người đọc đến cùng anh để nghe câu chuyện thú vị về thiên nhiên nơi vùng đất anh đi qua. Bằng liên tưởng đối lập, anh còn nhận ra sự chuyển hóa kì diệu của nước – trạng thái lỏng thành vật thể rắn (đá).

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Hai khổ thơ như những thước phim quay chậm ngược dòng thời gian đưa con người về thuở ban sơ, thời khai thiên lập địa với những sự tương giao trong hỗn độn của những bản thể thiên nhiên như: Đá, Nước, Lửa, Không khí…Ở đây, chỉ với hai yếu tố cơ bản của vũ trụ là đá (rắn chắc), là nước (mềm mại, mạch nguồn của sự sống), nhà thơ phát hiện ra một cuộc hôn phối kì diệu của thiên nhiên làm nên sự sống vĩnh cửu. Ngôn ngữ thơ đầy sức ám gợi với những hình ảnh đậm chất biểu tượng: đá- biểu trưng cho sự mạnh mẽ của người đàn ông và nước gắn với sự linh hoạt, mềm mại của người đàn bà để qua đó nhà thơ kể câu chuyện về nguồn cội sinh thành tạo vật, vũ trụ. Hồ Nghĩa Phương gọi đó là sức mạnh của Tạo hóa.

Thiên nhiên đã tấu lên những cung bậc âm thanh sự sống như một bản giao hưởng bất tận của những bản thể gốc: những cuộn mình, những bào mòn, những vụn vỡ và vụt hóa kiếp. Đá, nước vì vậy không còn vô tri. Nó có ngôn ngữ của riêng mình.


Hóa thân đá – thế giới của huyền thoại và tình yêu

Câu chuyện Đá và Nước tương giao gợi mở bao kí ức thời gian gắn với huyền thoại tình yêu của chàng nhạc công Gandharva cùng nàng Apsara trong văn hóa Ấn Độ.Tương truyền nhạc công Gandharva đánh đàn cho nàng Apsara múa hát với những vũ điệu và cung bậc đầy đam mê, hòa quyện nhau. Lời ca, nụ cười nàng Apsara tuyệt trần làm ngây ngất người tình hòa cùng bản hoan ca của thiên nhiên.

Thi ảnh nữ thần Apsara đầy gợi cảm là một lựa chọn đắc địa làm nên đòn bẫy cảm xúc trong bài thơ, đồng thời gợi nhắc có một dòng chảy của văn hóa Ấn Độ giáo đã từng di chuyển đến thủ phủ của đồng bào Chămpa xưa và lưu lại dấu vết trong đời sống tâm thức con người, đất trời nơi đây.

Thánh thiện Apsara

mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa
Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.

Không – thời gian nghệ thuật trong thơ như có sự đồng hiện giữa quá khứ với hiện tại, đan chen giữa thực tại và hư ảo. Hòa trong mối tương giao giữa thiên nhiên và thiên nhiên, thiên nhiên và con người, con người và con người, nhân vật trữ tình trong bài thơ tìm thấy mình trong không – thời gian ấy, anh ngỡ như “em” – tình yêu của mình- đang hiện ra trong niềm khát khao, say mê choáng ngợp. Sông Tiên, Lò Thung thực đấy mà đầy ảo mộng đến nao lòng.

Bài thơ chỉ với 4 khổ thơ ngắn như những mảng cảm xúc nối nhau chạy liền mạch kết nối giữa suy tư và mộng tưởng, giữa huyền thoại và đời thường mở ra những dư vang bất tận trong niềm khát khao, bâng khuâng của lòng người giữa đất trời bao la. Cách viết hiện đại với tứ thơ về sự đan cài, hình thức câu thơ phóng túng, không dấu câu xuyên suốt thi phẩm , chuỗi vần chân với nguyên âm “a”… tất cả tạo nên một sự kết nối đầy dư vang.

“Hồn trong đá” vì thế thực sự là một chỉnh thể nghệ thuật đậm tính triết mỹ. Nó đánh thức trong con người niềm khát khao, đam mê vươn tới thế giới của cái Đẹp và tình yêu trong cuộc sống
.

ĐOÀN THỊ MINH TRÀ
Hình trên : Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
VŨ HỒ “ Ngôi sao khuya” vừa tắt trên bầu trời Sông Vệ ! (21/04)
TẦN HOÀI DẠ VŨ, MỘT MÌNH BƯỚC ĐI (19/04)
Khi Đoàn Vũ rút ruột viết cho con (14/04)
Thái Phiên và " Cuộc Tình " ảnh nude (01/04)
Nhạc sĩ Trần Xuân Tiến và ca khúc Ba lý duyên tình (28/03)
Về thăm mộ nhà văn Nguiễn Ngu Í... (22/03)
Thơ của một bác sĩ (13/03)
“SÁNG TẠO LÀ CON ĐƯỜNG THI SỸ" (07/03)
Nguyễn Lâm Cúc "Không hẹn hò đời hóa hoang vu" (28/02)
Bùi Huyền Tương với "Theo nhịp mùa đi" (22/02)
Sao Lòng Ta Chưa Nguôi ...khi Đọc ĐỖ NGHÊ (09/02)
LÊ THANH PHÁCH "Hồn neo đậu bến sông quê" (25/01)
Nguyễn Như Mây - Với những bài thơ màu tím thả vào mênh mông (19/01)
Huỳnh Hữu Võ "Men đời còn xanh trên lá cây" (16/01)
Lê Thanh Phách " BẾN SÔNG QUÊ " (06/01)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem