Danh mục
Trang chủ
Tin nổi bật
Lời giới thiệu
Văn
Thơ
Sự kiện
Nghiên cứu lý luận phê bình
Nhân vật
Giai thoại văn chương
 Tìm kiếm

Trong:

 Trưng cầu ý kiến
Bạn nghĩ sao về webiste này?
Thật tuyệt vời
Thật tiện lợi
Hay đấy
Bình thường
Ý kiến khác
Kết quả
 Tác giả tác phẩm
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…”  

Những ngày cuối năm, ở Cực Nam Trung Bộ , trong cái lạnh hanh hao của gió Bắc, làm cho người ta thường nghĩ về một thời xa xăm… Thì , tôi nhận được cuốn sách “Về ngang quán không” của Bùi Diệp do chính tác giả gởi tặng. Vui lắm! Niềm vui bất ngờ như gặp lại người bạn thân ngày xa xưa , … “Về ngang quán không” là tập văn của Bùi Diệp , do nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ vừa xuất bản. Đây là ấn phẩm đầu tay của Bùi Diệp. Thực ra tên tuổi của Bùi Diệp không còn xa lạ với những người yêu văn chương. Từ những năm 90 của thế kỷ trước ,Tùy bút tản văn…của Bùi Diệp thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn học trong và ngoài nước. Những trang văn của Bùi Diệp có sức hút kỳ lạ . Chúng tôi còn nhớ trên Kiến thức ngày nay thời bấy giờ , tôi lúc nào cũng ưu tiên lật tìm chuyên mục có tùy bút của anh để đọc trước tiên. Trong chúng tôi , nhiều người yêu thích tùy bút, tản văn của Bùi Diệp như “Đã từng mê” tùy bút của Mai Thảo, Nguyễn Tuân , Võ Phiến, Hoàng Phủ Ngọc Tường …(Lê Ngọc Trác ) 

Xem chi tiết

 Hôm nay, ngày 15/12/2017
Xem chi tiết bản tin

NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”

NGÃ DU TỬ “CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG”

* Trần Đức Sơn



Mỗi cuộc chia ly, hạnh ngộ trong cuộc đời này đều là do duyên số định đoạn. Đúng sai, hư thực, có không, thường biến hay bất biến đều do lẽ trời sắp đặt. Con người, mỗi khi họ nhận ra được lẽ thường hằng của số kiếp nhân sinh bởi tạo hóa xoay vần, giữa đôi bờ sinh diệt thì sẽ bừng ngộ, sẽ tiếc nuối và nhiều khi lại dửng dưng bất chấp. Và cứ thế rong chơi cho phỉ ngày tháng tang bồng.

Đọc tập thơ “Chơi giữa thường hằng” của nhà thơ Ngã Du Tử, tôi có cảm nhận như thế. Tập thơ xinh xắn, thiết kế trang nhã, được chia làm hai phần. Phần chính “Chơi giữa thường hằng” gồm 10 chương tương ứng là 10 bài lục bát, chừng 400 câu lục bát, khuynh hướng thiền rõ rệt, phần hai là những bài thơ rời. Ngoài hai phần chính là lời giới thiệu, lời bạt, lời thưa và cảm nhận của chính tác giả và thi hữu thân quý. Đây là điều ít khi có của một tập thơ. Tuy nhiên, nhờ những yếu tố này, đã giúp người đọc tường tận hơn, hiểu hơn cõi lòng thẳm sâu của tác giả để đồng điệu, sẻ chia, để giải mã được những tín hiệu nghệ thuật… từ đấy cảm xúc dễ dàng thăng hoa. Đặc biệt, một khi có sự cộng hưởng, giao thoa thì sự hiểu thấu về những cuộc gặp gỡ tâm hồn như thể định sẵn của duyên kiếp, để cùng say sưa trong từng ý thơ lấp lánh vẻ đẹp của Phật pháp nhiệm màu.

Để cảm nhận hết điều tác giả gửi gắm trong tập thơ, có lẽ chúng ta phải mất khá nhiều thời gian. Vậy nên, trong khuôn khổ giao lưu này, tôi chỉ xin dành ít phút nêu vài cảm nhận cá nhân khi tiếp cận tập thơ ngõ hầu tìm sự tri âm, đồng điệu.

Thật vậy, giữa cuộc mưu sinh đầy hệ lụy của chốn nhân gian nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng lắm nỗi buồn, bất trắc, đôi khi thực tế bắt con người thỏa hiệp để thích ứng, đối phó và khiến tâm hồn ta trở nên cỗi cằn, chai sạn, suy nghĩ biếng lười, hờ hững. Nhìn thời gian trôi qua một cách dửng dưng, nghe lá rơi chiều, trông bóng hoàng hôn tím chân trời mà không mảy may xúc cảm… Vậy mà, người thơ Ngã Du Tử vẫn làm một rong chơi giữa thường hằng như một sự bất chấp, trêu ngươi, phá tung sự kiềm tỏa, ngưng trệ để tìm về bản ngã, tìm về những điều thẳm sâu mà chỉ có văn chương mới dẫn lối đưa đường, neo giữ trong trái tim chúng ta những gì đẹp nhất, đáng trân trọng nhất.

Đọc tập thơ, nhất là phần đầu, với 10 chương như 10 phân đoạn dù mỗi phân đoạn là một bài thơ lục bát. Nhưng rất hoàn chỉnh, trọn vẹn cả ý lẫn tình. Thật vậy, mỗi bài thơ mở ra theo mỗi hướng nhưng lại nhất quán trong chiều suy tư, trăn trở của tác giả. Nhà thơ, qua từng câu lục bát nhẹ nhàng nhưng lắng đọng như muốn đưa người đọc khám phá, tìm hiểu một cách đa chiều những câu thơ đậm chất thiền nhưng cũng rất đời đấy:

Bến tình còn nỗi vương mang

Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu

Trăng khuya xanh ngát một màu

Người tìm gieo hạt bên cầu tâm linh


Có điều gì day dứt qua những vần thơ. Dẫu biết rằng cuộc đời nhiều hệ lụy, con người ta phải đương đầu nhiều khi vật vã vì cơm áo nhưng văn chương đã cứu rỗi tâm hồn. Như cái duyên, cái nợ không thể dứt. Người thơ ấy vẫn đi về trong suy tưởng, để một hôm nào đó nhận ra rằng không dễ gì dứt áo, buông xuôi. Vẫn còn đây những gì đã cũ, đã qua và lòng luôn “Vương vấn” để mộng mị tâm tư, để trở trăn hoài niệm. Tất cả đã là quá khứ nhưng hiện tại vẫn bắt ta nhớ về. Để rồi:

Nghêu ngao mở lỏng vòng tay

Con chim mộ đạo đậu vào tánh không

Hát vang câu hát phiêu bồng

Ngà năm không sắc, sắc không bên trời


Như nhà thơ nhận định, mà thật vậy đây là tập thơ viết về thiền, âm hưởng thiền đậm đặc trong từng ý, từng lời. Dù tìm về thiện đạo, Phật pháp là một quá trình vì nó bao la, rộng lớn. Tuy nhiên những gì tác giả “Chơi giữa thường hằng” thể hiện cũng đáng trân trọng, ghi nhận. Chúng ta hãy đọc lại những câu thơ này nhé:

Kể từ định nghiệp quá giang

Nghiệp duyên thuở ấy về ngang tim người


Hay:

Diệu thay dưới cội vô ngần

Vui thay nhận ánh hào quang rạng ngời
.

Điều dễ nhận thấy trong những câu thơ trên là tinh thần bát nhã đã hiện hữu. Giữa cuộc tồn sinh của kiếp người, rủi may, được mất là lẽ thường tình. Có lẽ tác giả ngộ ra nên nhiều suy nghiệm, giãi bày. Thật vậy, nếu chúng ta chưa vội đọc hết 10 bài lục bát của mười chương mà tiếp xúc 10 tựa đề của mười chương cũng thấy phần nào tác giả gửi gắm. Những hình ảnh, câu từ đậm chất thiền phần nào giải mã được góc khuất tâm hồn người thơ đầy trăn trở giữa chốn hỗn độn của kiếp trầm luân.

Ở phần II là 15 bài thơ với nhiều đề tài, thể loại khác nhau nhưng là sự gặp gỡ của một tâm hồn nhiều băn khoăn, thao thức trên hành trình của kiếp người.

Sông có lúc phải nghẹn nguồn ghềnh thác

Đời phong trần đến lúc sẽ hân hoan

Là yêu mến mở cõi lòng khắp cả

Thong thả cùng theo lớp sóng ầm vang


Quy luật cuộc đời nghiệp ngã, nhưng khi chúng ta hiểu được thì cũng sẽ rất nhẹ nhàng đón nhận, vượt qua. Yêu thương, chia sẻ và tương trợ cùng tâm thế an bằng trong tâm hồn, vững tin nơi thể chất, mọi khó khăn chẳng là gì trên bước đường xuôi ngược.

Tôi xin khép lại phần cảm nhận của mình bằng những câu thơ trong bài “ Gọi gió ngàn lên” như một thông điệp về niềm tin, ước vọng và về sự lạc quan trong cõi đời này:

Gọi gió ngàn lên tiếng

Ầm ào những đợt xô

Rừng lau rung theo gió

Như cánh chim tung trời

Ngõ cũ hồn đã thức

Ngày lên xanh ngập lòng

Ai bên trời còn ngóng

Gió mới về bên sông


Một vài cảm nhận của riêng mình về tập thơ “Chơi giữa thường hằng” của nhà thơ Ngã Du Tử. Xin cảm ơn nhà thơ, cảm ơn quý vị yêu thơ đã lắng nghe!


TRẦN ĐỨC SƠN


Quay lại In bản tin n�y Gửi tin n�y cho bạn b�  
 
 
 C�C TIN TỨC KH�C
Bùi Diệp “ VỀ NGANG QUÁN KHÔNG TRÁI TIM NGOÀI MÔNG MÊNH…” (12/12)
Lê Nghị với với " Lưỡi Trăng Vàng " (08/12)
Quê hương và nỗi nhớ trong thơ Bùi Đức Ánh (06/12)
Nguyễn Nho Sa Mạc, nhà thi sĩ tiên tri (02/12)
Vũ Đức Sao Biển ,Thu hát cho người (25/11)
Nhà thơ trẻ Phan Nam (23/11)
HÌNH ẢNH NGƯỜI THẦY TRONG THƠ HÀ QUẢNG (18/11)
TIẾNG LÒNG NGUYỄN MINH HƯƠNG (15/11)
Lang thang qua những cõi thơ Nguyễn Lương Vỵ (12/11)
KHÔNG GIAN THƠ TRẦN HOÀNG PHỐ (07/11)
Minh Trọng "LẶNG LẼ DÒNG TRÔI" (02/11)
LÊ NGỌC TRÁC “ nặng tình với miền cố thổ .” (29/10)
NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THIÊN DI Của LƯU LÃNG KHÁCH (23/10)
Lục bát Trần Vạn Giã (19/10)
TRẦN TRUNG ĐẠO “ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI” (18/10)

 

Xem tin:


 Website Lengoctrac.com

á
Lên đầu trang

 Bản quyền © 2011 thuôc về Lengoctrac.com  - Email: lengoctraclg@gmail.com
Bo dem