Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/10/2018
Xem chi tiết bản tin

NGUYỄN AN BÌNH Một đời thơ lung linh sắc màu tình yêu

NGUYỄN AN BÌNH

Một đời thơ lung linh sắc màu tình yêu


* Lê Ngọc Trác


Hình bên : Nhà thơ NGUYỄN AN BÌNH




Nguyễn An Bình người con thân yêu của đất An Bình, một làng quê hiền hòa bên dòng sông Hậu, đã sớm gắn bó đời mình với thi ca. Trong 10 năm cuối thập niên 60 và đầu thập niên 70 của thế kỷ XX, thơ của Nguyễn An Bình thường xuyên xuất hiện trên các báo, tạp chí văn học miền Nam. Năm 17 tuổi, còn đang theo học bậc trung học phổ thông, Nguyễn An Bình đã trình làng "Đường tim" - thi phẩm đầu tay. Thế rồi liên tục 3 năm tiếp theo, từ năm 1970 đến 1973, khi chưa qua tuổi đôi mươi, Nguyễn An Bình đã xuất bản 5 tập thơ, gồm: Ngọn thủy triều, Nửa đời tương tư, Hai phương trời thương nhớ, Hoa học trò, Trên đỉnh mùa xuân. Thành công trong bước đầu đã tạo được tên tuổi Nguyễn An Bình trên bầu trời thi ca miền Nam thời bấy giờ.
Thơ của Nguyễn An Bình mang hơi thở "phương trời cũ", thấm đẫm màu xanh mênh mông của phương Nam đất ấm tình người, thu hút được người đọc bằng những nét dung dị, chân thật, tràn đầy tình cảm. Đến năm 1975, do hoàn cảnh và cuộc sống, Nguyễn An Bình tạm ngưng viết một thởi gian dài, trong khi bút lực còn đang sung mãn. Tiếc thật! Thi ca như máu thịt, sự sống của anh... Mãi đến đầu thập niên trong thế kỷ 21, Nguyễn An Bình mới viết trở lại. Nhiều tác phẩm thơ của anh lần lượt thường xuyên xuất hiện trên các báo, tạp chí văn học trong và ngoài nước. Đọc thơ Nguyễn An Bình trong giai đoạn mới này người đọc thấy gần gũi, quen thân với những câu thơ dung dị, chân thật, tràn đầy tình cảm và “sâu lắng” hơn ngày xưa... Anh vẫn viết về quê hương, tình yêu, những chuyển động của cuộc sống đầy sắc màu xung quanh. Thơ viết về tình yêu chiếm một phần lớn trong sự nghiệp của anh. Qua nhiều bài thơ viết về tình yêu, người yêu thơ nhận ra: Thơ tình Nguyễn An Bình lung linh sắc màu, nhiều cung bậc, trải dài theo thời gian một đời người. Từ buổi mới lớn, thuở học trò, nụ hôn đầu đời đến khi tóc ngả màu, xuyên suốt một đời người. Người đọc gặp lại chính mình trong những vần thơ đầy trải nghiệm tình cảm của Nguyễn An Bình. Trong chúng ta ai cũng có một thời thả hồn đi hoang ngoài cửa lớp, trông vời áo lụa bay bay trong gió, xao xuyến tâm hồn tuổi mới lớn:

"Em tóc ngắn nhuộm vàng hoa nắng
Cánh phượng hồng mang tuổi thơ đi
..."
(Trích: "Có một thời như thế")

Qua những rung động đầu tiên tuổi mới lớn, ai cũng có một thời bước vào tình yêu, mãi mãi không quên trong cuộc đời:

Nhớ không em tiếng mưa thầm nhắc khẻ
Áo dài xưa rộn rã bước ai về
Tà áo trắng tinh khôi tình mới lớn
Anh dại khờ ngơ ngẩn chút tình quê.

Nhớ không em cơn mưa ngày xưa ấy
Anh trộm nhìn em giả bộ làm ngơ
Mưa bong bóng dõi theo người đi mất
Sao ngập ngừng giữ mãi một bài thơ.

Tình thơ dại tuổi mười lăm mắc cở
Tóc hoàng kim ướt nhẹ buổi chiều xưa
Thương người ta, tại sao không dám ngỏ
Để bây giờ lại tiếc nuối ngẩn ngơ?
..."
(Trích: "Nhớ mùa mưa bong bóng")

Nụ hôn đầu ngọt ngào và bao kỷ niệm theo ta suốt cuộc đời:

"Tình đầu là trái me non
Biết chua lại thèm muốn hái
Đôi lúc giả đò ngây dại
Mang theo buồn giận dỗi hờn.

Bắt đền bằng nụ môi hôn
Giật mình con tim lỗi nhịp
Trên cành tiếng chim xanh biếc
Nắng hồng reo khúc tình ca.
...
(Trích: "Tình đầu")
Đời người như dòng sông. Gặp gỡ, chia xa, đắng cay và ngọt ngào. Đi qua những tháng ngày, trong chúng ta ai cũng hoài cảm về một thời chưa xa:

"Mười năm mộng trổ thành mây khói
Nhớ áo quỳnh hoa chợt ngẩn ngơ
Nhớ tóc hoàng kim chiều đông muộn
Cùng nhánh sông xưa khuất bên bờ

Mười năm nước cuộn bao dòng nhớ
Quán trọ trần gian lạnh buốt hồn
Giấu mãi trọn đời từng hạt bụi
Một mình còn lại mảnh trăng suông

Mười năm tình đã phai màu tóc
Nắng ngậm ngùi trên ngón tay thơm
Tôi lặng nhìn hàng cây trốn gió
Thì thầm chiếc lá nhớ nụ hôn

Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ
Bạn đã xa tình cũng rất xa
Cuối năm uống rượu tìm hơi ấm
Mắt chợt cay theo khói quê nhà".

("Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ")

Khi trở về chốn xưa miền nhớ chỉ còn biết gọi "Sông ơi" trong nuối tiếc về một cuộc tình đã xa:

"...Về đâu sông ơi
Ngược, xuôi trôi mãi
Lạc mất tình tôi
Đầu bờ cuối bãi.

Đời như dâu bể
Sông ơi hãy đưa
Một lần thôi nhé
Ai về bến xưa.

Về đâu sông ơi
Sông ơi
Về đâu?..."

(Trích: "Về đâu sông ơi...")

Trong cuộc đời ai cũng có một thời mưa hồng, mưa nhớ. Chúng ta bắt gặp một trời tương tư tím buồn trong thơ Nguyễn An Bình:

"Con phố nhỏ chiều nay bừng sắc nhớ
Lại một mùa phượng tím trổ qua đây
Từng chùm hoa lung linh trong lá biếc
Gọi ve về gieo khúc nhạc đắm say.

Em có về trên đường đầy hoa tím
Tôi nhìn theo chiếc lá khẽ khàng rơi
Nắng chưa lên sương còn in giọt lệ
Lang thang tìm trong nỗi nhớ khôn nguôi.
...
Người về đâu qua bao mùa hạ trắng
Ngủ trong tôi một giấc mộng dài lâu
Thương phượng tím cuối mùa còn sót lại
Vẫn trinh nguyên lời hẹn thuở ban đầu".

(Trích: "Cuối mùa phượng tím")
…Gặp gỡ, yêu thương, hẹn hò, chia xa, tiếc nhớ... Người đọc đồng cảm cùng với Nguyễn An Bình với những lung linh sắc màu tình yêu một đời thơ của anh. Thật đáng yêu ! .


Lê Ngọc Trác
La Gi, mùa phượng 2018


Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI (02/10)
TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ (30/09)
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM (17/09)
TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI (11/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem