Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 16/10/2018
Xem chi tiết bản tin

TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI

TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI


+ Nhà thơ TRẦN DZẠ LỮ


Nói về vùng đất biển LaGi thì có nhiều nhà văn, nhà thơ và văn nghệ sĩ tiếng tăm tôi đặc biệt chú tâm và yêu mến.Trong đó có 3 anh mà tôi luôn trân quý.Thứ nhất là bác sĩ, nhà thơ, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc( Đỗ Nghê ) Anh Đỗ Hồng Ngọc vì quá nổi tiếng và có nhiều bài viết về anh rồi nên tôi chỉ xin cảm ơn anh bởi những giao tình rất đẹp của anh mấy mươi năm qua với người em này.Còn lại là anh Trần Hữu Ngư và anh Lê Ngọc Trác, tuy biết nhau lâu và chỉ mới quen vài năm gần đây nhưng tình cảm dành cho nhau thì nồng đậm như khi ta uống ly cà phê cứt chồn thứ thiệt rồi xuýt xoa vậy.
Thật tình thì tôi có nghe tên anh từ lâu nhưng chưa biết mặt mũi và tính cách ra sao.Mãi đến năm 2014, gặp nhau trên mạng và thực ngoài đời tôi mới vỡ ra một điều: Có những người âm thầm viết, sống mà ta khi nhận biết thì xúc động và biết ơn.Đến thăm anh trong căn nhà nhỏ ở đường Tăng Bạt Hổ-Bình Thạnh ( sau khi anh chuyển gia đình từ LaGi về thành phố.Những tâm sự của mấy mươi năm chực òa vỡ khi anh châm bình trà loại ngon( trà phơi sương trên núi cao từ miền Bắc gửi vào)Anh kể anh là người đã viết bài bênh vực dòng nhạc Boléro từ lâu.Kẻ không ưa cũng có nhưng người khen thì nhiều bởi dòng nhạc ấy sống mãi trong trái tim người nghe.Nó như một mạch nước ngầm dữ dội tuôn chảy và bây giờ thì tràn lan...Tôi liếc nhìn trên kệ sách của anh cũng cơ man băng, đĩa.Đúng là một con người đam mê nhạc, ăn ngủ vì nhạc và sống tận cùng vì nhạc.Anh không phải là nhạc sĩ nhưng trời cho anh trái tim và cách thẩm âm đặc biệt.Anh cũng không quên nói về những nhạc sĩ lừng danh và đã từng gặp họ để nhận biết ra mình không hoài công khi đắm chìm vào thế giới âm nhạc của họ như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn,Lê Thương, Phạm Đình Chương, Trúc Phương,Lê Hoàng Long,Nguyễn Văn Đông, Lam Phương, Nguyễn Văn Tý...Miên man về âm nhạc gần hết buổi sáng rồi anh đọc 4 câu thơ của tôi viết về nhà văn Nhất Linh.Tôi ngạc nhiên bởi trí nhớ của anh thật tuyệt!.Trần Hữu Ngư nói thêm: “vì bài thơ này mà mình đi tìm cậu bao lâu nay đó.Nay gặp gỡ đúng là có duyên”.Rồi anh đem ra hai cuốn sách đã xuất bản của anh ký tặng tôi.Đó là cuốn : Ủa, sao kỳ lạ vậy? Và Trời cao, Đất thấp, chúng ta thì...Trong tập thứ 2 này, anh chỉ tôi xem bài của anh viết về Tự Lực Văn Đoàn:
“ Ngày nay người ta ít đọc sách.Sách ở đây tôi muốn nói là tiểu thuyết, “còn người ta” là một số không ít học sinh, sinh viên, thậm chí trong đó có giới trí thức.Nhìn chung, cái xu thế bây giờ nếu ai mê đọc sách thì là đọc sách có chọn lựa( theo quảng cáo hoặc giới thiệu trên báo, cũng có đôi khi người giới thiệu thì cho là hay,nhưng người đọc thấy không hay! ) để không mất tiền và phí thời gian, vì sách bây giờ không rẻ và thời gian thì quá “mắc” Cũng có người rất thích đọc sách,nhưng tiếc rằng họ không có thời giờ,thậm chí buổi sáng không kịp đọc một tờ báo ! Có lần tôi tặng bạn tôi mấy quyển sách, rồi một tháng,hai tháng,ba tháng...hỏi ông đọc thấy sao, họ trả lời rằng, xin lỗi. Bận quá chưa đọc.Quả thật, họ bận thật, có người làm việc cả ngày lễ và chủ nhật, lúc nào cũng tất bật, những người này tôi đoán rằng trong đầu họ luôn nghĩ không làm hôm nay thì ngày mai trái đất sẽ...sụp mất! Nếu có rảnh đôi chút thì họ giải trí bằng cách xem TV,bóng đá, phim, hát karaoke, cà phê, nhậu nhẹt...Còn tiểu thuyết, truyện ngắn, thơ văn...năm thì mười họa họ mới nghía một chút, vì đọc sách đâu chỉ để giải trí? Tôi dám cam đoan rằng có những người cũng có học vấn nhưng suốt đời họ rất ít đọc sách, trừ khi họ cần tham khảo tài liệu, hoặc “xem” chớ không phải “đọc” và cũng có người chỉ mê mấy quyển sách có gáy và bìa đẹp mua về chưng trên kệ sách chỉ để...dợt le!
Năm 1960, từ một vùng quê nghèo, tôi ra tỉnh theo học trung học.Đó là tỉnh Bình Tuy được thành lập từ một quận Hàm Tân của tỉnh Bình Thuận.Thư viện không có sách, nhà sách thì rất nhỏ, bán lèo tèo năm ba quyển tiểu thuyết.Chương trình văn, để cho hấp dẫn thầy cô giáo bắt học sinh phải trần thuyết về một cuốn sách nào đó( có cho đề tài trước).Vì vậy cả lớp ai cũng chuẩn bị cho mình một mớ kiến thức, mà muốn có kiến thức phải đọc sách thôi! Trần thuyết mới mẻ với chúng tôi thời đó và giờ văn chúng tôi học rất thích thú, đứa nào không đọc sách thì chỉ có đứng đó như trời trồng, không thể nào trần thuyết được,cho nên tôi phải cố gắng tìm đọc cho bằng được những tiểu thuyết của Khái Hưng như Trống Mái, Thừa Tự, Tiêu Sơn Tráng Sĩ,Tục Lụy, Đẹp, Nửa Chừng Xuân, Hồn Bướm Mơ Tiên...Còn tiểu thuyết của Nhất Linh thì có Hai Buổi Chiều Vàng,Xóm Cầu Mới,Bướm Trắng, Lạnh Lùng, Đoạn Tuyệt...Trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn có Nhất Linh, Khái Hưng, Hoàng Đạo,Thạch Lam,Tú Mỡ,Thế Lữ , Xuân Diệu...Suốt những năm trung học tôi chỉ mê tiểu thuyết của hai ông Nhất Linh và khái Hưng,còn thơ tình của Xuân Diệu thì khỏi phải nói!
Ngày 7.7.1963 Nhất Linh uống thuốc độc tự tử, từ chối ra tòa vì dính đến cuộc đảo chánh tháng 11 năm 1960, ông để lại câu nói: ĐỜi TÔI ĐỂ LỊCH SỬ XỬ...Ngày đó báo chí dành cho ông nhiều bài viết trang trọng, nhưng có 4 câu thơ của Trần Dzạ Lữ tiếc thương Nhất Linh, nó ám ảnh tôi mỗi khi tôi đọc lại những cuốn tiểu thuyết của ông và bài thơ có tựa là: NHỚ NHẤT LINH:
Người đi theo bóng thiên thu
Bỏ đây năm tháng sa mù nhân gian
Nhớ thương chim khóc trên ngàn
Nước ngơ, đất ngẩn, trời mang mang sầu(TDL )
Và mãi đến gần 50 năm sau tôi mới gặp được Trần Dzạ Lữ, lúc này anh đang giữ xe để kiếm sống...( Trích bài Tôi Mê Tiểu Thuyết của Tự Lực Văn Đoàn- Trần Hữu Ngư)
Anh Ngư còn kể cho tôi nghe trong đám tang của nhà văn Nhất Linh học sinh, sinh viên đã viết 4 câu thơ ấy trên băng rôn khi đi đưa tiễn nhà văn đến nơi an nghỉ cuối cùng.Nghe vậy, tôi thực sự xúc động vì hồi ấy tôi mới học lớp 6 mà đã biết dùng điệp ngữ mang mang ,đặt để đúng chỗ cho câu thơ hay hơn.
Quen nhau rồi ,tôi hay đi xe buýt 36 xuống thăm anh –căn nhà ở đường Tăng Bạt Hổ-Bình Thạnh.Nhờ đức cha mà con gái anh làm ăn khá lên và đã sửa sang lại căn nhà nhỏ thêm tầng và rất tiện nghi cho anh viết lách.Tôi mừng cho anh lúc tuổi già bóng xế mà được vậy thì quá tốt.Nhưng đời sống vốn vô thường, không may cho anh là bị tai biến, không còn chạy hon da như trước đây để đi làm việc hay tiếp xúc báo chí, bạn bè.Tuy nhiên ,hai bàn tay anh vẫn còn gõ được máy vi tính ...vì thế vẫn còn đọc được bài anh viết-những trang viết nồng nàn lửa của trái tim+ tấm lòng nhân ái. Và quê hương trong anh luôn vẫy gọi, thôi thúc buổi quay về...Một LaGi của biển mặn , gừng cay tình người ! Điều này chúng ta dễ dàng nhận thấy qua hai cuốn sách anh đã xuất bản và nhiều bài viết trên Phây mà người đọc rất quan tâm...

TRẦN DZẠ LỮ
Hình trên : TRẦN HỮU NGƯ & tác phẩm

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI (02/10)
TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ (30/09)
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM (17/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)
THANH THẢO - GẶP GỠ VÀ TÌM KIẾM (25/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem