Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI”  

Không hiểu vì sao khi đọc “Tiếng Hoa Rơi” của lê Hoàng tôi lại liên nghĩ đến bài thơ “Sương Rơi” của Nguyễn Vỹ: “Sương rơi/ Nặng trĩu/ Trên cành/ Dương liễu/ Nhưng hơi/ Gió bấc/ Lạnh lung/ Hiu hắt/ Thấm vào/ Em ơi/ Trong lòng/ Hạt sương/ Thành một/ Vết thương…”. Tuy hai thể thơ khác nhau nhưng có lẽ tiếng rơi của hoa và tiếng rơi của sương đều làm cho cả hai tác giả “Thấm vào trong lòng thành một vết thương”. Khác với Nguyễn Vỹ, nhà thơ lê Hoàng không thấy sự rơi ngay trước mắt mà ngược lại, thấy vườn hoa xanh tươi ngay trước mắt: Dạo quanh vườn hoa tươi Nhìn từng cánh hoa cười Hương tình xuân thấp thoáng Xào xạc lá khô rơi. Là thi sĩ có khác, vui đó lại biến buồn ngay. Lê Hoàng chỉ thấy “Xào xạc chiếc lá rơi” mà nỗi buồn ập đến. Chỉ nhìn chiếc lá rơi nhà thơ đã liên nghĩ đến mùa xuân sắp qua và mùa hè sẽ đến, hoa sẽ tả tơi, tàn phai sắc thắm (CHÂU THẠCH) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 17/10/2017
Xem chi tiết bản tin

Vũ Thiên Kiều " Đói những ngọn môi "

Vũ Thiên Kiều " Đói những ngọn môi "


* INRASARA


Không có gì là lạ

kẻ đói phải tìm ăn

người khát cần phải uống


Không có gì là lạ cả. Người yêu khát tình, thi sĩ khát thơ. Ngôn ngữ thơ của Vũ Thiên Kiều làm bạo động xô ý thơ trương nở và bung phá hết cỡ. Sôi động, sinh động, sống động. Động ngữ, cụm động ngữ, và cả tính từ cũng được huy động vào cuộc: bừng cánh hoa, tung bờ giậu đá, rộn mùa chưng mật, cởi trần bến khát, đốt đuốc ngực đêm, nắng lay bầu ngực thức, đò ngóng cháy rực sông… lặn, xuyên, xoáy, bện, bung, mở, trào, khoan vỡ, thác dậy, biển thức, đất động.
Trong quặn xiết từ thẳm sâu hoang dã

bản năng người thức giấc gội ủ ê

trào dâng sóng

cuồng lời yêu

mê mải

tuổi 20 phăm phăm hồng ngọn lửa

xanh rì xanh, mây lồng lộng nhủ về...

Đôi mắt biếc nuốt nhau không biết chán


Sau tháng ngày dài bức bối và nung nấu của chờ và nhớ, với một nắm đạm thương rên rẩm nhớ/ ngày rộp đói những ngọn môi hỉ xả. Khi “ngọn thức sáng” và “lụt gõ cửa”, ta đưa nhau về nguyên thủy loài người - như một ca từ nhạc sến xưa, thi sĩ hết còn ngại ngần lột tả và phơi bày mọi góc cạnh của hành cử giao hoan. “Anh múc tưới em, mũi em ngạt/ dị ứng mùi xa anh”. “Chạm nhau giữa vùng nước xoáy/ nở mắt suối/ ngọt hụt hơi em”.
Khi “vó ngựa cởi dây cương/ ngậy đỉnh”, là “đỉnh dốc” của hoan lạc dục tính, là “đỉnh thiên đường” của tình yêu. Không có gì là lạ, đó chính là khởi nguồn của sống. Không có gì là lạ, khi đa phần dân tộc cổ Đông Nam Á mẫu hệ thờ ngẫu tượng tính dục: linga lingal lingam liwa langal. Hình ảnh bộ phận sinh dục nam biểu trưng qua linga: biểu tượng sinh thực khí, đến lingal: cái cày sang liwa: hành động cày là một hành trình dịch chuyển từ thực thể nguyên ủy qua biểu trưng siêu hình rồi trở về phục vụ sinh hoạt văn hóa đẫm tính nhân văn.

Thơ Vũ Thiên Kiều là thơ của kẻ khát yêu và thèm tình.

Thế nhưng, sẽ không có gì là lạ cả, khi kẻ khát yêu và thèm tình kia chính là người ham sống. Sự sống và sức sống đầy tràn trong Đói những ngọn môi. Con người quê hương và mảnh đất quê hương miền Nam hiện lên lồ lộ, không phải với tà áo dài tha thướt mượt mà xứ Huế, càng không phải với vẻ chín chắn kiêu kì của người Hà thành, mà là ngổn ngang nỗi niềm giữa ngồn ngộn phù sa, mầu mỡ sông nước. Cũng không phải là thứ phù sa với sông nước như thường thấy trong thơ miền Nam và về miền Nam: áo bà ba hiền hòa, nên thơ và, đẹp, mà nó đầy ắp thi ảnh đặc trưng rất Kiều, cụ thể và khái quát đồng hiện.

Phôi ngọc làm tổ giấc mơ lũa tre…

Tre nở bụi ôm tròn gò đất

lún phún răng non

… Tre nhuần nết cười trong mưa bão

mái nhà ken dày lóng mật

hàng nón trắng đổi công trên cánh đồng vàng

tàu dừa nước rẽ bùn trườn qua ngọn sóng khóa môi đại dương

khạp ba khía muối cõng tháng Mười

đôi liểng dán

mẹ bần thần ngó lung

Và điều không thể thiếu, là – động.

mài lưỡi cuốc xới ngày ràn rạt

trèo sóng bão quây lũ nằm im thở…

trái tim hồng đôi tay

… từ trong niềm đau

cánh đồng quê

trở dạ

Hiếm có nhà thơ miền Nam đau đời mảnh đất mình sống như Vũ Thiên Kiều đang. Càng hiếm hơn nữa, tìm thấy bài thơ độc đáo và đầy ám ảnh như “Sấm chớp phù sa”. Độc đáo ở thi ảnh chưa từng được nói đến, và ám ảnh bởi cái gấp gáp, hổn hển của nhịp thơ. Của hơi thơ - hơi thở. Của sống. Và của cái đòi sống.

Thơ Vũ Thiên Kiều là thơ sống. Sống và động.

Thơ sống cần đến ngôn từ sống. Thi sĩ bày ra không ít ngôn từ mới để làm mới tư duy thơ: bấy bá, rung riêng, long chông, bung biêng, song sóng, nây nẩy, rên rẩm, thầm thầm, mừ mật… Dễ nhận ra cách làm từng có mặt trong thơ của một số nhà thơ nhóm Nhân văn - Giai phẩm ở quá khứ chưa xa, hoặc của vài thi sĩ đương đại. Nhưng không phải vì thế mà mấy ngôn từ kia không có hơi thở riêng của nó...

INRASARA
Hình trên : Nhà thơ Vũ Thiên Kiều

Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
LÊ HOÀNG với " TIẾNG HOA RƠI” (15/10)
THẾ GIỚI THI CA TƯ TƯỞNG BÙI GIÁNG (08/10)
LÊ NGỌC TRÁC với " QUẢNG NGÃI -CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ " (06/10)
Kazuo Ishiguro - Tiểu thuyết gia nổi tiếng của văn chương Anh ngữ (06/10)
" SÓNG NGẦM " NGÔ NGUYỄN (30/09)
NHẬT KÝ THƠ của MANG VIÊN LONG (26/09)
VÕ CHÂN CỬU "Nặng tình với miền ký ức" (21/09)
TRẦN NHÃ MY ... NHỊP THƠ NHƯ NHỊP THỞ (18/09)
"XÓM TRĂM NĂM" MƠ VỀ NƠI XA THẲM (16/09)
NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM với "Đêm thơm lựng mùi sen" (10/09)
Đinh Hùng “Qua xứ ma sầu… gửi người dưới mộ” (06/09)
Phạm Công Thiện “Con chim lạ lạc miền hoang lương” (30/08)
"… NHƯNG KHÔNG NHIỀU LẮM NHỮNG CHỮ NGHĨA THÀNH THƠ " (23/08)
NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG” (21/08)
NGUYỄN VY KHANH... say mê say mê đọc và viết (17/08)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem