Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/10/2018
Xem chi tiết bản tin

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU Trong thơ HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU Trong thơ HỒ NGHĨA PHƯƠNG


@ ĐOÀN THỊ MINH TRÀ



HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Thánh thiện Apsara
mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.


HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

“Hóa thân đá”- cuộc hôn phối của Thiên nhiên

Với cái nhìn lạ hóa, thế giới nghệ thuật thơ ngay từ đầu đã mở ra với hình ảnh bạt ngàn đá và đá. Đá như hoa, đá hóa thành vũng, đá chuyển hóa nhiệm màu từ trạng thái cô đặc, cố định trở nên có linh hồn, có sắc màu, có sự sống, lung linh giữa đất trời. Hồ Nghĩa Phương như dẫn dắt người đọc đến cùng anh để nghe câu chuyện thú vị về thiên nhiên nơi vùng đất anh đi qua. Bằng liên tưởng đối lập, anh còn nhận ra sự chuyển hóa kì diệu của nước – trạng thái lỏng thành vật thể rắn (đá).

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Hai khổ thơ như những thước phim quay chậm ngược dòng thời gian đưa con người về thuở ban sơ, thời khai thiên lập địa với những sự tương giao trong hỗn độn của những bản thể thiên nhiên như: Đá, Nước, Lửa, Không khí…Ở đây, chỉ với hai yếu tố cơ bản của vũ trụ là đá (rắn chắc), là nước (mềm mại, mạch nguồn của sự sống), nhà thơ phát hiện ra một cuộc hôn phối kì diệu của thiên nhiên làm nên sự sống vĩnh cửu. Ngôn ngữ thơ đầy sức ám gợi với những hình ảnh đậm chất biểu tượng: đá- biểu trưng cho sự mạnh mẽ của người đàn ông và nước gắn với sự linh hoạt, mềm mại của người đàn bà để qua đó nhà thơ kể câu chuyện về nguồn cội sinh thành tạo vật, vũ trụ. Hồ Nghĩa Phương gọi đó là sức mạnh của Tạo hóa.

Thiên nhiên đã tấu lên những cung bậc âm thanh sự sống như một bản giao hưởng bất tận của những bản thể gốc: những cuộn mình, những bào mòn, những vụn vỡ và vụt hóa kiếp. Đá, nước vì vậy không còn vô tri. Nó có ngôn ngữ của riêng mình.


Hóa thân đá – thế giới của huyền thoại và tình yêu

Câu chuyện Đá và Nước tương giao gợi mở bao kí ức thời gian gắn với huyền thoại tình yêu của chàng nhạc công Gandharva cùng nàng Apsara trong văn hóa Ấn Độ.Tương truyền nhạc công Gandharva đánh đàn cho nàng Apsara múa hát với những vũ điệu và cung bậc đầy đam mê, hòa quyện nhau. Lời ca, nụ cười nàng Apsara tuyệt trần làm ngây ngất người tình hòa cùng bản hoan ca của thiên nhiên.

Thi ảnh nữ thần Apsara đầy gợi cảm là một lựa chọn đắc địa làm nên đòn bẫy cảm xúc trong bài thơ, đồng thời gợi nhắc có một dòng chảy của văn hóa Ấn Độ giáo đã từng di chuyển đến thủ phủ của đồng bào Chămpa xưa và lưu lại dấu vết trong đời sống tâm thức con người, đất trời nơi đây.

Thánh thiện Apsara

mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa
Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.

Không – thời gian nghệ thuật trong thơ như có sự đồng hiện giữa quá khứ với hiện tại, đan chen giữa thực tại và hư ảo. Hòa trong mối tương giao giữa thiên nhiên và thiên nhiên, thiên nhiên và con người, con người và con người, nhân vật trữ tình trong bài thơ tìm thấy mình trong không – thời gian ấy, anh ngỡ như “em” – tình yêu của mình- đang hiện ra trong niềm khát khao, say mê choáng ngợp. Sông Tiên, Lò Thung thực đấy mà đầy ảo mộng đến nao lòng.

Bài thơ chỉ với 4 khổ thơ ngắn như những mảng cảm xúc nối nhau chạy liền mạch kết nối giữa suy tư và mộng tưởng, giữa huyền thoại và đời thường mở ra những dư vang bất tận trong niềm khát khao, bâng khuâng của lòng người giữa đất trời bao la. Cách viết hiện đại với tứ thơ về sự đan cài, hình thức câu thơ phóng túng, không dấu câu xuyên suốt thi phẩm , chuỗi vần chân với nguyên âm “a”… tất cả tạo nên một sự kết nối đầy dư vang.

“Hồn trong đá” vì thế thực sự là một chỉnh thể nghệ thuật đậm tính triết mỹ. Nó đánh thức trong con người niềm khát khao, đam mê vươn tới thế giới của cái Đẹp và tình yêu trong cuộc sống
.

ĐOÀN THỊ MINH TRÀ
Hình trên : Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI (02/10)
TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ (30/09)
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM (17/09)
TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI (11/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem