Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI  

Nhà thơ Cao Thoại Châu tên thật là Cao Ðình Vưu, sinh năm 1939 tại Giao Thủy, Nam Ðịnh, di cư vào Nam năm 1954. Ông tốt nghiệp Ðại học Sư phạm Sài Gòn năm 1962. Nhiệm sở đầu tiên của ông là Trường Trung học Thủ khoa Nghĩa ở tỉnh Châu Đốc. Sau năm 1968 ông bị động viên vào quân ngũ .Năm 1970 ông được biệt phái về Bộ Quốc gia Giáo dục và thuyên chuyển về Trường Nữ Trung học Pleime của tỉnh Pleiku. Cao Thoại Châu dạy học tại đây cho đến ngày 30.4.75.Sau 1975, ông vào trại cải tạo 3 năm và cũng như nhiều nhà giáo khác, Cao Thoại Châu phải nghỉ dạy trong một thời gian khá lâu. Trong thời gian này ông làm thợ hồ sau đấy mới được gọi đi dạy lại tại trường Trung học Phổ thông Long An. Trước năm 1975 Thơ Cao Thoại Châu xuất hiện thường xuyên trên các tạp chí văn học: Văn, Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập… Sau 1975 ông nghỉ viết trong 15 năm. Từ 1990 thơ ông mới xuất hiện trở lại trên các báo Thanh Niên, Kiến Thức Ngày Nay, Long An Cuối Tuần… Tác phẩm đã xuất bản: • Bản thảo một đời (thơ, 1992) • Rạng đông một ngày vô định (thơ, 2006) • Ngựa hồng (thơ, 2009) • Vớt lá trên sông (tạp bút, 2010) • Vách đá cheo leo (tạp bút, 2012) ...(TRẦN DZẠ LỮ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 20/10/2018
Xem chi tiết bản tin

LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM












LÊ NGỌC TRÁC-NHÀ THƠ, NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CÓ TÂM


+ Nhà thơ TRẦN DZẠ LỮ



Nói về vùng đất biển LaGi thì có nhiều nhà văn, nhà thơ và văn nghệ sĩ tiếng tăm tôi đặc biệt chú tâm và yêu mến.Trong đó có 3 anh mà tôi luôn trân quý.Thứ nhất là bác sĩ, nhà thơ, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc( Đỗ Nghê ) Anh Đỗ Hồng Ngọc vì quá nổi tiếng và có nhiều bài viết về anh rồi nên tôi chỉ xin cảm ơn anh bởi những giao tình rất đẹp của anh mấy mươi năm qua với người em này.Còn lại là anh Trần Hữu Ngư và anh Lê Ngọc Trác, tuy biết nhau lâu và chỉ mới quen vài năm gần đây nhưng tình cảm dành cho nhau thì nồng đậm như khi ta uống ly cà phê cứt chồn thứ thiệt rồi xuýt xoa vậy.
Được biết anh Lê Ngọc Trác ( Lê Ngọc Khôi) sinh trưởng ở Quãng Ngải nhưng lại chọn LaGi , vùng đất biển đẹp nhất của Huyện Hàm Tân-Bình Thuận làm nơi găm đời mình cho cuộc trăm năm.Bên đời anh là chị Monique Hồng- mỹ nhân của Thừa Thiên Huế. Là người làm việc trong ngành văn hóa nên đó là một thuận lợi cho việc viết lách của anh.Tuy mới quen nhau vài năm đây thôi.Vậy mà ,sợi dây thân ái buộc ràng chúng tôi lại với nhau bởi sự đồng cảm của tình văn nghệ, của sự chân thật rạch ròi không một chút đãi bôi.Tôi đã đọc thơ anh và nhiều bài nghiên cưú về văn học trên các trang mạng và cả trên báo chí.Sự khiêm cung đã khiến cái tên Lê Ngọc Trác đi vào lòng người đọc, bạn bè rất đổi thân thương.Cũng được biết anh là người ít nói nhưng làm nhiều.Tôi càng thích mẫu người như thế.Bởi ba hoa, đại ngôn mà không hành động thì ích gì chứ anh Lê Ngọc Trác? Chúng ta sinh ra nơi cõi tạm này có nghĩa là rất phù du nên mỗi khắc sống thực hiện được điều gì cho mình ,cho người là điều đáng quý lắm thay! Mấy lần hẹn với anh Trần Hữu Ngư về LaGi thăm anh và gia đình thế mà cũng chưa thành hiện thực bởi những vô thường chen ngang như chuyện anh Ngư bị tai biến.Như chuyện anh phải vào bệnh viện Bình Dân...( chuyện anh giấu tất cả bạn bè lúc lâm bệnh vì sợ phiền hà) mà gồng mình chịu đựng những cơn đau hành hạ thân xác.Tôi càng nể phục và xót xa anh.Những lúc này tôi biết chị Hồng là rất quan trọng khi gánh thêm công việc của chồng.Dù sao chăng nữa tôi cũng mong có ngày 3 anh em mình ( Anh Ngư, tôi và anh ) hội ngộ ở LaGi- vùng đất tôi hằng yêu mến vì cảnh quan và tình người ở đó.Như một người tình mong ngóng một người tình nơi xa xăm mà rất gần gũi anh Lê Ngọc Trác ạ.Một ngày... tôi rất cảm động khi đọc được bài viết của anh:

TRẦN DZẠ LỮ” MỘT ĐỜI THƠM NGỌT NƯỚC HƯƠNG GIANG”
LÊ NGỌC TRÁC


Trong chúng ta, ai cũng có những lúc thả hồn ra bên ngoài cửa lớp, thỉnh thoảng hồn ngẩn ngơ trông vời áo tiểu thư. Đêm đêm nhìn tinh tú đi hoang, lòng chợt xao xuyến trước nụ cười, ánh mắt của người con gái... Trong những năm tháng thời áo trắng chưa xa ấy, chúng tôi thường chuyền tay nhau đọc những tác phẩm của nhà văn, nhà thơ xứ Huế: Hoàng Ngọc Tuấn, Mường Mán, Trần Dzạ Lữ... Những tác phẩm văn thơ thời Tuổi Ngọc đã thu hút chúng tôi mãnh liệt. Nhiều người nhận thấy chính mình trong các thơ văn của Hoàng Ngọc Tuấn, Mường Mán, Trần Dzạ Lữ. Khung trời thơ mộng xứ Huế gần gũi, quen thân tuyệt vời, đầy ắp kỷ niệm.

50 năm trôi qua, tóc xanh ngày ấy đã phai màu, hôm nay, đọc thơ Trần Dzạ Lữ, chúng tôi vẫn còn nguyên cảm xúc mến yêu thưở ban đầu trinh nguyên ngày ấy. Trần Dzạ Lữ sống phiêu bạt nhiều nơi, làm đủ nghề để mưu sinh trong cuộc sống nhọc nhằn. Nhưng anh vẫn gắn bó với thi ca. Thơ là sự sống và là bản mệnh của cuộc đời Trần Dzạ Lữ. Đến hôm nay, nhà thơ Trần Dzạ Lữ đã xuất bản được 4 thi phẩm, gồm: Hát Dạo Bên Trời trời, Gọi tình bên sông, Thơ tình viết trên bao thuốc lá, Cửa nát muôn trùng. Đồng thời, thơ anh còn góp mặt trong nhiều tuyển tập thơ xuất bản trong và ngoài nước. Chủ đề xuyên suốt trong sáng tác thơ của Trần Dzạ Lữ là tình yêu. Thơ tình của nhà thơ Trần Dzạ Lữ nhiều cung bậc, nhiều sắc thái với nhiều tâm trạng, hoàn cảnh khi yêu, trải dài theo thời gian môt đời người:
"Nụ cười ấy của riêng em
Anh chắt chiu giữ cho mềm mại trăng
Đêm còn nấn ná quỳnh hương
Ngoại ô dấu ngựa mười thương ai về?"
(Trích bài thơ: Tình khúc tháng Hai)
Bên cạnh những câu thơ hoa mộng một thời tuổi ngọc, người đọc còn cảm nhận được hạnh phúc rực hồng trong thơ Trần Dzạ Lữ:
"Tháng Giêng mình về bên nhau
Cây cầu cũng đón, trăng sao cũng chào
Tươi mươi hơn cả tình đầu
Ngọt hoa đào, một sắc màu môi em"
(Trích bài thơ: Tháng Giêng tình)
Yêu. Nhớ. Thất tình và có cả những hờn ghen trong thơ anh:
"Trời sinh ta - gã khờ nhưng nhạy cảm
Gần hết đời gặm nhấm thất - tình - ca
Tuổi con Chuột lại cầm tinh con Ngựa
Chạy rong ngoài đồng cỏ của quê cha...
Bỏ xứ mẹ, đánh đu ngày phương xa
Và tháng tận bên kiếm cùn, chí nản
Yêu ai rồi tình cũng ra hạn hán
Ta giận mình không phải kẻ hào hoa..."
(Trích bài thơ: Thất tình ca)
... Và, có những nỗi đau xé lòng ly biệt người yêu trong cuộc đời:
"Buồn anh cứa nát muôn trùng
Nếu em giũ áo xa trần gian anh!"
Đi qua năm tháng cuộc đời, trải qua những mật đắng trong tình yêu, tưởng rằng tình đã cũ, đã xa, nhưng rồi hồi xuân như một thời đầy mơ mộng, ngát hương tình:
"Chạm mặt rồi chưa thấy dấu chân chim
Da thịt em cứ bừng bừng như sóng
Đuôi con mắt thắp ngọn đèn mơ mộng
Đưa anh về hồn vía tuổi mười lăm...
...
Tuổi hồi xuân nghe thơm lựng như trầm
Chút môi hôn cũng làm anh nghiêng ngửa
Bên hàng hiên, mùi quỳnh hương chia lửa
Để em thành công chúa của lòng anh..."
(Trích bài thơ: Hồi xuân)
Tình đầu. Tình cuối. Tình xa. Có cả yêu sớm, yêu muộn trong cuộc đời, Trần Dzạ Lữ viết những câu thơ tự đáy lòng cảm ơn tình yêu, cảm ơn thơ , cảm ơn Đời :
"Cảm ơn em đã cho anh nhiều thi hứng
Giữa cuộc phong trần yêu muộn đẹp gì đâu!
Từ đất đen ta bay lên lừng lựng
Chạm thiên đường để ăn nhớ cho nhau..."
(Trích bài thơ: Cảm ơn em...)
Thơ Trần Dzạ Lữ nhẹ nhàng, tình cảm nồng nàn. Trong thơ có cả hạnh phúc lẫn khổ đau giận hờn. Nhưng không dữ dội, bi lụy. Thơ anh như sóng ngầm sông Hương, như hương tóc thề của những người con gái Huế tím trong chiều, nhẹ nhàng thấm sâu vào hồn người đọc.
Trần Dzạ Lữ là một trong những nhà thơ đã đưa ngữ âm địa phương vào thơ của mình một cách tài tình:
"Yêu nhau đổ - nước - nghiêng - thùng
Coi trời xanh ấy bằng vung đó tề
Rứa mà đột ngột O đi
Buồn như ri hí! Tui về mồ côi..."
(Trích bài thơ: Mười o)
"Huế miền chừ đang mở rộng
Mà răng chưa rộng tình O?
Đi chi xa lắc rứa nờ
Mười năm tui ngồi lẻ bóng..."
(Trích bài thơ: Răng rứa)
Đưa ngữ âm xứ Huế vào thơ làm cho bài thơ dễ thương hơn, mới lạ hơn, gần gũi với người đọc. Điều này chứng tỏ Trần Dzạ Lữ là một cây bút nhiều trải nghiệm, giàu vốn sống và từ ngữ phong phú. Có thể nói đây là một cách chơi chữ "mê tự". Qua thơ, chúng ta thấy Trần Dzạ Lữ một người con thân yêu của miền núi Ngự sông Hương nặng lòng với quê hương, thương nhớ Huế không nguôi:
"Sao anh không về thăm lại miền Trung
Câu hát ấy làm xiêu lòng người xa xứ
Chiều cuối năm ta lăn tròn thương nhớ
Huế trong mơ, tình nghiêng ngửa trong hồn...

Bao năm rồi cứ hẹn sẽ về thăm
Nhưng cơm áo dùng dằng không dứt được
Đời viễn phương làm sao em biết được
Vó ngựa hồng đôi lúc nản chân bon

Áo tím ngày xưa và những con đường
Thuở hò hẹn làm sao ta không nhớ
Thương Hàng Me xưa ai qua guốc mộc
Ai giấu tình trong chiếc nón nghiêng nghiêng...

Ai đưa ai về qua phố Bao Vinh
Lý Ngựa Ô lại ngược dòng An Cựu
Ai ru điệu hát Nam Bình
Nghe day dứt đường bay của gió!

Sao anh không về hay anh đã nỡ
Quên người em nhỏ đất Thần Kinh?
Núi Ngự sông Hương và cả mối tình
Ta mắc nợ đến bồn chồn năm tháng...

Chiều cuối năm ta lăn đời đá tảng
Về phía phù hoa tóc trắng bùi ngùi
Vẫn cứ hẹn một ngày về thăm Huế
Dầu là ngày chim đã đổi đường bay..."

(Bài thơ: Chiều cuối năm nhớ Huế)
Khi xa Huế, ta thương Huế quặn lòng. Khi trở về, ta nhớ Huế miên man. Đó là tâm trạng chung của nhiều người đã từng gắn bó với Huế. Đọc thơ Trần Dzạ Lữ chúng ta bắt gặp nỗi niềm của chính mình:
"Lơn tơn anh về với Huế
Một mình không có em theo
Nắng xuân bên đèo ấm thế
Sao lòng chợt nặng đìu hiu!"
(Trích bài thơ: Về Huế một mình)
"Hương bưởi thơm lùng hương tóc em
Về đây đêm Huế nhớ Sài Gòn
Mười năm trở lại nơi vườn cũ
Ngơ ngẩn một vầng trăng lưỡi liềm..."
(Trích bài thơ: Đêm Huế nhớ Sài Gòn)
Yêu Huế. Qua hơn 50 năm đọc thơ Trần Dzạ Lữ, những người yêu thơ nhận ra: Trần Dzạ Lữ một đời thơ xanh mượt, ngọt sóng nước Hương Giang.

Lê NGọc Trác
La Gi, ngày 6/4/2017

Rất cảm ơn anh.Không chỉ viết về tôi(với cái tình) mà anh đã viết bằng cái tâm của người nghiên cứu văn học các vị chiếu trên như Bích Khê, Hồ Dzếnh, Quách Tấn,Tế Hanh... và cả bạn bè văn nghệ của tôi nữa.Tôi cạn nghĩ:” Mỗi người đi theo văn chương( như một nghiệp dĩ) thì thời gian và công chúng chính là vị quan tòa công minh nhất để phán xét.Cho nên chúng ta đến với nhau bằng”cái tình” là điều đầu tiên và cuối cùng bởi vì: “ Trăm năm còn có gì đâu/Chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh rì..( Nguyễn Gia Thiều –Cung Oán Ngâm Khúc ) đúng không anh?
Tôi cũng đọc được nhiều thơ anh và tôi thích nhất bài thơ viết về Mẹ:

THƠ:
TÂM SỰ VỚI MÁ


1. Má ơi !
Tóc con giờ đã phai màu
Nếu còn sống
Má sẽ cho tiền con nhuộm tóc
(Bởi con là bé đầu lòng của Má
Má thương con nhất nhà)

2. Tóc bạc trắng rồi
con mới hiểu
lời mắng yêu của Má năm nào
(Mày là thằng thơ thẫn, lông bông)
Ngày xưa
Ba sống ở làng đông
Má ở phố tây
Cách nhau dòng sông nhỏ
Cô gái thành phố về nhà chồng
Không quen cuốc đất trồng khoai
Thế mà
Suốt đời Má phải gánh nặng đường xa
Sáng bán cháo vịt
Chiều bán chè đỗ đen
Nuôi một đàn con dại
(khi Ba con ở tù)
Bảy anh em chúng con lớn lên thành người
Từ máu và mồ hôi của Má

3. Má đi xa đã mười ba năm
Tết đến không có Má
Nhà mình thường kém vui
Năm nay Tết lại về
Con lại nhớ ngày xưa…
Nhà mình nghèo
Không tiền mua áo mới
Má cắt bộ đồ đẹp nhất thời con gái
Sửa thành áo mới cho anh em chúng con
Nhà không tiền mua thịt
Má thường luộc rau xanh
Chúng con giành nhau ăn
Khen ngon
Như chưa từng được ăn…

4. Đã bao lần
Con viết thơ tặng người yêu
Làm thơ tặng bạn rượu
Nhưng
Chưa một lần
Con viết nổi một câu thơ tặng Má
Má có buồn con không
(thật con là thằng lông bông)

5. Chiều nghĩa trang cuối năm
Gió thổi lạnh mấy hàng cây
Hoa mắc cở úa gầy chân mộ chí
Má nằm đây…
Mà ngàn thu cách biệt
Thương nhớ Má vô cùng
Con chỉ biết khóc … Má ơi !
Lê Ngọc Trác
...

TRẦN DZẠ LỮ
Hình trên : LÊ NGỌC TRÁC & MONIQUE HONG cách đây 43 năm

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
CAO THOẠI CHÂU ,NHÀ THƠ ,NHÀ GIÁO VỚI THI PHẨM : BẢN THẢO MỘT ĐỜI (02/10)
TRẦN ÁNG SƠN, CUỐI CÙNG ANH TẮM GỘI MÌNH BẰNG THƠ (30/09)
NGUYỄN NGỌC TRẠCH với "ĐÊM TỰ TÌNH" (19/09)
TRẦN HỮU NGƯ, NGƯỜI “ CHUYÊN TRỊ “BOLÉRO và VIẾT KHÔNG HỀ MỆT MỎI (11/09)
MANG VIÊN LONG : vạn vật đều vô thường. (02/09)
Từ Lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ (28/08)
PHIU * LINH TRONG CÕI THƠ PHẠM VĂN HẠNG (17/08)
“ĐÀ LẠT TÔI” NÂNG NIU TRIU MẾN (14/08)
NỖI BUỒN RIÊNG MÌNH VÀ NỖI BUỒN NHÂN THẾ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN? (09/08)
NGUYỄN TẤN ON " ...ĐÀ LẠT TÔI” (31/07)
Nguyễn Thánh Ngã “Viết từ sương mù và trên cánh hoa” (26/07)
Nguyễn Thế Kỷ CÓ ĐIỀU NHƯ CHƯA NÓI VỚI SÔNG TRÀ (19/07)
NGUYỄN AN BÌNH những trang thơ của tình yêu (14/07)
Sông Cà Ty trong thơ Người PHAN THIẾT (04/07)
THANH THẢO - GẶP GỠ VÀ TÌM KIẾM (25/06)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem